Sáng / Tối
Ngày thu bạch nhật dần ngắn lại, vừa đến giờ Tuất, sắc trời đã mịt mù. Cả kinh thành chìm trong làn sương mỏng xanh thẳm, khắp nơi thắp lên những ngọn đèn sáng tỏ. Phố xá đông đúc, xe ngựa như nước, trước cửa các tiệm hàng đều treo cao lồng đèn đỏ, cực kỳ náo nhiệt.
Lúc này vẫn chưa đến ba khắc, Thẩm Thời Đình tìm cớ sang nhà đối diện cùng Lục Uyển gảy đàn, rồi gọi một chiếc xe ngựa đi về phía Lộc Kiều.
Lộc Kiều là một thắng cảnh ở kinh thành, dưới cầu chính là sông Đào Hoa, đối diện sông là đỉnh đỉnh đại danh Vọng Giang Lâu.
Thẩm Thời Đình vừa bước xuống xe ngựa, liền thấy một bóng hình màu trắng ngà đứng ở đầu cầu, có vẻ như chờ đợi đến mức hơi mất kiên nhẫn, người tựa nghiêng vào vách đá, tay cầm cây quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay từng nhịp ngắt quãng.
So với người mặc quan bào đeo kiếm, vẻ mặt nghiêm túc ban ngày thì đúng là khác biệt một trời một vực.
Cái người này ấy mà, trút bỏ quan bào thì vẫn là bộ dạng cũ.
Thẩm Thời Đình đi tới, ngước đầu nhìn hắn.
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, tiểu cô nương đã thay một bộ y phục màu vàng nhạt, trên búi tóc chỉ cài đơn giản bộ diêu trân châu, trong đêm tối trông không hề gây chú ý. Tất nhiên, với dung mạo này của nàng, dù có tiết chế thế nào cũng khó mà che giấu được.
Hắn gật đầu nói: “Đi thôi.”
Thẩm Thời Đình bước theo sau: “Đi đâu vậy?”
Lục Cửu Tiêu lười biếng liếc nàng, nhếch môi cười nói: “Tam cô nương đã đến tận đây rồi, còn sợ ta đem nàng đi bán sao?”
Thẩm Thời Đình mím môi, cũng không thèm hỏi thêm để chuốc lấy sự mất mặt.
Mãi đến một khắc sau, hai người băng qua Lộc Kiều, vòng qua một con hẻm, tới ngõ Dũng Lộ.
Con phố này chủ yếu là các tiệm đồ gốm sứ, đồ cổ, đồ gỗ, còn trà lâu tửu quán thì khá ít, bởi vậy không phồn hoa như đại lộ Nghênh An. Khi đi đến gian cửa hiệu cuối cùng, Thẩm Thời Đình khựng lại.
Là một tiệm thuốc.
Gần như theo bản năng, nàng vội túm lấy dải lụa trên tay áo hẹp của nam nhân: “Thế tử lại bị bệnh sao?”
Chữ “lại” này có thể thấy trước đây Lục Cửu Tiêu đã phải nếm trải bao nhiêu khổ nạn.
Khóe môi hắn tràn ra vài phần ý cười không rõ ý vị, gập ngón tay gõ nhẹ lên vầng trán trơn bóng của tiểu cô nương, hất cằm nói: xVào trong xem đi.”
Thẩm Thời Đình nghi ngại bước theo sau.
Vừa bước vào tiệm, vị lang trung đang gảy bàn tính, cậu học trò đang bốc thuốc và nha hoàn đang lau sàn đều đồng loạt dừng động tác, gật đầu chào Lục Cửu Tiêu: “Thế tử.”
Nam nhân gật đầu, chân mày hơi nhíu lại một cách khó nhận ra.
Lục Cửu Tiêu vốn không thích mùi thuốc, nên không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ chóp mũi.
Hắn dẫn Thẩm Thời Đình ra hậu viện, đó là một cái sân chuyên dùng để sắc thuốc, trong không khí tỏa ra mùi thuốc nồng đậm. Hắn kìm nén sự khó chịu, đẩy cửa một gian phòng nhỏ.
Mùi sách vở xộc vào mũi.
Nơi này đặt bốn kệ sách ngang dọc, đủ loại y thư khác nhau, trong mắt Thẩm Thời Đình, chúng chẳng khác nào những báu vật vô giá.
Chỉ là nàng không biết, khi Lục Cửu Tiêu bê đống sách này từ Điển Tịch Ty trong cung ra, vị Ty Nghi đại nhân đã suy sụp đến mức nào…
Có điều, ngõ Dũng Lộ nàng đã từng tới trước đây, cửa tiệm nằm ở cuối hẻm này vốn dĩ là một tiệm hương nến. Trong lòng Thẩm Thời Đình mơ hồ có sự phỏng đoán, nhưng vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Nàng nghiêng người: “Thế tử?”
Lục Cửu Tiêu nhướng mày, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Doãn Trung gần đây có thêm vài cửa tiệm ở kinh thành, đúng lúc căn này là tiệm thuốc. Nếu ngày thường nàng thấy tay chân ngứa ngáy, thì cứ đến giúp lang trung kia một tay, còn mấy cuốn sách cũ nát này coi như thù lao cho nàng.”
Người ta vẫn nói “học đi đôi với hành”, lời này đặc biệt đúng với người học y. Chẳng có vị đại phu nào chỉ suốt ngày đọc sách mà không có người bệnh, nhưng trớ trêu thay, từ khi trở về Hạ gia, nàng ngay cả bệnh nhân duy nhất là Lục Cửu Tiêu cũng chẳng còn…
Nghĩ đến đây, cánh mũi tiểu cô nương cay cay. Không ai biết rằng nàng nhớ tiệm thuốc của Thẩm gia đến nhường nào, cái tiệm thuốc người qua kẻ lại và nồng đượm hương thuốc ấy.
Mỗi khi nhớ đến tiệm thuốc, nàng lại vô cùng nhớ nhung Thẩm Diên…
Nghĩ đến đây, đôi mắt hạnh của Thẩm Thời Đình rưng rưng lệ, dường như chỉ cần chớp một cái là hai giọt nước trong suốt sẽ “tạch” một tiếng mà rơi xuống.
Lục Cửu Tiêu nhíu chặt mày, sắc mặt trầm xuống: “Nàng mà dám khóc, ta sẽ phóng hỏa đốt trụi chỗ này.”
Nghe vậy, nàng quả nhiên nhịn được.
Đôi mắt như chú nai nhỏ đỏ hoe nhìn Lục Cửu Tiêu, nàng chậm chạp nắm lấy ngón tay trỏ của hắn, nhỏ giọng nói: “Tạ thế tử.”
Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, tựa như lông vũ lướt qua trái tim.
Nói thật, dáng vẻ này của nàng khiến hắn vô cùng hưởng thụ. Phải nói là những cô nương khác không phải không có người tính tình mềm mỏng, nhưng Thẩm Thời Đình lại mềm mại như một mảnh bông gòn, chặn ngang cổ họng và lồng ngực hắn, khiến một hơi thở không lên được mà cũng chẳng xuống xong.
Thế là lại rất muốn trêu chọc nàng.
Chậc, hèn gì người ta hay bảo nam nhân tồi.
Lục Cửu Tiêu cúi người, cố ý hạ thấp giọng nói: “Lễ tạ ơn của nàng cũng quá thiếu thành ý rồi.”
Độ cong hơi nhếch lên nơi khóe môi hắn đều lộ rõ vẻ trêu chọc rành rành.
Thẩm Thời Đình nhìn hắn, cắn cắn môi, tháo túi thơm bên hông đưa cho hắn.
Trên túi thơm thêu hai con cá chép gấm sống động như thật, đường kim mũi chỉ dày dặn, hoa văn tinh xảo, hơn nữa lại dùng vải màu sẫm khâu thành, nam tử dùng cũng không thấy lạc quẻ.
“Bên trong có để trầm hương, có tác dụng trợ ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=87]
Thế tử mang về đặt dưới gối, ban đêm có thể ngủ ngon giấc hơn.”
Lục Cửu Tiêu không ngờ nàng lại thật sự nghiêm túc tặng lễ như vậy, hắn nhướng mày một cái, trịnh trọng thu nhận.
Nhưng thực sự nói về chuyện trợ ngủ này, từ năm năm trước, hắn thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc giữa đêm, đó cũng là lý do tại sao hắn không cho phép bất kỳ ai nằm cạnh mình. Nhưng kể từ khi quen ôm tiểu cô nương thơm tho mềm mại vào giấc, hắn lại hiếm khi mơ thấy những cảnh tượng máu me kia nữa. Có điều cái thói quen của con người ấy mà, hình thành thì dễ, bỏ đi mới khó.
Lục Cửu Tiêu nắm lấy túi thơm, cười khẩy một tiếng tự giễu. Thứ trợ ngủ này đâu phải là túi thơm, rõ ràng là người…
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn sẫm lại, nhìn chằm chằm người trước mặt.
Dựa vào cái gì mà nàng rời xa hắn vẫn có thể ngủ ngon như trước, còn hắn thì đêm nào cũng phải thức đến tận giờ Sửu mới có thể vào giấc chứ?
Thế là, Lục Cửu Tiêu không nhẹ không nặng nhéo vào eo nàng một cái.
Thẩm Thời Đình đau đến mức khẽ hừ một tiếng. Thế nhưng tiếng rên rỉ kiều mị ấy dường như khơi gợi lại một đoạn ký ức không thể nói cho ai biết, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều đồng thời khựng lại.
Ánh mắt Lục Cửu Tiêu trượt từ lông mày nàng xuống dưới, đến xương quai xanh, đến lồng ngực, rồi đến vòng eo…
Nói đến chuyện này, có một số thứ, đã lâu rồi hắn chưa đo đạc lại kích cỡ nông sâu.
Chỉ nhìn bằng mắt thường thì dường như còn nhỏ đi một chút.
Thẩm Thời Đình bị hắn nhìn đến mức nổi cả gai ốc, chưa kịp ngăn cản đã nghe hắn nói với giọng vô cùng không hài lòng: “Hình như chỗ này nhỏ đi rồi thì phải?”
Nàng ngẩn ra, thuận theo ánh mắt của nam nhân cúi đầu nhìn xuống, hai má ngay lập tức đỏ bừng lên: “Nói bậy bạ gì đó…”
Lục Cửu Tiêu ngước mắt, tiến lên một bước gần hơn, đưa tay ôm lấy eo nàng, ngón tay cái quen thuộc ma sát nhẹ nhàng hai cái qua lớp vải: “A Đình.”
Trong giọng điệu của hắn có năm phần ý cầu khẩn, còn năm phần còn lại là ý tứ không cho phép người ta từ chối.
“Để ta xem một chút.”
Để ta xem một chút.
Mỗi một chữ đều ngay ngắn đàng hoàng, nhưng khi ghép lại với nhau, quả thực khiến máu trong người nàng từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
Nàng cũng không biết mình đã bị Lục Cửu Tiêu vừa dỗ dành vừa ép buộc dồn vào góc tường như thế nào. Chợt cảm thấy trước ngực lành lạnh, nụ hồng chớm nở bị ngón tay hắn vê nhẹ một cái, ngay sau đó liền bị bao bọc trong làn môi ấm áp mềm mại, khi thì cắn nhẹ, lúc lại dây dưa…
Mười đầu ngón chân của tiểu cô nương giấu trong đôi giày thêu co rụt lại hết mức, đuôi mắt nàng bị ép đến ứa lệ, hai tay đều bịt chặt lấy miệng mình.
Sự kích thích do cảm giác mang lại khiến nàng phải tựa lưng vào tường mới có thể đứng vững.
Thẩm Thời Đình đưa một bàn tay ra định đẩy Lục Cửu Tiêu, nhưng khi cúi đầu nhìn thấy đôi mắt nam nhân nhắm nghiền, hàng lông mi dài rậm run rẩy theo từng nhịp nhíu mày của hắn…
Bàn tay nàng nắm lại thành quyền, ấn lên vai hắn.
Chỉ nghe giọng Lục Cửu Tiêu ậm ừ không rõ: “Đã bảo là nhỏ đi một chút rồi mà.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình nhắm nghiền mắt lại, dường như làm vậy thì sẽ không nghe thấy những lời lẽ dâ/m ô của hắn nữa.
Thế nhưng giọng điệu kéo dài của nam nhân vẫn lảng vảng bên tai.
“Ăn nhiều vào một chút, lúc không có việc gì thì tự mình xoa nắn…”
“Nếu thật sự không được, ta hầu giá xong rồi sẽ giúp nàng…”
Nghe xem, đây có phải lời con người nên nói không!
Tiểu cô nương mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Chàng đừng, đừng nói nữa!”
Xem kìa, hắn chẳng phải vẫn trêu chọc đến mức khiến nàng bật khóc đó sao.
Màn đêm thăm thẳm, sao trời lấp lánh, ngọn gió đêm mùa thu mát rượi thổi qua, mang theo mùi cỏ cây khiến tinh thần con người sảng khoái.
Lục Cửu Tiêu cảm thấy bản thân lúc này giống như một gã mao đầu tiểu tử chưa từng trải sự đời, chỉ một chút nếm trải qua loa cũng đủ khiến hắn thỏa mãn.
Mà một nam nhân đã no nê “khẩu dục” thường rất dễ nói chuyện, hắn chắp tay sau lưng hỏi: “Đói chưa?”
Thẩm Thời Đình không thèm để ý đến hắn, hơn nữa còn dần dần đứng cách xa hắn ba thước.
Lục Cửu Tiêu cũng biết vừa rồi mình làm hơi quá trớn, khẽ ho một tiếng, dỗ dành kéo nàng lại: “Phía trước không xa có một quán trà, món khoai nhung ở đó rất ngon, mua cho nàng một phần, rồi tiễn nàng về được không?”
Lát sau, hai người vào quán trà, Lục Cửu Tiêu bảo người ta gói một phần khoai nhung, lúc này mới đưa nàng lên chiếc xe ngựa đang đỗ tại Lộc Kiều.
Suốt dọc đường hướng về ngõ Hàm Bình nơi Hạ phủ và Hầu phủ tọa lạc, gió mát thổi qua cửa sổ xe, rốt cuộc cũng thổi tan chút hờn dỗi của Thẩm Thời Đình.
Xe ngựa dừng trước cửa Hạ phủ, nhìn nàng vào nhà rồi, Lục Cửu Tiêu mới quay về Hầu phủ.
*
Sáng hôm sau, chuyện thích khách bị bắt đã truyền đi xôn xao, người người đều biết.
Hơn nữa tên thích khách này lại do chính tay Vũ Lâm Vệ của Lục Cửu Tiêu bắt được, công lao này tính lên đầu ai, trong lòng mọi người đều nhìn rõ mồn một.
Thế nên, vừa tan triều, đám “cỏ đầu tường*” liền xúm lại, người nào người nấy mặt mày hớn hở, chắp tay hành lễ:
Cỏ đầu tường: ý chỉ những kẻ gió chiều nào theo chiều nấy.
“Lục thế tử thật bản lĩnh, mới nhậm chức đã lập được đại công.”
“Chẳng trách trước đây Thánh thượng dành nhiều ưu ái cho Lục thế tử, hóa ra là Thánh thượng có mắt nhìn người tài!”
“Chứ còn gì nữa, phen này chắc lại sắp thăng quan rồi đây?”
Lục Cửu Tiêu nhếch môi. Đúng lúc này, Bành công công từ điện Thái Hòa đi tới: “Ô kìa, Lục đại nhân, Thánh thượng tuyên đại nhân vào kiến giá.”
Nghe vậy, mọi người đều hiểu ý mà tản đi.
Đến Càn Thanh cung, trên lư hương gỗ tử đàn tỏa ra những làn khói như hình rồng, mùi long diên hương chầm chậm lan tỏa.
Thấy Lục Cửu Tiêu tiến lên, chưa đợi hắn kịp hành lễ, Tuyên Vũ Đế đã bảo miễn lễ.
Tuyên Vũ Đế mặt mày rạng rỡ, vỗ vỗ vai Lục Cửu Tiêu: “Đêm qua, đã thẩm vấn tên thích khách mà ngươi bắt được, cuối cùng gã cũng đã khai rồi. Hừ, hóa ra là bọn Tây Doanh lẻn vào, tập kích Cù Đô không thành nên mới bày ra hạ sách này. Nếu không phải đêm đó ngươi xuất hiện kịp thời, trẫm chỉ sợ…”
Thực lòng mà nói, ngồi trên ngai vàng càng lâu thì càng thêm quý mạng. Tuyên Vũ Đế chính là loại người như vậy.
Cho nên, trong mắt ông, Lục Cửu Tiêu có thể coi là đã lập được công đầu.
“Trẫm ban thưởng cho ngươi nhiều thứ rồi, e là cũng chẳng có gì lọt được vào mắt ngươi.” Nói đoạn, Tuyên Vũ Đế nhấc thanh bảo kiếm mạ vàng trên giá song long lên: “Thanh kiếm này đã theo trẫm xông pha sa trường thời trẻ, hôm nay ban tặng cho ngươi.”
Lúc này, tại Khôn Ninh cung.
Triệu Hoài Mân đang đi tới đi lui, tức giận không thôi: “Đến cả thanh bội kiếm mà phụ hoàng quý như sinh mạng cũng tặng cho Lục Cửu Tiêu rồi. Hai ngày đó nhi thần cũng thức trắng đêm canh giữ ngoài Càn Thanh vung, sao công lao này lại thuộc về một mình hắn chứ?!”
Lý Hoàng hậu liếc nhìn y một cái: “Thích khách là do con bắt sao?”
Triệu Hoài Mân nghẹn lời: “Nhi thần dù không có công lao thì cũng có khổ lao, vậy mà trong mắt phụ hoàng chỉ thấy mỗi mình Lục Cửu Tiêu, rốt cuộc ai mới là nhi tử của người chứ!”
“Hừ, công lao này thật sự không nên ham muốn làm gì. Đôi khi trèo càng cao thì ngã càng đau, chết càng nhanh mà thôi.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận