Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 60

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:25:33

 Lục hoàng tử ăn xong miếng bánh, còn muốn đưa tay ra lấy tiếp, nhưng dưới ánh mắt chằm chằm của Ngũ hoàng tử, hắn chỉ đành lưu luyến dừng lại.

Không nghe lời không được, nếu Ngũ ca mà đi mách lẻo với Khương thái y thì tiêu đời.

Đến lúc đó, Khương thái y sẽ lấy cớ hắn không nghe lời, lần tới bốc thuốc chữa bệnh kiểu gì cũng cho thêm một nắm hoàng liên vào.

Nghĩ đến cái vị đắng ngắt đến trào nước mắt ấy, Lục hoàng tử chỉ đành nhìn chằm chằm vào đĩa bánh trước mặt, rồi dứt khoát quay mặt đi cho khuất mắt.

Thôi bỏ đi, thèm quá thì về phủ lén ăn sau vậy.

Còn về chuyện bánh ở phủ Bát hoàng tử ngọt, nói ra thì cũng là nhờ Ngụy Ngọc.

Vì phương pháp luyện đường là do hắn đưa ra. Việc tinh luyện đường thực ra không phải kỹ thuật gì quá khó, chỉ cần có nguyên liệu. Mà thứ hoàng thất không thiếu nhất chính là nguyên liệu, nên mẻ đường đầu tiên do Công bộ luyện ra, tuy phần lớn thuộc về Ngụy hoàng, nhưng vẫn có một phần nhỏ rơi vào tay Ngụy Ngọc.

Dù gọi là phần nhỏ, nhưng tính ra cũng phải gần trăm cân.

Một mình Ngụy Ngọc tất nhiên dùng không hết, vả lại ăn nhiều quá lỡ bị tiểu đường thì biết kêu ai, thế là hắn hào phóng chia một nửa cho Bát ca.

Hì hì, rủi ro thì phải cùng nhau gánh vác chứ!

Cũng may Bát hoàng tử không biết suy nghĩ này của Ngụy Ngọc, bằng không thì bao nhiêu cảm kích trong lòng đều sẽ bay sạch theo mây khói hết.

Ngũ hoàng tử rút chiếc quạt bên hông ra, lại bắt đầu giở trò làm màu.

Hắn liếc nhìn Tứ hoàng tử bên cạnh, chợt hỏi:

"Tứ ca, sao nay huynh cũng tới đây vậy? Đệ cứ tưởng huynh cũng giống như đám người Đại ca, đang bận rộn việc chính sự đấy."

Lúc trước ở tiền viện đông người, có vài lời không tiện nói. Giờ trong tiểu viện chỉ còn mấy huynh đệ, muốn cà khịa kiểu gì thì cà khịa.

Tứ hoàng tử thản nhiên đáp:

"Ta vốn là kẻ nhàn rỗi, sao so được với đám người Đại ca. Vả lại, ta với Bát đệ tình thâm nghĩa nặng, đến dự tiệc khai phủ của đệ ấy, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

Ngũ hoàng tử: "Là đệ có mắt không tròng mà."

Không ngờ da mặt huynh lại dày đến mức này.

Tứ hoàng tử bưng chén trà lên, ung dung gật đầu với hắn.

Ngụy Ngọc liếc trái liếc phải, cuối cùng lén lút thò tay định bốc một miếng bánh.

"À phải rồi."

Một chiếc quạt khẽ gõ nhẹ lên mu bàn tay Ngụy Ngọc, chặn đứng cái ý định đang nhen nhóm kia lại.

Ngũ hoàng tử mỉm cười nhìn hắn:

"Tiệc khai phủ của Bát đệ cũng xong rồi, thế bao giờ đến lượt đệ đây? Ngũ ca đã chuẩn bị sẵn quà mừng rồi đấy."

Ngụy Ngọc:

"Năm ngày nữa ạ. Ngày mai đệ gửi thiệp mời cho các huynh nhé?"

Ngũ hoàng tử thu quạt về:

"Thế thì tốt. Ta chờ mãi không thấy thiệp mời của đệ, còn tưởng đệ không muốn mời bọn ta cơ.”

Ngụy Ngọc rũ mắt thở dài:

"Sao có thể thế được, các ca ca đều là những người quan trọng nhất trong lòng đệ, thiếu đi một người thôi là đệ đã đau thấu tâm can rồi. Làm gì có chuyện không gửi thiệp mời cho các huynh, đệ chỉ sợ gửi đi rồi mà các huynh không muốn tới, khiến đệ mừng hụt một phen thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=60]

Ôi, đều là lỗi của đệ cả."

Ba vị hoàng tử: "..."

Phải nói là, mấy lời này có hơi… sến.

Ngũ hoàng tử rùng mình, không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, chỉ sợ Ngụy Ngọc lại thốt ra thêm mấy câu "ai oán như khuê phụ", nên không dám trêu hắn nữa.

Ngụy Ngọc khẽ cười.

Cái vị Ngũ ca này của hắn trong người đúng là có chút gen thích gây chuyện, rất thích xem náo nhiệt. Nhưng một khi náo nhiệt dính đến chính mình, thì lập tức ngoan như cún.

Bốn người ngồi trong viện không lâu, thấy thời gian cũng hòm hòm liền lần lượt cáo từ rời đi.

Ngụy Ngọc là người rời đi cuối cùng. Lúc đi ngang qua hành lang, hắn thoáng thấy dưới bãi cỏ có bóng người đang ngồi xổm.

Ngụy Ngọc nheo mắt hỏi Phương Sinh:

"Đó có phải là một đứa trẻ không?"

Phương Sinh:

"Trông đúng là vậy ạ."

"Đi, qua xem sao."

Thường thì trong mấy buổi yến tiệc như này ít ai mang trẻ con đi theo, Ngụy Ngọc tò mò không biết đứa nhỏ này từ đâu ra.

Hai người tiến lại gần, đứng trên hành lang nhìn xuống thì thấy một đứa trẻ mặc áo xanh đang ngồi xổm trên bãi cỏ, hai tay ôm đầu gối, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đám cỏ.

Ngụy Ngọc gọi:

"Này nhóc, ngươi là con nhà ai vậy?"

Đứa trẻ không nhúc nhích, như thể không nghe thấy gì.

Ngụy Ngọc chờ vài giây, thấy hơi lạ, liền trực tiếp bước qua lan can nhảy xuống.

Hắn đi đến bên cạnh, nghiêng đầu nhìn thử, phát hiện đứa nhỏ này khá trắng.

Nhưng không phải kiểu trắng trẻo hồng hào, mà là một màu tái nhợt, như đã lâu không thấy ánh mặt trời.

Ngụy Ngọc ngồi xổm xuống cạnh nó:

"Này nhóc, tên của ngươi là gì? Có biết tên người lớn trong nhà không? Ngươi ngồi đây bao lâu rồi..."

Vẫn không có phản ứng.

Bất kể Ngụy Ngọc nói gì, đứa bé vẫn trân trân nhìn bãi cỏ, đến lông mi cũng động lấy một cái.

Mẹ nó, không phải là bị tự kỷ đấy chứ!

Ngụy Ngọc đau đầu nhìn, bèn sai Phương Sinh đi báo cho Bát hoàng tử biết tình hình.

Trong lúc chờ Phương Sinh tới, Ngụy Ngọc cũng lười hỏi tiếp, dứt khoát ngồi xuống quan sát cậu nhóc.

Đứa nhỏ này trông còn khá bé, chừng bảy tám tuổi. Quần áo trên người tuy không phải loại tốt nhất, nhưng lại rất sạch sẽ, hẳn là trong nhà cũng có người thương yêu. Trên người không có vật gì thể hiện thân phận, nhìn không ra xuất thân.

Ngụy Ngọc nhìn theo hướng mắt của nó xuống đám cỏ.

Chẳng có gì lạ, chỉ là mấy cây cỏ dại bình thường, chẳng biết nó nhìn cái gì mà say sưa thế.

Ngụy Ngọc không muốn quản chuyện bao đồng, định bụng đợi người trong phủ Bát ca đến bàn giao rồi về.

Ngay lúc ngoài sân vừa vang lên tiếng bước chân, đứa bé bên cạnh bỗng nhiên mở miệng:

“Chúng… khỏe thật.”

Hả?

Ngụy Ngọc cúi đầu, nghi hoặc nhìn cậu nhóc:

"Ngươi nói cái gì, cái gì khỏe?"

Cậu nhóc chẳng màng tới hắn, rướn người về phía trước, hai tay vạch đám cỏ ra, nhặt một thứ gì đó từ dưới đất lên.

Ngụy Ngọc nhìn kỹ.

Trời ạ, hóa ra nãy giờ nó đang ngồi xem kiến à?

Nhìn nhóc con đặt một con kiến đen vào lòng bàn tay, Ngụy Ngọc không khỏi nghi ngờ.

Không lẽ... không lẽ lại trùng hợp thế?

Chẳng lẽ hắn vừa gặp phải một mầm non vật lý tương lai, thiên tài thích quan sát tự nhiên??

Tiếng bước chân ở cổng viện ngày càng nhiều, vài tên hạ nhân vội vã chạy vào.

Ngụy Ngọc ngẩng đầu, thấy ánh mắt của họ đều hướng về cậu nhóc bên cạnh. Có lẽ thấy đứa trẻ không sao, mấy người kia đều thở phào nhẹ nhõm.

"Bái kiến Cửu điện hạ."

Ngụy Ngọc hỏi:

"Các ngươi đi tìm đứa nhỏ này à?"

Một ma ma đáp:

"Bẩm điện hạ, đúng vậy ạ. Đây là Liễu tiểu công tử, là biểu đệ của Vương gia nhà chúng thần."

À.

Ngụy Ngọc chợt nhớ ra.

Trước đó Bát ca có nói qua, huynh ấy có một vị biểu ca và một biểu đệ.

Hắn nhìn đứa bé đang bị người kéo dậy, chỉnh lại vạt áo, hỏi:

“Đứa nhỏ này tên gì?”

“Liễu Thần Dịch.”

Ngụy Ngọc gật đầu, thấy họ có vẻ thấp thỏm liền phất tay cho họ dẫn người đi trước.

Đợi mọi người rời đi, Ngụy Ngọc quay sang dặn Phương Sinh:

"Lát nữa ngươi cho người đi điều tra thử về Liễu Thần Dịch, xem tình huống của đứa nhỏ này rốt cuộc là thế nào."

Cứ cảm giác nếu đây đúng là một mầm non vật lý mà lại bỏ lỡ thì tiếc quá.

Chao ôi, lại là một ngày vì Đại Ngụy mà dốc hết tâm trí rồi.

Bình Luận

1 Thảo luận