Sáng / Tối
Sau một đợt mưa phùn rả rích, kinh thành chính thức đón tiết đầu thu, không khí như vừa được gột rửa, tràn ngập hương thảo mộc thanh sạch.
Hơn hai mươi ngày trước, ngay sau tiệc mừng thọ của Viên thị, Lục Cửu Tiêu đã nhận một mật lệnh không ai hay biết.
Đó chính là bí mật phòng thủ Cù Đô trước sự tấn công của Tây Doanh.
Sau khi mất đi ba thành Dịch Đô ở Bắc dịch, Cù Đô trở thành tuyến phòng thủ biên giới của Li quốc. Binh lực tại đây không ít, nhưng do chung sống hòa bình với Tây Doanh suốt năm năm qua, từ quan đến quân ở Cù Đô khó tránh khỏi tâm lý lười nhác, trễ nải.
Con người thì còn có thể chấn chỉnh lại, nhưng lương thảo thì sao?
Nếu đợi đến lúc khai chiến thực sự mới vận chuyển lương thảo thì khó tránh khỏi rơi vào thế bị động. Tuyên Vũ Đế thực sự tin rằng Tây Doanh đang rục rịch; đã mất Dịch Đô, ông ta tuyệt đối không cho phép Cù Đô rơi vào tay người Tây Doanh. Huống hồ, Cù Đô còn sở hữu một khu mỏ trù phú bậc nhất Li quốc.
Vì vậy, ông không chỉ điều động Hứa Trì Diễm đi bố phòng binh lực trước, mà còn đưa việc chuẩn bị lương thảo vào hành trình.
Tuy nhiên, Hứa Trì Diễm đóng quân tại Cù Đô vốn là hành động bí mật, nên việc áp tải lương thảo cũng không thể phô trương thanh thế.
Thế là, Lục Cửu Tiêu trở thành lựa chọn không thể thay thế.
Chuyến đi đi về về này mất tròn hai mươi ngày.
Khó khăn lắm mới ứng phó xong phía Tuyên Vũ Đế, lúc này trời đã sẩm tối.
Trước khi bước lên xe ngựa, hắn nghiêng mình hỏi: “Nàng có ở phủ không?”
Chữ “nàng” này là chỉ ai, tự nhiên không cần nói cũng hiểu.
Tần Nghĩa đáp: “Bẩm có, tam cô nương ban ngày cùng mấy vị tiểu thư quan gia đến Vọng Giang Lâu dùng trà bánh, đã về phủ từ sớm.”
Lục Cửu Tiêu gật đầu: “Đến Hạ phủ.”
Sau khi vào thành, hắn đi thẳng vào cung, ngay cả bộ y phục trên người cũng chưa kịp thay đã tìm đến Hạ gia đối diện. Thế nhưng, từ xa hắn trông thấy một bóng dáng tuấn tú như thanh tùng đang đi đi lại lại trước cổng Hạ phủ.
Là Sở Tam.
Lục Cửu Tiêu bước xuống xe ngựa, cau mày.
Tần Nghĩa khẽ ho một tiếng, nói: “Sở tam công tử này quả thực có nghị lực, dù mưa hay nắng, ngày nào cũng ở đây.”
Đang nói dở thì đại môn Hạ phủ từ bên trong mở ra, Đào Nhân dẫn theo hai nha hoàn, nhận lấy bó hoa từ tay Sở tam mang vào trong.
Sau khi nói thêm vài câu, Sở Tam mới thất thần xoay người rời đi.
Nhìn thấy người đứng phía sau, Sở Tam hơi ngẩn ra, rồi lễ độ chắp tay: “Lục thế tử, đã lâu không gặp Lục thế tử, dạo này thế tử vẫn ổn chứ?”
Lục Cửu Tiêu nhếch mép: “Tàm tạm.”
Nói xong, Lục Cửu Tiêu cũng chẳng buồn phí lời với gã mọt sách này thêm nữa, trực tiếp bước thẳng vào Hạ phủ.
Cơn gió lướt qua vai tựa như mang theo lưỡi dao sắc bén cứa vào cổ Sở Tam, khiến y không kìm được mà rụt vai lại. Sở Tam chẳng hiểu mô tê gì, ngoái đầu nhìn lại đầy nghi hoặc: “Tần hộ vệ, ta có chỗ nào đắc tội với Lục thế tử sao?”
Tần Nghĩa chắp tay cười với y: “Chủ tử nhà ta ghét mùi hoa, có lẽ là hoa của Sở công tử làm chủ tử thấy nồng quá thôi.”
Sở Tam bừng tỉnh đại ngộ, liên tục gật đầu: “Lần sau, Sở mỗ nhất định sẽ chú ý.”
Lục Cửu Tiêu đi tới Tây sương phòng, vừa đẩy cửa thư phòng ra liền thấy đối diện Hạ Lẫm là một bóng hình quen thuộc.
Hắn thuận tay khép cửa lại.
Triệu Hoài Tấn quay người lại, đáy mắt mang theo ý cười chào hỏi hắn: “Năm năm không gặp, thực sự rất nhớ ngươi.”
Lục Cửu Tiêu: “......”
Triệu Hoài Tấn đã sớm rời khỏi Ký Dương, chỉ là vì ngại rủi ro nên mãi vẫn chưa vào thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=83]
Nhưng nay vị phụ hoàng đáng kính của y đã dồn hết sự chú ý vào Tây Doanh, lại thêm có Lục Cửu Tiêu khéo léo xoay xở trước mặt Hoàng thượng, y mới có cơ hội thở phào nhẹ nhõm.
Ba người không hàn huyên quá nhiều mà nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề chính.
Cuộc bàn bạc này kéo dài mãi đến tận đêm khuya.
Một cơn gió thổi qua song cửa sổ, Lục Cửu Tiêu khẽ cử động đầu ngón tay đang vân vê chén trà, rồi lơ đãng nhìn ra phía ngoài cửa.
Dù Li quốc không có lệnh giới nghiêm, nhưng dù sao thân phận Triệu Hoài Tấn cũng đặc thù, không tiện ở lại quá lâu, đành phải rời đi sớm.
Lục Cửu Tiêu phủi nhẹ lớp bụi đường trên vạt áo: “Ta cũng đi đây.”
Hạ Lẫm cũng đứng dậy theo: “Để ta tiễn ngươi.”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, nhếch mép nói: “Ngươi có cần thiết phải thế không?”
“Cần thiết.”
Cuối cùng, Hạ Lẫm vẫn tiễn Lục Cửu Tiêu ra khỏi Hạ phủ, tận mắt thấy hắn bước vào Hầu phủ rồi mới yên tâm quay trở lại Tây sương phòng.
Về phần Thẩm Thời Đình, hai khắc trước.
Nàng vừa nấu xong một hũ trà bưởi, đang định mang sang Tây sương phòng.
Nhưng chưa kịp đến gần thư phòng, nàng đã nghe Trần Húc nói Lục Cửu Tiêu đã đến, hiện đang ở bên trong bàn chuyện quan trọng với Hạ Lẫm.
Nàng ngẩn ngơ một lát, sau đó giao hũ trà bưởi cho Trần Húc rồi lẳng lặng quay về Phỉ Uyển.
Vừa bước chân vào căn phòng nhỏ, bên ngoài trời lại bắt đầu đổ mưa phùn.
Nhắc đến suốt hai mươi ngày ròng rã này, cái người từng dặn nàng không được trốn tránh hắn, ấy vậy mà chính mình lại mất hút tăm hơi.
Trọn vẹn hai mươi ngày, hắn chưa từng xuất hiện lấy một lần.
Đôi khi Thẩm Thời Đình thậm chí còn ngỡ rằng đêm đó chỉ là một giấc mơ khi nàng say rượu, nhưng hễ nhìn thấy chiếc vòng bạc thực sự đang tồn tại kia, nàng lại biết tất cả đều là thật.
Tiểu cô nương cắn môi ngồi trước bàn trang điểm, thầm nghĩ: “Trên đời này làm gì có ai tặng chiếc vòng quý giá như vậy rồi lại biệt vô âm tín chứ?”
Đã thế, hắn đã đến chỗ Nhị ca ca rồi mà cũng chẳng buồn ghé qua chỗ nàng.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thời Đình nảy sinh một chút hờn dỗi. “Cạch” một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn đóng mạnh chiếc hộp gỗ tử đàn đựng vòng bạc lại.
Nhưng lúc này, ngay cả bản thân nàng cũng không rõ mình rốt cuộc đang hờn dỗi điều gì.
Sau khi tắm rửa xong, Thẩm Thời Đình thay trung y rồi nằm nghiêng xuống giường.
Thế nhưng vừa mới chạm gối, nàng chợt nghe thấy tiếng “cạch” bên ngoài cửa sổ. Nàng bật người ngồi dậy, nhìn thấy hai chậu cây cảnh đặt trên bệ cửa đang từ từ bị dịch chuyển, trái tim nàng treo ngược lên tận cổ.
Nàng để chân trần xuống đất, vội vàng tiến lại gần thì thấy Lục Cửu Tiêu trong bộ y phục màu trắng ngà đang đứng ngoài cửa sổ, định đẩy cửa leo vào.
Thẩm Thời Đình trợn tròn mắt: “Thế…”
Nàng vội vàng bịt chặt miệng, nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng nói: “Sao thế tử lại leo cửa sổ nữa rồi?”
Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Giờ này đi cửa chính không tiện. Nàng tránh ra chút, để ta vào đã.”
Hóa ra hắn cũng biết giờ này là không tiện!
Tiểu cô nương đứng im không nhúc nhích, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, giọng điệu có thêm mấy phần lạnh nhạt: “Lục thế tử tưởng chỗ của ta là nơi nào, mà thế tử thích đến thì đến, thích đi thì đi?”
Ý giận dỗi trong lời nói rõ ràng đến mức không thể che giấu.
Khóe mắt Lục Cửu Tiêu hơi nhếch lên, đáy mắt hiện lên ý cười lấp lánh. Chậc, quả nhiên là đang giận rồi…
Hắn khẽ ho một tiếng: “Nàng xem, mưa càng lúc càng nặng hạt, ta mà cứ đứng đây là ướt hết đấy.”
Thẩm Thời Đình siết chặt lòng bàn tay: “Để ta lấy ô cho thế tử.”
Nói tóm lại, không được vào.
Thế là Thẩm Thời Đình quay lưng đi ra gian ngoài tìm ô. Đến lúc ôm chiếc ô đỏ quay lại, nàng đã thấy Lục Cửu Tiêu chễm chệ trong phòng, đang tựa bên cửa sổ nghịch bộ Cửu Liên Hoàn của nàng.
Thẩm Thời Đình ngẩn ra.
Lục Cửu Tiêu đặt bộ đồ chơi xuống rồi bước tới, cúi đầu nhìn nàng. Hắn rút chiếc ô trong tay nàng ra, thuận thế nắm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng vào lòng bàn tay mình. Thẩm Thời Đình vùng vẫy định rút ra, nhưng chỉ khiến hắn nắm càng thêm chặt.
Hắn nói: “Sau sinh thần của A nương, Thánh thượng giao cho ta một mật sự, dạo này ta không có ở kinh thành, hôm nay mới vừa về.”
Dừng một chút, Lục Cửu Tiêu bổ sung thêm: “Đến y phục ta còn chưa kịp thay.”
Ngụ ý của hắn là, hắn đã chạy đôn chạy đáo đến đây ngay lập tức, thành ý vô cùng đầy đủ.
Kiểu giải thích vừa trực tiếp vừa thẳng thắn này ngược lại khiến người ta thấy nóng bừng cả mặt.
Thẩm Thời Đình sững lại, buồn bực nói: “Thế tử nói với ta những chuyện này làm gì... Ta có hỏi đâu.”
Lục Cửu Tiêu cười khẽ hai tiếng: “Ồ, vậy là do ta nghĩ nhiều rồi.”
Sự trêu chọc lộ liễu này làm Thẩm Thời Đình hơi cáu, nàng ra sức rút tay mình ra: “Thế tử còn không đi, có tin ta gọi người không?”
“Nàng gọi đi.”
Nam nhân nhướng mày nhìn nàng, thần thái và ngữ khí đó như muốn nói: Nếu nàng dám gọi thì đã gọi từ sớm rồi.
Tiểu cô nương bặm môi lườm hắn.
Cũng may Lục Cửu Tiêu còn biết chừng mực, không trêu chọc nàng thêm nữa, hắn khẽ ho một tiếng rồi chuyển chủ đề: “Sao nàng chưa dời hoa trong viện đi? Hoa của Sở Lâu An mà nàng quý đến vậy sao?”
Thẩm Thời Đình khựng lại, cố ý không đáp.
Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt, ánh mắt có chút nguy hiểm: “Hai chậu trên bệ cửa sổ cũng là của Sở Lâu An?”
Nói đoạn, hắn xoay người bước về phía cửa sổ, bộ dạng như thể sắp đem hai chậu cây kia ném vào màn mưa cho tự sinh tự diệt.
Thẩm Thời Đình vội vàng kéo hắn lại: “Đó là của ta, hoa trong viện đều do hoa tượng trồng, không liên quan gì đến Sở tam công tử.”
“Nhưng hôm nay ta thấy Đào Nhân ôm hoa của Sở Tam vào phủ mà.”
Thẩm Thời Đình nhíu mày: “Không nhận thì Sở công tử không chịu đi, cứ đi đi lại lại bên ngoài thực sự quá gây chú ý, mấy bó hoa đó Đào Nhân cũng đã đem trả lại rồi.”
Nam nhân nhướng mày, trong lòng lại cảm thấy khoan khoái hơn hẳn.
Gió đêm thổi vào làm ánh nến chao đảo, khiến hai bóng người in trên tường cũng vặn vẹo theo.
Dưới ánh sáng mờ ảo, nốt ruồi son nhỏ xíu trên chóp mũi Thẩm Thời Đình trông thật quyến rũ. Lục Cửu Tiêu phải kìm nén lắm mới ngăn được ý muốn hôn xuống, hắn nhìn vào cổ tay trống không của nàng: “Vòng tay đâu?”
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Thời Đình vội đi tới bàn trang điểm, đưa chiếc hộp gỗ tử đàn cho hắn.
“Ta nghe a nương nói mới biết, nó quá quý giá, thế tử cầm về đi.”
“Ta đâu có tùy tiện tặng đi, tại sao phải lấy lại? Nếu chê quý giá thì nàng giữ cho kỹ vào, mất rồi ta không có cái thứ hai để đền cho nàng đâu.”
Dứt lời, một khoảng không gian yên lặng bao trùm.
Lục Cửu Tiêu thở dài, đưa tay nhéo nhẹ vành tai nhạy cảm của nàng, vân vê cho đến khi nó ửng hồng, khiến người trước mặt khẽ run lên.
Hắn liếc nhìn đôi bàn chân trần của tiểu cô nương, nói: “Nàng biết ta đang nghĩ gì mà, Thẩm Thời Đình. Ta không ép nàng, cũng không thể ép được nàng.”
“Thế nhưng, nếu nàng muốn gả cho kẻ khác, thì đừng có mơ.”
Nói là không ép nàng, nhưng từng câu từng chữ có chỗ nào để nàng được lựa chọn đâu? Tính cách của con người này vẫn cứ ngang ngược như vậy.
Dẫu rằng nàng quả thật chưa từng nghĩ sẽ gả cho ai, nhưng vẫn cảm thấy có chút uất ức. Nàng nghiến răng nói: “Thế tử rõ ràng là độc tài chuyên chế, dựa vào đâu mà cái gì cũng do thế tử quyết định chứ?”
Lục Cửu Tiêu nhìn nàng chằm chằm: “Chỉ riêng chuyện này, chỉ có thể do ta quyết định.”
Hắn tùy tay lấy một chiếc áo mỏng trên giá khoác lên người nàng: “Ngày mai gặp lại.”
Nhìn bóng lưng nam nhân che ô rời đi, mày liễu tiểu cô nương nhíu lại. Chẳng lẽ ngày mai hắn lại định leo cửa sổ nữa sao?
Thẩm Thời Đình nhìn chằm chằm cửa sổ, thầm tính toán hay là sáng mai bảo Đào Nhân mời thợ đến bịt kín nó lại cho xong…
Đêm ấy, nàng ngủ một giấc bình an, không mộng mị.
Sáng sớm hôm sau, nàng nhận được một tấm thiệp mời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận