Sáng / Tối
Trong màn đêm đen kịt, sắc đỏ thắm kia hiện lên vô cùng nổi bật.
Thẩm Thời Đình bặm chặt môi, nuốt ngược tiếng thét kinh hãi vào trong.
Nam nhân nhảy xuống từ trên mái hiên, quỳ một gối bên bậu cửa sổ. Hai người nhìn nhau qua ô cửa, Lục Cửu Tiêu giơ tay định đẩy toang cánh cửa sổ đang khép hờ ra.
Đầu óc Thẩm Thời Đình “oanh” một tiếng, lao tới đóng sầm cửa lại.
Chỉ nghe thấy Lục Cửu Tiêu nén đau hít hà một hơi. Tay hắn đang kẹt giữa khe cửa, cú kẹp này suýt chút nữa đã tiễn hắn lên chốn bồng lai.
Thẩm Thời Đình giật mình kinh hãi, vội vàng buông tay. Chính điều này đã tạo cơ hội cho Lục Cửu Tiêu leo tót vào phòng.
Cho đến khi nam nhân nhảy xuống khỏi cửa sổ, dáng người thẳng tắp đứng sừng sững trước mặt, nàng mới hoàn hồn, trố mắt nhìn: “Lục thế tử định làm gì vậy?”
Thế nhưng, sắc mặt của Lục Cửu Tiêu cũng thực sự chẳng tốt lành gì.
Hắn xoa xoa cổ tay, liếc nhìn chậu hoa mẫu đơn vướng víu bên cửa sổ, liền nhớ tới bài thơ sến súa đến rợn người của Sở Lâu An, lạnh lùng nói: “Hoa trong viện này của nàng, là Sở Tam tặng sao?”
Thẩm Thời Đình hơi khựng lại, dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Phỉ Uyển vừa mới tu sửa không lâu, những loài hoa này là nàng đặc biệt mời thợ làm vườn đến trồng. Còn về số hoa mà Sở Lâu An gửi tới, đều đã bị Đào Nhân sai người đem trả về hết.
Nàng cắn môi, không đáp. Không đáp, cũng đồng nghĩa với mặc nhận.
Sắc mặt Lục Cửu Tiêu càng thêm âm trầm, hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời trong đêm tối của tiểu cô nương trước mặt: “Thích y?”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình cảm thấy da đầu tê dại, nắm đấm cũng siết chặt lại.
Nàng không thích, nàng vốn chẳng hề thích Sở Lâu An…
“Phải thì đã sao? Lục thế tử mau đi đi, đêm nay ta sẽ coi như chưa từng nhìn thấy thế tử.”
Nói đoạn, nàng liền đẩy hắn ra phía cửa sổ.
Lục Cửu Tiêu đứng sừng sững không nhúc nhích, đột nhiên tóm chặt lấy cổ tay nàng: “Thẩm Thời Đình, nàng nhớ kỹ cho ta, ta không cho phép. Bất kể là Sở Tam hay Lý Tam, nàng mau dẹp ngay ý định đó đi!”
Nam nhân gằn giọng: “Nếu không ta sẽ đánh gãy chân y, nàng cứ thử xem ta có dám hay không?”
Động tác của tiểu cô nương khựng lại, giọng nói vang lên trong đêm tối mang theo vẻ uất ức tột cùng.
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Thế tử của Vĩnh Định Hầu phủ thì có thể bắt nạt người khác như thế sao?”
Nói xong, đôi mắt hạnh kia đỏ hoe lên một cách rõ rệt.
Lực tay của Lục Cửu Tiêu hơi khựng lại, cơn giận bừng bừng lúc nãy bị những giọt nước mắt này dội cho tan tác.
Hắn thừa nhận, hắn không nỡ nhìn nàng khóc.
Ánh mắt nam nhân trầm xuống, hắn gập ngón tay, dùng khớp xương nhẹ nhàng mơn trớn vệt nước mắt dưới mi mắt nàng: “Nàng khóc cái gì? Sao lại là ta bắt nạt nàng, rõ ràng là nàng trốn tránh ta trước.”
Tiểu cô nương nghẹn ngào quay mặt đi chỗ khác.
Không gian chìm vào im lặng hồi lâu, gió đêm hơi khô nóng, thổi đến nỗi cả hai người đều tâm phiền ý loạn.
Một lúc sau, nàng mới chậm rãi mở lời:
“Đêm đầu tiên sau khi tỉnh lại, ta đã gặp một cơn ác mộng. Trong mơ, Lục thế tử đã cắn rách ngón tay trỏ của ta, đau đến mức lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Ta sợ thế tử, rất sợ.”
“Giấc mơ của ta, có phải là thật không?”
Nàng ngước đầu nhìn hắn, trên mi còn đọng nước mắt trông vô cùng đáng thương.
Lục Cửu Tiêu hơi ngẩn ra, khóe môi mím nhẹ: “Phải.”
Chuyện là do hắn làm, nỗi sợ hãi nàng dành cho hắn cũng là do hắn từng chút một bồi đắp nên. Lục Cửu Tiêu lần đầu tiên nếm trải cảm giác tự mình bê đá đập chân mình.
“Vậy thế tử nói người và ta lưỡng tình tương duyệt, đã định ước cả đời, có phải là thật không?”
Vừa dứt lời, nam nhân nhìn trân trân vào đôi mắt long lanh nước của nàng, một chữ “Phải” cứ quanh quẩn ở đầu môi hồi lâu, dù thế nào cũng không thốt ra được.
Thấy vậy, tiểu cô nương chua chát nhếch môi, nói: “Ta đã nghe ngóng rồi, thế tử gia của Vĩnh Định Hầu phủ là khách quen của chốn tần lâu sở quán, nhưng hậu viện của hầu phủ đến một thê thiếp cũng không có. Ngay cả Hồi Hương cô nương mà người thích nhất, bao nhiêu năm qua cũng chẳng hề chuộc thân cho nàng ta. Quả thực là ‘đi giữa rừng hoa, không để lá vương thân’, vừa kiêu ngạo vừa tự mãn. Một người như Lục thế tử, sao có thể cam tâm tình nguyện thú thê?”
Lục Cửu Tiêu á khẩu không trả lời được, bởi vì từng lời nàng nói đều là sự thật.
Chuyện là khách quen của tần lâu sở quán là thật; hậu viện không một bóng thê thiếp là thật; Hồi Hương hiểu chuyện lanh lợi, hiểu ý hắn nhất, từng được hắn nhìn bằng con mắt khác cũng là thật.
Và điều chí mạng nhất chính là: Hắn chưa bao giờ có ý định thú thê.
Chuyện này chẳng liên quan gì đến thân phận ban đầu của nàng. Chỉ cần hắn muốn, thân là thế tử Vĩnh Định Hầu phủ, lẽ nào ngay cả việc thay tên đổi họ cho một người cũng không làm được sao? Hắn hoàn toàn có thể cho nàng một danh phận tử tế, cho nàng đường hoàng gả cho mình.
Nhưng hắn đã không làm vậy.
Đối với hắn, thê và thiếp suy cho cùng vẫn khác nhau. Có nhiều việc thê có quyền quản, nhưng thiếp thì không.
Nói cho cùng, hắn thích nàng, muốn giữ nàng bên cạnh, nhưng lại không muốn để nàng gò bó mình.
Hắn thừa nhận, tính xấu hay sự ích kỷ, hắn đều có đủ.
Hắn nhận hết.
Thế nhưng, vào cái đêm mưa khi hắn bước chân vào Bách Hí Lâu, hắn đã biết mình hoàn toàn “ngã ngựa” rồi.
Giữa chốn lầu hồng gác tía, vây quanh bởi những mỹ nhân dịu dàng như ngọc, hắn lại chỉ nhớ nhung một cô nương khác.
Nghĩ đến cảnh nàng đang ngồi khóc ở góc nào đó, hắn liền cảm thấy lồng ngực bí bách không thôi.
Vào khoảnh khắc đó Lục Cửu Tiêu đã biết, hộ tịch là không thể đưa cho nàng, xe ngựa cũng không thể chuẩn bị cho nàng, hắn dù có phải bắt trói cũng phải giữ nàng lại ở trong Hầu phủ.
Nhưng những khúc mắc quanh co trong chuyện này, hắn biết phải nói với nàng thế nào đây?
Nghĩ đến đây, thời gian chậm rãi trôi qua, một nén hương trên bàn trà cháy hết rồi gãy đoạn.
Đúng lúc này, một luồng gió thổi qua cửa sổ, khiến những suy nghĩ mông lung của Lục Cửu Tiêu trở nên rõ ràng và minh bạch hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn nàng đăm đăm: “Tam cô nương nói đúng, ta chính là loại người như vậy.”
“Cho nên Thẩm Thời Đình…”
Ngón tay cái của Lục Cửu Tiêu miết nhẹ dưới mi mắt nàng, “Rốt cuộc nàng có bản lĩnh mê hoặc lòng người gì vậy?”
Trăng thanh gió mát, đêm đã về khuya.
Lục Cửu Tiêu trở về Hầu phủ, đi đến Mai Uyển của Viên thị.
Giờ này, Viên thị đang cầu phúc cho chiến sự ở Ký Bắc.
Thấy hắn đến, Viên thị ngạc nhiên đứng dậy: ‘Sao giờ này con lại tới, có chuyện gì khẩn cấp sao?”
Hai mẫu tử cùng ngồi xuống, Lục Cửu Tiêu đáp: “Vâng.”
Một lát sau, hắn nói: “A nương.”
Viên thị ngẩn người trong chốc lát, khóe môi không tự chủ được mà mỉm cười, đã bao nhiêu năm rồi bà chưa nghe hắn gọi hai tiếng này.
“Con muốn xin người một thứ.”
Viên thị tò mò nhìn hắn, là thứ trọng đại gì mà có thể khiến đứa con trai vốn chẳng bao giờ cầu xin ai này lại phải lặn lội chạy tới một chuyến giữa đêm hôm khuya khoắt?
Lục Cửu Tiêu nói: “Chiếc vòng bạc mà tổ mẫu để lại.”
Nghe vậy, Viên thị sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=80]
Chiếc vòng bạc đó có lai lịch thế nào chứ, đó chính là gia bảo truyền cho con dâu chứ không truyền cho con gái của Lục gia.
Bà thu lại vẻ mặt, im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Là nha đầu Hạ gia sao?”
Lục Cửu Tiêu dứt khoát gật đầu.
“Con đã suy nghĩ kỹ chưa, chuyện này không thể đem ra làm trò đùa được. Hạ gia và Lục gia chúng ta là thế giao, trước đây con không biết thì thôi, nhưng hiện tại nếu con còn phụ nàng, thì đó là đẩy Lục gia và chính bản thân con vào thế bất nghĩa.”
“A nương, nhìn con giống như đang nói đùa lắm sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, Viên thị gật đầu, đứng dậy đi vào nội thất lấy chiếc vòng bạc ra đưa cho hắn.
Trên con đường nhỏ trở về Tùng Uyển, Lục Cửu Tiêu lật mở chiếc hộp gỗ trắc đã có từ lâu đời trong tay, khóe môi thốt ra một tiếng giễu cợt khe khẽ.
Lục Cửu Tiêu, ngươi cũng có ngày hôm nay.
Đang sải bước về phía trước, bước chân hắn bỗng khựng lại, đôi lông mày nhíu lại trong thoáng chốc.
Hôm nay hắn ở gần nàng như vậy, mà nàng lại không đẩy hắn ra.
Lại nói về Phỉ Uyển ở Hạ phủ, Thẩm Thời Đình đang nằm nghiêng trên sập, đây là lần trở mình thứ sáu của nàng trong đêm nay.
Qua lớp màn trướng mờ ảo lung linh, nàng nhìn về phía cửa sổ vắng lặng không một bóng người.
Nàng đưa tay chạm vào gò má vừa nãy được Lục Cửu Tiêu mơn trớn, nhớ lại trước khi đi, nam nhân ấy đã dùng một tông giọng mà nàng chưa từng nghe thấy, quyến luyến và trầm tĩnh gọi tên nàng.
Hắn nói: “Thẩm Thời Đình, nàng đừng nghĩ đến Sở Tam, những người khác cũng không được.”
Loại giọng điệu quyến luyến ấy thường khiến người ta ảo giác rằng tình ý nồng nàn, rằng ngoại trừ nàng ra thì không phải là ai khác.
Giống như mỗi một lần, hắn gọi tên nàng trong lúc ái ân.
Nghĩ đến đây, sống mũi Thẩm Thời Đình chợt cay cay. Lục Cửu Tiêu giỏi nhất là trêu chọc lòng người, nhưng bản thân hắn lại là kẻ không có trái tim.
Nàng đã từng thấy dáng vẻ phong lưu của hắn khi ôm ấp các mỹ nhân giữa chốn lầu xanh, đã thấy sự cuồng nhiệt nhất của hắn, và cũng đã thấy cả sự bạc bẽo nhất của hắn.
Chẳng hạn như khi hắn ôm nàng nhưng lại muốn nạp thiếp, hay như đêm mưa ấy, hắn nằm cạnh nàng mà trên người lại vương vấn hương phấn của ai kia.
Nàng vốn dĩ nên thờ ơ, nhưng trớ trêu thay, qua những lần mặn nồng gối chăn và những giây phút kề tai nói nhỏ, nàng lại nảy sinh tình cảm, lại rung động tâm can.
Có lẽ là từ cái nhìn thoáng qua tấm lưng hắn canh gác trong hang động ở ngoại ô Cẩm Châu; có lẽ là góc nghiêng của hắn khi cõng nàng trên con đường núi tĩnh mịch; hay cũng có lẽ là dáng vẻ hắn say rượu, mỉm cười hôn nàng…
Tất cả những điều như thế, đều khiến trái tim lỗi nhịp.
Nhưng phàm là chuyện gì đã động lòng thì mới biết đến tủi thân.
Bởi nam nhân như hắn, sẽ không bao giờ chỉ thuộc về duy nhất một người.
Thẩm Thời Đình xoa xoa mặt cho tỉnh táo rồi đi chân trần xuống đất, tiến về phía cửa sổ, đóng chặt cánh cửa lại, thậm chí còn dời hai chậu hoa ra chắn phía trước.
Giữa muôn vàn suy nghĩ ngổn ngang, nàng chẳng rõ mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ cảm thấy mắt vừa nhắm lại chưa được bao lâu thì trời đã sáng.
Mọi ngày vào giờ này, Thẩm Thời Đình đã dậy từ sớm.
Đào Nhân ở bên ngoài gõ cửa: “Cô nương dậy chưa? Nô tỳ vào được không?”
Nàng dụi đôi mắt sưng húp, khó khăn ngồi dậy, khẽ “ừ” một tiếng: “Vào đi.”
Đào Nhân bưng chậu rửa mặt vào, vừa nhìn thấy sắc mặt nàng đã giật mình: “Đêm qua cô nương ngủ không ngon sao?”
Thẩm Thời Đình khựng lại, chậm rãi gật đầu.
Đào Nhân mang đến hai bộ y phục: “Hôm nay là sinh thần của Lục phu nhân, yến tiệc tổ chức vào buổi tối, lúc đó trời tối rồi chắc sẽ khó nhìn ra hoa văn, cô nương mặc bộ nào rực rỡ một chút nhé.”
Cuối cùng, nàng vẫn chọn một bộ màu nhạt.
Giờ Dậu, Thẩm Thời Đình kiểm kê lại quà mừng thọ, lúc này mới thong dong khởi hành đến Hầu phủ.
Hai nhà này thực sự ở quá gần nhau, các tân khách khác đều đi xe ngựa đến, riêng nàng lại khác biệt, thong thả đi bộ từ cổng lớn Hạ gia sang.
Nhìn tấm biển chữ “Lục” ngày càng gần, nàng lại càng cảm thấy không tự nhiên.
Nàng đã nghĩ sẵn cớ rồi, lát nữa tặng quà xong, đi lướt qua cho có lệ, rồi cáo bệnh rằng vết thương cũ trên trán tái phát xin về sớm.
Đang vừa đi vừa suy tính, nàng chợt thấy Lục Uyển đang đi tới đi lui trước sân, chỉ nhìn từ phía sau thôi cũng cảm giác như từng sợi tóc của nàng đều đang dựng đứng lên vì tức giận.
Còn nam tử trung niên đối diện Lục Uyển chính là Tạ ban chủ của gánh hát Giang Nam ở ngõ Bảo Ninh.
Chuyện hôm nay là thế này ——
Mọi năm vào sinh thần của Viên thị, phủ thường mời gánh hát trong cung đến biểu diễn. Nhưng gánh hát trong cung không bằng bên ngoài, ít bài mới, cứ diễn đi diễn lại có vài vở, khiến ngay cả người không hề kén chọn như Viên thị cũng thấy nhàm chán.
Vì thế, Lục Oánh đã nhờ lão quản gia bỏ ra hai mươi lượng bạc để mời gánh hát lâu đời có tiếng nhất kinh thành đến.
Mọi chuyện vốn đều ổn thỏa không chút sai sót, cho đến khi! Nàng nhìn thấy Hồi Hương cô nương trong truyền thuyết kia!
Đôi mắt xinh đẹp của Lục Uyển suýt thì lồi ra ngoài: “Ông nói ta nghe xem, t mời là gánh hát Giang Nam của các ông, sao Hồi Hương cô nương lại đến đây?!”
“Chuy... chuyện này là do Hoài Thiền cô nương hôm qua ăn phải đồ lạ nên đau bụng, hôm nay thực sự không phát ra tiếng được. Vở “Mẫu Đơn Đình” mà Lục cô nương chọn lại không phải là khúc hát tầm thường, người có thể hát hay vở này, khắp kinh thành ngoài Hoài Thiền ra thì chỉ có Hồi Hương cô nương thôi... Hơn nữa giọng hát của Hồi Hương cô nương nghìn vàng khó cầu, cô ấy chịu đến đây cũng là vì nể mặt Lục thế tử đấy.”
Lục Uyển u uất lườm ông ta: “Nếu ông không nói câu cuối thì may ra ta còn để cô ta lại. Đường Lê!”
Đường Lê vội vàng bước lên: “Cô nương?”
“Ngươi đi hủy vở “Mẫu Đơn Đình” thay bằng vở khác, rồi sai người đưa Hồi Hương về Bách Hí Lâu ngay.”
Vừa dứt lời, tiếng chiêng trống trong sân đã vang lên một tiếng rền rĩ.
Không kịp nữa rồi, vở diễn đã bắt đầu khai màn.
Lục Uyển tức muốn hộc máu, nàng đưa lòng bàn tay xoa xoa trán, đúng lúc này thấy Thẩm Thời Đình đang xách váy bước vào cửa.
Lục Uyển vội vàng nghênh đón, dẫn nàng đến tiền sảnh tặng quà cho Viên thị.
Nàng sai người khiêng lễ vật lên, hướng về phía Viên thị hành lễ: “Lục phu nhân.”
Rõ ràng, lúc này khi đã nhớ lại tất cả, đối diện với Viên thị, nàng không thốt ra hai chữ “nghĩa mẫu” nổi.
Viên thị mỉm cười: “Hài tử này, mấy ngày không gặp mà đã xa lạ với ta rồi. Lại đây, ngồi cạnh ta. Gánh hát hôm nay là do Uyển nhi mời về, vở kịch này xem ra cũng mới lạ lắm.”
Thẩm Thời Đình ngoan ngoãn ngồi xuống một bên tiếp chuyện.
Trái tim Lục Uyển bỗng thắt lại, nhưng thấy Thẩm Thời Đình vẫn giữ thần thái bình thản nhìn Hồi Hương đang ê a trên sân khấu, nàng mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, tỷ ấy không nhận ra Hồi Hương.
Cũng đúng, cho dù có từng biết thì chắc cũng đã quên rồi.
Nghĩ đoạn, Lục Oánh mới yên tâm đi tiếp đón các tiểu thư nhà khác.
Vở kịch kết thúc, váy áo của Thẩm Thời Đình vô tình bị vấy chút nước trà, nha hoàn bèn dẫn nàng ra hậu viện để thay.
Dưới hành lang, nàng vô tình chạm mặt đoàn hí tử vừa mới hạ đài.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, mùi hương nồng nàn từ người nữ tử mặc y phục rực rỡ đi đầu xộc thẳng vào mũi nàng.
Nàng bỗng khựng lại, gần như ngay lập tức nhớ về đêm mưa ấy, mùi hương trên người Lục Cửu Tiêu…
Hóa ra đêm đó, là nàng ta sao?
Tiểu nha hoàn nhìn theo ánh mắt của nàng, cười hỏi: “Đó là Hồi Hương cô nương, Hạ cô nương có quen biết cô ấy không?”
Thẩm Thời Đình lắc đầu, rồi bước vào nội thất thay y phục.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận