Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đoạn tuyệt

Ngày cập nhật : 2026-05-04 21:20:08

Phỉ Uyển.


Viện tử mới sửa sang xong, nơi nơi đều thấp thoáng tâm tư của tiểu cô nương gia. Từ hai khóm cúc hồng lay động trước hiên, bộ ấm trà men xanh vẽ hoa trên bàn đá giữa sân, cho đến chiếc bình phong chạm trổ hoa văn trong căn phòng nhỏ, mỗi một chi tiết đều do tự tay nàng tỉ mỉ chọn lựa và bài trí.


Thẩm Thời Đình ngẩn ngơ ngồi trước bàn trang điểm bằng gỗ lê, thẫn thờ nhìn vòng tay màu hồng nhạt, ký ức bất chợt bị kéo ngược về nửa tháng trước.


Dưới hành lang dài ở Đường Uyển, Hạ Mẫn không cam lòng mà đuổi theo nàng. Vì đêm trước vừa mới mưa xong, bậc thềm đá bám rêu vẫn còn ướt át. Hạ Mẫn túm lấy cánh tay nàng, cả hai cùng trượt chân, đồng loạt ngã xuống bậc thềm.


Chỉ là nàng đen đủi hơn, góc độ khi ngã xuống lại vừa vặn đập đúng vào cạnh đá sắc bén.


Nghĩ đến đây, trán nàng chợt nhói đau, nàng theo bản năng đưa tay lên xoa nhẹ.


Thực lòng mà nói, có rất nhiều chuyện mà Thẩm Thời Đình của hiện tại chẳng muốn gợi lại chút nào. Ví như Lý Nhị, ví như Vương Cầm, ví như Thạch ma ma của Hoa Tưởng Lâu, ví như Tôn thị, và ví như... Lục Cửu Tiêu.


Nhưng những cảm xúc chua xót khổ sở đó vốn dĩ đã được nàng tiêu hóa gần hết từ cái ngày ở trường đình tại Đường Uyển rồi. Giờ nghĩ lại, cứ ngỡ như đã trải qua bốn mùa đằng đẵng, xa xôi tựa kiếp nào…


Rèm cửa kêu “xoạt” một tiếng, Đào Nhân vén màn bước vào, trên tay ôm lấy cây dao cầm: “Tiểu thư, tiên sinh đã đến, đang đợi ở ngoài sân.”


Thẩm Thời Đình đáp: “Ngươi bảo tiên sinh về đi, hôm nay ta không muốn học đàn.”


Đào Nhân nhìn thần sắc uể oải của nàng, chần chừ một lát rồi vâng lời lui ra.


“Đợi đã.” Thẩm Thời Đình lại gọi: “Đưa đàn cho ta.”


Những ngón tay trắng nõn như ngọc gảy nhẹ lên dây đàn, phát ra tiếng “tưng” thanh thúy.


Nàng nghĩ đến Sầm thị, nghĩ đến Hạ Lộc Minh, nghĩ đến Hạ Lẫm, và cả Hạ Thầm - người nàng mới chỉ thoáng gặp mặt một lần từ nhiều năm về trước…


Hóa ra, được người khác thương nhớ, bảo bọc lại tốt đến thế.


Kể từ sau khi Thẩm Diên qua đời, nàng chưa từng được cảm nhận lại hơi ấm như vậy.


Con người ấy mà, hễ đã nếm trải đủ đắng cay khi độc hành một mình, thì khi có được chút ấm áp, sẽ chẳng nỡ buông bỏ.


“Đào Nhân, ta lại muốn học rồi.” Nàng đột nhiên nói.


Những ngày sau đó, Thẩm Thời Đình rất hiếm khi ra ngoài. Ngay cả lời mời từ tiểu thư các nhà quyền quý, nàng cũng đều lấy lý do sức khỏe không tốt khước từ.


Bảo nàng bận rộn gì thì cũng không hẳn. Nàng chỉ là không muốn chạm mặt Lục Cửu Tiêu. Để tránh hắn, nàng ngay cả ngưỡng cửa Phỉ Uyển cũng ít khi bước qua, thậm chí số lần đến Tây sương phòng của Hạ Lẫm cũng thưa thớt dần.


Đồ ăn hay những món đồ chơi lạ mắt mà Lục gia gửi tới, nàng đều sai người từ chối hết thảy, gửi trả về nguyên vẹn.


Nàng không phải đang làm mình làm mẩy, cũng chẳng phải đang ghen tuông, càng không phải đang dở thói tiểu thư.


Nàng thì có tư cách gì mà giở tính khí với thế tử gia cao quý chứ?


Chẳng qua cũng chỉ là một đoạn phong nguyệt khó lòng bày tỏ cùng ai, vốn dĩ nên được cắt đứt cho thật dứt khoát, gọn gàng.


Nàng không thể để Hạ gia phải gánh chịu thanh danh bất chính, chẳng mấy sạch sẽ này.


Nghĩ đến đây, Thẩm Thời Đình cắn môi dưới, đưa tay che đi hốc mắt nóng bừng.


Đúng lúc này, một mùi hương hoa nồng nàn từ ngoài cửa sổ xộc vào. Nàng đứng dậy đi về phía bệ cửa, liền thấy Đào Nhân đang chỉ huy tiểu sai khiêng một chậu quế hoa bốn mùa vào sân.


Nàng khựng lại một chút: “Lại là Sở tam công tử gửi tới à?”


Đào Nhân ngượng ngùng gật đầu.


Trái ngược với bên này, phía Lục Cửu Tiêu lại là mây đen giăng lối, mưa gió bão bùng.


Rõ ràng là một ngày nắng đẹp đại cát, vậy mà Doãn Trung và Tần Nghĩa cứ ngỡ như thật sự nhìn thấy một đám mây đen xì trên đầu chủ tử nhà mình, cứ trôi qua rồi lại trôi lại…


Phía bên kia, Lộng Xảo ôm mấy chiếc hộp gỗ quý giá, chậm chạp bước tới.


Hai tên hộ vệ nhìn nhau đầy thấu hiểu. Thôi xong, lại bị từ chối nữa rồi.


Lộng Xảo hít một hơi thật sâu: “Quản gia Hạ phủ nói, tam cô nương đa tạ hảo ý của thế tử, nhưng vô công bất thụ lộc, mong thế tử... đừng gửi đồ sang đối diện nữa.”


Lục Cửu Tiêu ngồi trên ghế cao, liếc mắt nhìn đống hộp gỗ và hộp thức ăn chất đầy trước mặt. Chiếc hộp dài bằng gỗ tử đàn kia chứa một viên trân châu Nam Hải màu tím nhạt quý hiếm; hộp vuông bằng gỗ lê là một đôi khuyên tai ngọc dương chỉ; ống dài bằng gỗ hồng mộc đặt ở phía trước chính là di hoạ của cố tiên sinh Kê Thanh, có thể nói là nghìn vàng khó mua, vạn vàng khó cầu. Còn có cả cầm phổ, tua cầm, trang sức... toàn là những món đồ nhỏ xinh chọn theo đúng sở thích của nàng.


Thực lòng mà nói, Lục Cửu Tiêu sống trên đời hai mươi mốt năm, chưa bao giờ thấy mất mặt như thế này.


Mấy ngày trước, tình giao của tiểu cô nương với hắn vẫn còn tạm ổn, thi thoảng gặp nhau trên đường, nàng vẫn sẽ giữ đúng lễ nghĩa mà gọi một tiếng Lục thế tử.


Tuy có xa cách thật, nhưng dẫu sao vẫn được coi là hữu hảo.


Còn hiện tại thế này là sao? Tuyệt giao chỉ sau một đêm ư?


Khóe miệng Lục Cửu Tiêu giật giật, hắn bắt đầu tỉ mỉ hồi tưởng lại. Những ngày qua hắn bận rộn xoay xở với Tuyên Vũ Đế, căn bản là không có thời gian trêu chọc nàng... Vậy thì kẻ nào đã đắc tội nàng rồi?


Rất nhanh sau đó, Lộng Xảo đã cho hắn câu trả lời.


Tiểu nha hoàn sờ sờ mũi, ấp úng nói: “Thế tử, lúc nãy nô tỳ sang Hạ phủ tặng đồ, vừa vặn thấy Sở tam công tử đang quanh quẩn trước cửa.”


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Ai ?”


“Dạ là Sở tam công tử nhà đại nhân Thủ bị, tên Lâu An, tự Tử Nhiễm, năm nay tròn hai mươi. Phía trên có hai vị tỷ tỷ, trưởng tỷ đã gả cho Diêm thiết Phó sứ Diêu đại nhân bảy năm trước; nhị tỷ năm năm trước gả cho Thái thường tự Thiếu khanh Võ đại nhân, nhưng hai năm trước hai người đã hòa ly, Sở nhị cô nương quay về Sở phủ. Vốn dĩ Sở gia không có chủ mẫu, là di nương quản gia, sau khi Sở nhị cô nương về phủ thì đã đoạt lấy một nửa quyền quản sự...”


Tần Nghĩa nghe mà ngây như phỗng. Lộng Xảo cũng có bản lĩnh thật đấy, chỉ ra ngoài một chuyến mà đã điều tra rành mạch gia thế của đối phương rồi, thật khiến người ta phải bái phục.


Lục Cửu Tiêu âm trầm ngước mắt nhìn nàng: “Nói trọng điểm.”


Lộng Xảo khựng lại, vội vàng tiếp lời: “Mấy ngày trước Sở tam công tử tình cờ gặp tam cô nương ở tiệm phấn hương trên đại lộ Nghênh An, lập tức làm một bài thơ ca ngợi trong hội thơ tại Vọng Giang Lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=79]

Giờ khắp kinh thành đều truyền tai nhau về đôi ‘trai tài gái sắc’, ‘duyên lành sắp tới’, nô tỳ dò hỏi thì được biết, kể từ sau hôm đó, ngày nào Sở tam công tử cũng gửi hoa đến Hạ phủ, còn thay đổi chủng loại liên tục, nào là phù dung, mẫu đơn rồi hải đường... Sở tam công tử còn đứng đợi trước cổng Hạ phủ suốt cả ngày, quả là một kẻ si tình, ai nhìn vào mà chẳng mủi lòng chứ...”


Nhưng rõ ràng, thứ Lục Cửu Tiêu quan tâm không phải là mấy lời này.


Hắn lạnh lùng hỏi: “Đống hoa đó được vào cửa Hạ phủ?”


Lộng Xảo nghẹn lời, thở dài gật đầu.


Đột nhiên, trong căn phòng nhỏ vang lên một tiếng cười khẩy mờ nhạt. Nam nhân bĩu môi, viên trân châu Nam Hải đang mân mê trong tay bị hắn búng đi như búng bi, kêu “đang’ một tiếng rồi lăn lốc vào góc kẹt nào không rõ.


Đồ hắn gửi đến ngay cả cổng Hạ gia cũng không vào nổi, thế mà đống hoa rách của tên Sở Tam đáng chết kia lại vào được?


Dựa vào cái gì? Hoa đó có đáng giá bằng đồ của hắn không?


Thẩm Thời Đình cái đồ nữ nhân... tầm mắt nông cạn này…


Lục Cửu Tiêu cảm thấy lồng ngực mình hơi nhói đau.


Rõ ràng là bị tức đến phát nghẹn.


“Tần Nghĩa.”


Tần Nghĩa giật mình định thần lại. Theo hầu chủ tử bao nhiêu năm nay, những việc như thế này chẳng cần đợi dặn dò, gã đã sớm hiểu thấu tâm ý.


Thế là, vào giữa trưa ngày hôm sau, Sở tam công tử đang ôm chậu cây cảnh đi ngang qua ngõ Cam Ninh cách Hạ phủ ba con phố, thì bỗng dưng vấp ngã một cú sấp mặt ngay trên đất bằng. Chậu hoa lan quý giá vỡ tan tành, thảm không nỡ nhìn.


Nhưng dẫu hoa có thảm cũng chẳng thảm bằng mặt mũi y bị trầy trụa, khiến cho dung mạo vốn đã chẳng mấy tuấn tú lại càng như “tuyết phủ thêm sương”.


Ngày mùng hai tháng Tám, tại noãn các cung Càn Thanh.


Vừa nghe thấy hai chữ “Tây Doanh”, chân mày Tuyên Vũ Đế lập tức nhíu chặt lại.


Kể từ sau khi nhượng lại ba thành Dịch Đô năm năm trước, Li quốc đã ký kết điều ước đình chiến mười năm với Tây Doanh. Hai bên thái bình vô sự suốt năm năm qua, đã lâu lắm rồi chưa từng nổ ra binh đao.


Chẳng lẽ Tây Doanh lại muốn lật lọng, thất hứa?!


“Chát” một tiếng, lòng bàn tay Tuyên Vũ Đế đập mạnh xuống án thư: “Thật là quá quắt!”


Lục Cửu Tiêu lên tiếng: “Nhưng hiện tại Tây Doanh chưa lộ rõ ý đồ khiêu khích công khai, chúng ta cũng không tiện động binh rầm rộ. Nếu không, trong mắt các nước khác, lại hóa ra Li quốc chúng ta không phải.”


Tuyên Vũ Đế tán đồng gật đầu. Sau một hồi suy tính, ông sai đại thái giám đi mời Phiêu kỵ tướng quân Hứa Trì Diễm vào cung.


Trong lúc chờ đợi, Tuyên Vũ Đế nhìn về phía Lục Cửu Tiêu: “Cửu Tiêu à, kinh thành này phong vân vạn biến, dưới vẻ bề ngoài thái bình thì kẻ nào kẻ nấy đều ôm dã tâm sói dữ, ngươi phải thay trẫm giám sát cho thật tốt.”


“Rõ.”


Tuyên Vũ Đế vui vẻ phẩy tay: “Ngày mai là sinh thần mẫu thân ngươi, hôm nay về sớm chút đi.”


Lúc Lục Cửu Tiêu rời khỏi điện, vừa vặn chạm mặt Hứa Trì Diễm đang đi vào.


Hắn hơi khựng lại, quay đầu liếc nhìn Hứa Trì Diễm một cái. Người này từng là phó tướng dưới trướng Hạ Thầm.


Hứa gia vốn là thế gia võ tướng, có lẽ vì nhìn vào bài học cảnh tỉnh từ sự việc của Hạ gia, nên bốn năm trước đã chủ động buông bỏ năm sáu phần binh quyền. Hứa Trì Diễm mang danh hiệu Phiêu kỵ đại tướng quân, nhưng thực chất chỉ làm một quan viên nhàn tản tại kinh thành.


Cũng giống như Hạ Lẫm vậy.


Hiện tại, Tuyên Vũ Đế đang lúc cần dùng người, không thể không trọng dụng lại những thế gia võ tướng mà trước đây ông ta từng chèn ép.


Cánh cửa điện khép lại.


Hứa Trì Diễm cúi người hành lễ: “Vi thần tham kiến Thánh thượng.”


Tuyên Vũ Đế làm thủ thế miễn lễ, nét mặt nghiêm nghị nói: “Trẫm muốn ngươi lĩnh hai vạn đại quân, tới trấn thủ Cù Đô.”


Cù Đô giáp ranh với Dịch Đô, hai nơi chỉ cách nhau đúng một ngọn núi.


Hứa Trì Diễm nhíu mày, lập tức hiểu ý: “Ý Thánh thượng là Tây Doanh có động tĩnh?”


“Hiện tại cũng chỉ là suy đoán, trẫm muốn ngươi đi bố trí binh lực trước, một khi Tây Doanh công thành, chúng ta không đến mức trở tay không kịp. Trẫm muốn ngươi khởi hành ngay trong ngày, hơn nữa phải đi thật lặng lẽ.”


“Vi thần lĩnh mệnh. Ba thành Dịch Đô đã mất, vi thần nhất định sẽ giữ vững Cù Đô, tuyệt đối không để Tây Doanh có cơ hội thừa cơ.”


Hứa Trì Diễm không hề hay biết rằng, bốn chữ “ba thành Dịch Đô” này chẳng khác nào đang xát muối vào tim Tuyên Vũ Đế.


Bởi đó chính là những vùng đất mà tự tay ông ta đã dâng hiến cho Tây Doanh…


Nghe vậy, Tuyên Vũ Đế mệt mỏi xua tay: “Lui ra đi, thủ cho vững vào.”


-


Lục Cửu Tiêu sau khi rời cung liền đi thẳng đến Vọng Giang Lâu trên đại lộ Nghênh An.


Đường Miễn và Mạnh Cảnh Hằng đã ngồi đợi sẵn từ sớm.


Hôm nay họ không ngồi trong nhã gian hạng nhất ở tầng hai, mà lại vô cùng “bình dân” chọn một chiếc bàn vuông dành cho bốn người ngay dưới hành lang tầng hai, tựa sát vào lan can chạm khắc.


Tại sao lại thế ư?


Dĩ nhiên là vì Mạnh Cảnh Hằng muốn nghe đám văn nhân kia trổ tài thi phú, ngâm nga mấy bài thơ “chua” đến rụng răng.


Lý do cũng chẳng có gì cao siêu, chẳng qua là dạo trước y nhìn trúng một nữ tử phong trần ở Thính Phong Lâu, ngặt nỗi người ta chỉ bán nghệ không bán thân, lại còn cực kỳ hâm mộ giới văn nhân nhã sĩ. Bất đắc dĩ, Mạnh công tử đành phải “nước đến chân mới nhảy”, mưu cầu khiến bản thân trông cũng có vẻ “thanh tao” thêm đôi chút.


Thấy Lục Cửu Tiêu phong trần mệt mỏi bước tới, Mạnh Cảnh Hằng liếc nhìn hắn: “Lục Thế tử dạo này bận rộn ghê ha! Ai không biết lại tưởng ngươi đang gánh vác trọng trách triều đình đấy.”


Lục Cửu Tiêu hừ lạnh một tiếng, không thèm đáp lời.


Lúc này, bỗng nghe thấy một người ở bàn bên cạnh nói: “Ta thấy, vẫn là thơ của Sở tam công tử phong nhã nhất, cảnh đẹp cùng giai nhân, quả thực là thanh tao lại phong lưu!”


Có kẻ ngâm nga theo: “‘Kiến nhất mỹ nhân hề, đình đình tự mẫu đơn’. Không biết chữ ‘Đình’ này của Sở huynh có phải là chữ ‘Đình’ kia không?


Nghe vậy, đám đông xung quanh cười rộ lên. Sở tam công tử dù trán vẫn còn vết bầm tím vì cú ngã nhưng cũng đỏ mặt lên vì ngượng, tuyệt nhiên không hề phản bác.


Y thực sự đã bị Hạ tam cô nương làm cho thần trí điên đảo, chút tâm tư đó đến giấu cũng chẳng buồn giấu.


Lại có kẻ bồi thêm: “Nhan sắc của Hạ tam cô nương ấy à, ta thấy dùng hoa mẫu đơn so sánh thì có hơi tục rồi.”


“Có lý, có lý! Ta thấy dùng hoa thủy tiên là hợp nhất.”


“Ta lại không nghĩ vậy, hoa bách hợp mới xứng tầm hơn.”


‘Bách hợp thì thanh đạm quá, huynh nhìn dung mạo của Hạ tam cô nương xem, có chỗ nào thanh đạm không?”


Phía bên này, chân mày Lục Cửu Tiêu nhíu lại, trong cổ họng phát ra tiếng hừ lạnh mờ nhạt. Gương mặt Thẩm Thời Đình chẳng liên quan gì đến hai chữ “thanh đạm” cả. Còn cái gã Sở tam này, trán sưng vù lên rồi mà vẫn còn vác mặt ra đây khoe mẽ phong tình.


Mạnh Cảnh Hằng lên tiếng: “Vị nghĩa muội này của ngươi đúng là phong quang vô hạn, hiện tại khắp kinh thành đâu đâu cũng bàn tán về nàng. Thơ ca ngợi mỹ nhân cứ bài này tiếp bài kia, nếu không phải vì nàng vừa mới nhận tổ quy tông, Hạ gia đang bảo bọc kỹ lưỡng, thì e là người đến cầu thân đã đạp bằng ngưỡng cửa rồi.”


Nói đoạn, Mạnh Cảnh Hằng còn bồi thêm một câu như muốn “tìm chết”: “Ta thấy ngươi nên nhanh chân lên, tranh thủ lúc người ta chưa nhớ ra ngươi là ai, dù dỗ dành hay lừa gạt cũng được, đừng để kẻ khác nẫng tay trên.”


Dẫu sao phong khí Li quốc cũng khá cởi mở, nữ tử thất thân tuy không phải chuyện nhỏ, nhưng cũng chẳng đến mức là chuyện kinh thiên động địa không thể cứu vãn.


Đặc biệt là với nhan sắc và dáng vóc kia của Thẩm Thời Đình, chỉ cần nàng rơi vài giọt lệ, nam nhân xót xa còn chẳng kịp, làm sao còn tâm trí đâu mà chấp nhất chuyện cũ?


Lục Cửu Tiêu lạnh lùng thốt ra một câu: “Ngươi tưởng ta chưa dỗ, chưa lừa chắc?”


Đúng lúc này, bàn bên cạnh lại rộ lên một tràng cười ồn ào.


Thuận theo ánh mắt của mọi người nhìn xuống, liền thấy một bóng hình trong bộ y phục màu xanh chàm đang đứng giữa đại sảnh, đưa tờ giấy ghi tên món ăn cho tiểu nhị.


Trong lúc chờ đợi, tên Sở tam đang sưng vù trán kia liền vội vàng tiến tới.


Hai người cử chỉ lễ độ, nói với nhau vài câu, cho đến khi tiểu nhị mang hộp thức ăn đã đóng gói xong xuôi ra, nàng mới cáo từ rời đi.


Nào ngờ, tình tiết y hệt trong mấy cuốn thoại bản lại diễn ra.


Ngay khi vừa quay người, chiếc khăn lụa bên hông mỹ nhân rơi xuống, theo gió bay đến chân của vị tài tử.


Vị tài tử cúi người nhặt lên, vội vã đuổi theo để hoàn lại khăn.


Mỹ nhân nở nụ cười duyên dáng, gật đầu cảm ơn.


Tài tử đứng ngẩn ra hồi lâu, si mê nhìn theo không rời mắt.


Những thứ khác Lục Cửu Tiêu không biết, hắn chỉ nhìn thấy đầu ngón tay của tên Sở tam kia đã chạm vào cổ tay trắng nõn như tuyết của nàng.


Khoảnh khắc đó, dường như có một luồng điện xông thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến da đầu Lục Cửu Tiêu tê rần.


“Cộp” một tiếng, hắn đập mạnh chén rượu trong tay xuống bàn.


Trong phút chốc, hắn cứ ngỡ như trên đầu mình vừa mọc ra hai nhành cỏ xanh.


Đuôi mắt hơi xếch của nam nhân nheo lại, đôi môi mím chặt, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào bóng hình đang vén rèm định rời đi kia. Những tia lửa bắn ra từ con ngươi hắn dường như muốn thiêu cháy nàng thành một cái lỗ mới chịu thôi.


Một ánh nhìn sắc bén như dao đâm vào người như thế, dù là ai cũng chẳng thể nào không nhận ra.


Thẩm Thời Đình khựng tay lại, theo bản năng quay đầu nhìn lên, cái liếc mắt này lại vừa vặn đâm sầm vào ánh mắt của Lục Cửu Tiêu.


Tay nàng run lên, vội vã vén rèm rời khỏi, bước chân không tự chủ được mà trở nên vội vã hơn.


Ánh mắt Lục Cửu Tiêu càng lúc càng trầm xuống.


Đêm đó, tiếng ve kêu râm ran khắp chốn, mây đen cuồn cuộn kéo về.


Thẩm Thời Đình đang đứng trước gương tháo khuyên tai, vừa chỉnh lại áo ngủ định đi nằm thì bỗng nghe thấy cửa sổ kêu “két” một tiếng.

Bình Luận

0 Thảo luận