Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 90

Ngày cập nhật : 2026-05-04 21:28:33

Đi đi dừng dừng, đến giờ Thìn ngày thứ sáu thì cũng tới được bãi săn ở Thiên Lan sơn.


Thiên Lan sơn vốn là ngọn núi có sản vật phong phú nhất Li quốc, hơn nữa vào đầu Đông, đỗ quyên nở rộ khắp núi, rực rỡ như rạng đông, quả không hổ danh là thắng cảnh thưởng ngoạn.


Trên núi Thiên Lan có xây dựng hành cung, vì có đế vương ngự giá, trong ngoài hành cung đều phòng thủ nghiêm ngặt hơn gấp bội. Tuyên Vũ Đế cho mọi người lui hết, dẫn theo Hoàng hậu về chủ điện nghỉ ngơi. Sau năm ngày hành trình mệt mỏi, các thần tử và gia quyến tháp tùng cũng lần lượt trở về phòng nghỉ tạm thời của mình.


Các nữ quyến được sắp xếp ở Tự Cẩm viên tại Tây điện.


Tuy sự quản thúc đối với nữ tử ở Li quốc không khắt khe như tiền triều, nhưng các quý nữ kinh thành dù có muốn náo nhiệt đến mấy, cùng lắm cũng chỉ có thể tổ chức vài trận đá cầu trong khuôn viên vuông vức để chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của nam nhi Li quốc. Cuộc đi săn mỗi năm một lần này chính là cơ hội tốt để thỏa nhãn quan, bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, vì vậy thu săn đông săn năm nào, số nữ quyến tháp tùng chỉ có tăng chứ không giảm.


Đến giờ Ngọ, Hoàng hậu chiêu đãi nữ quyến, thưởng hoa dạo vườn; Tuyên Vũ Đế cùng các triều thần dùng bữa tại Nhân Hòa điện để khích lệ sĩ khí. Sau một hồi quy trình, đến đầu giờ Mùi, Tuyên Vũ Đế mặc nhung phục lên ngựa, tay phải siết chặt dây cương, tay trái cầm cung nỏ, hô “Giá!” một tiếng. Tiếng vó ngựa vang lên, theo sau đó là hàng loạt tuấn mã mới đồng loạt phi nước đại ra ngoài.


Nghe thấy tiếng động bên ngoài, các cô nương lần lượt rướn cổ nhìn ra, cuộc săn bắn đã bắt đầu, tâm trí họ đâu còn đặt ở chỗ cỏ cây hoa lá này nữa!


Lý Hoàng hậu cười thầm, xua tay nói: “Các ngươi cũng đi đi.”


Đợi đến khi đám “hoa cỏ” xinh đẹp này tản đi hết, nét dịu dàng nhàn nhạt trên mặt Hoàng hậu cũng biến mất.


Bà vừa nhấc tay, Tường Nguyệt đã tự giác đưa mu bàn tay ra đỡ.


“Con mồi đều đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?”


Tường Nguyệt gật đầu: “Nương nương yên tâm, phía Quốc công gia đều đã chuẩn bị chu toàn cho tứ điện hạ rồi.”


Nhắc đến chuyện này, Lý Hoàng hậu nặng nề thở dài. Lão Tứ này đúng là thiếu chút bản lĩnh, nếu không cũng chẳng đến mức chỗ nào cũng bị Lục Cửu Tiêu lấn lướt một đầu…


“Khó khăn lắm mới khiến Thánh thượng xa cách Lục Cửu Tiêu, hiện tại chính là cơ hội của nó, bảo nó phải thể hiện cho thật tốt trước mặt Thánh thượng.”


“Nương nương cứ nhẹ lòng, có Quốc công gia trợ giúp rồi mà.”


Bên ngoài hành cung, các cô nương đi thành nhóm năm ba người hướng về phía rừng cây. Tiểu tư của các nhà đều ôm ống tiễn đi theo, nhưng thực chất với lực cánh tay của những thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi này, đa số đều không kéo nổi cung.


Ngược lại là những phu nhân tầm ba mươi, bốn mươi tuổi, không chỉ biết cưỡi ngựa mà còn có khả năng săn bắn.


Nói về thực trạng này thì cũng không thể không kể đến trách nhiệm của Tuyên Vũ Đế. Thời Tiên hoàng, Li quốc trọng võ, ngay cả nữ tử cũng lấy cưỡi ngựa múa kiếm làm thú vui. Nhưng từ khi Tuyên Vũ Đế đăng cơ đến nay đã mười sáu năm, chiến sự tại Li quốc giảm bớt, biên cảnh tương đối yên bình, chiêu binh ngày càng ít đi. Vì thế, phong khí sùng võ của đất nước cũng ngày một suy yếu, cho đến nay, các cô nương đa phần đều không thạo đao kiếm.


Chỉ nghe thấy các cô nương xung quanh nhỏ giọng bàn tán:


“kia chẳng phải là Đô úy đại nhân của Tứ Vệ doanh sao? Ta nghe nói thanh bội kiếm không rời thân của Đô úy là do Tiên hoàng ban tặng đó.”


“Người cưỡi bạch mã phía trước là ngũ hoàng tử phải không? Ngũ hoàng tử đá cầu giỏi mà thuật cưỡi ngựa cũng thật tinh thông.”


“Người kia lại là đại nhân nhà nào thế? Ôi, lâu rồi không đi dự tiệc, đến người cũng nhận không ra nữa rồi.”


“Kìa, Hứa tướng quân hồi kinh rồi, lần này tướng quân lập được đại công đó.”


“Này, đó chẳng phải là Hạ Đô đốc mà ngươi ngày đêm mong nhớ sao?”


“Ngươi nói bậy bạ gì đó! Còn nói nữa, ta... ta…”


Thẩm Thời Đình vểnh tai nghe các cô nương độ tuổi đôi mươi đang ríu rít bàn tán chuyện phiếm, rồi theo lời họ nhìn về phía Hạ Lẫm đang cưỡi hắc mã, vận huyền y, hiên ngang phi ngựa lướt qua giữa đám đông.


Dáng vẻ thanh lãnh dường như hòa làm một với núi Thiên Lan tiết đầu Đông, quả thực khiến người ta không khỏi rung động.


Mà Lục Cửu Tiêu ở phía sau hắn thì hoàn toàn ngược lại, sắc đỏ thắm trên người là sự kiêu ngạo không cách nào che giấu được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=90]

Hắn đưa tay ra sau rút lấy một vũ tiễn, kéo căng cung nỏ, tiếng “hưu” vang lên, mũi tên bắn trúng ngay con mồi mà tứ hoàng tử vừa bắn chệch.


Triệu Hoài Mân xanh mặt quay đầu lại: “Lục Cửu Tiêu!”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày nhìn y.


Triệu Hoài Mân liếc mắt nhìn quanh, thấy nhiều quý nữ đều đang đổ dồn ánh mắt về phía này, đành nuốt cơn giận vào trong.


Mọi người đang xì xào bàn tán về thuật cưỡi ngựa bắn cung tinh xảo của Lục thế tử, thì đúng lúc này, người đang bị bàn tán bỗng nghiêng mình liếc mắt một cái, tình cờ chạm phải đôi mắt không kịp phòng bị của tiểu cô nương. Hắn bất chợt nhếch môi cười, rồi phi ngựa hướng về phía rừng sâu.


Tim Thẩm Thời Đình hẫng đi một nhịp, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.


Nàng tiếp tục đi về phía trước, liền nghe thấy các cô nương phía sau hỏi: “Này, Lục thế tử vừa nãy nhìn ai thế?”


Cũng có người đáp: “Hử? Có sao?”


Nửa canh giờ sau, mặt trời dần lên cao, con mồi cũng bắt đầu chạy loạn khắp nơi.


Lục Cửu Tiêu và Triệu Hoài Mân chạm mặt nhau tại ngã ba đường trong rừng. Chỉ thấy sau lưng ngựa của Triệu Hoài Mân kéo theo một con tuần lộc, hai con nhạn lớn, ba con lợn rừng; nhìn lại sau lưng Lục Cửu Tiêu chỉ có vỏn vẹn hai con dê núi, con mồi chẳng được mấy con, ngược lại còn có một giỏ trái cây. Triệu Hoài Mân cười lạnh trong lòng, đắc ý hất cằm.


Khóe môi Lục Cửu Tiêu giật giật. Đôi khi ngẫm kỹ lại, trên đời này loại “mặt dày mày dạn" hơn cả hắn hóa ra vẫn còn tồn tại…


Đúng lúc này, đoàn người của Tuyên Vũ Đế từ con đường mòn đối diện đi tới. Hai người vội vàng xuống ngựa hành lễ.


Triệu Hoài Mân dạo gần đây rất chú tâm vào chính sự, lại còn tỏ ra có đầu óc, nên Tuyên Vũ Đế quả thực cũng gần gũi với người con trai này nhất. Khi nhìn thấy số con mồi y săn được, Hoàng đế lại ban lời khen ngợi một phen, khiến Triệu Hoài Mân không ngừng dùng khoé mắt liếc nhìn Lục Cửu Tiêu, tỏ vẻ đắc ý.


Sau khi khen ngợi Triệu Hoài Mân xong, Tuyên Vũ Đế mới nhìn sang Lục Cửu Tiêu.


“Cửu Tiêu, ngươi đi cùng trẫm tới cánh rừng phía Đông kia.”


Lục Cửu Tiêu nâng mắt, gật đầu nhận lệnh.


Đội hộ vệ hàng ngũ chỉnh tề giữ một khoảng cách thích hợp nhất với đế vương, quy củ tháp tùng phía sau. Lục Cửu Tiêu đi chậm hơn Tuyên Vũ Đế nửa bước, hộ tống bên cạnh.


Chỉ thấy mũi tên trong tay Tuyên Vũ Đế nhắm thẳng vào một cái cây lớn xum xuê, ngón tay vừa buông, gần như ngay lập tức, con nhạn lớn ẩn núp trong bụi lá “vút” một tiếng rồi rơi rụng xuống. Tuyên Vũ Đế tiếp tục rút mũi tên thứ hai.


Ông vừa săn bắn, vừa thong thả nói: “Ký Bắc đại thắng, không mấy ngày nữa phụ thân ngươi sẽ về kinh báo cáo quân vụ. Đến lúc đó, nếu ông ấy biết trẫm đã lôi kéo ngươi vào trong triều, không biết sẽ là cái tình cảnh gì đây.”


Lục Cửu Tiêu lạnh lùng bĩu môi, đáp: “Còn có thể thế nào nữa, ông ấy vốn dĩ chẳng coi thần ra gì, chắc hẳn lại sợ thàna làm phiền đến Thánh thượng thôi.”


Tuyên Vũ Đế cố ý nghiêm mặt: “Cái gì mà coi ra gì hay không, ông ấy là phụ thân ngươi, sau này cả vùng Ký Bắc chẳng phải đều phải giao phó vào tay ngươi sao?”


Nói đến đây, đế vương dường như đùa vui: “Không biết sói con nhà ngươi ở kinh thành quen rồi, liệu còn có thể quay về được cái nơi sỏi đá tung trời kia không nữa.”


Nghe vậy, đuôi mắt Lục Cửu Tiêu hiện lên một tia cười ý vị thâm trầm, thuận thế đáp: “Tất nhiên là không về được rồi. Ký Bắc sao tốt bằng kính thành, Thánh thượng nếu muốn ban thưởng cho thần thứ gì, đi đi về về cũng mất hơn nửa tháng trời.”


“Tiểu tử này,” Tuyên Vũ Đế cười lớn, “Chỉ toàn nhắm vào chút kho riêng của trẫm thôi.”


Vừa dứt lời, hũ nút như được mở ra. Con người ta khi có tuổi thường thích ôn lại chuyện xưa, Lục Cửu Tiêu bèn chọn vài chuyện thân thiết với Tuyên Vũ Đế thuở nhỏ để kể, khiến tâm trạng Tuyên Vũ Đế trở nên cực tốt, chút ý định thăm dò hắn cũng nhanh chóng bị quẳng ra sau đầu.


Ông sảng khoái cười nói: “Trẫm vẫn còn nhớ, kẻ khác lần đầu gặp trẫm đều run rẩy sợ sệt , duy chỉ có ngươi, bé tí tẹo đã dám nhìn thẳng vào mắt trẫm, còn dám đụng vào cây cung Bách Lý của trẫm nữa.”


Lục Cửu Tiêu mỉm cười.


“Ngươi đó, trẫm chính là thích khí chất này của ngươi, so với trẫm thời trẻ quả thực giống hệt.”


“Khụ khụ…” Bành công công đang dắt ngựa, che môi ho khẽ: “Xem chừng gió Đông bắt đầu lạnh rồi, Thánh thượng nên sớm trở về hành cung thì hơn.”


Tuyên Vũ Đế sực tỉnh, gật gật đầu.


Dõi mắt tiễn Tuyên Vũ Đế rời đi, Doãn Trung nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của chủ tử nhà mình, dè dặt hỏi: “Chủ tử, thuộc hạ thấy thái độ của Thánh thượng đã có chuyển biến, vậy ngày mai có cần phải…”


“Cứ theo kế hoạch mà làm.”


“Nhưng nếu lòng Thánh thượng đã nghiêng về phía chủ tử, hà tất gì còn phải chịu khổ như vậy?”


Lục Cửu Tiêu cười lạnh: “Với lỗ tai của Thánh thượng, ngươi có tin không, chỉ cần có kẻ ghé vào thủ thỉ vài câu, ngày mai ông ấy thấy ta lại bắt đầu thăm dò vòng vo cho xem.”


Tiên hoàng vốn xuất thân võ tướng, nhờ cướp ngôi đoạt quyền mới dựng lên Li quốc. Mà Tuyên Vũ Đế cũng là nhờ vào binh quyền mới lật đổ được hàng loạt hoàng tử để ngồi vững trên ngai vàng. Ông ta ỷ lại vào binh quyền bao nhiêu, thì lại kiêng dè nó bấy nhiêu.


Chỉ cần một ngày nào đó ông ta nảy sinh nghi kỵ, chẳng ai dám chắc Ký Bắc sẽ không phải đối mặt với thảm cảnh như ở Kiềm Nam, hay thậm chí là Dịch Đô.


Hắn không muốn lại phải lặn lội đường xá xa xôi đi nhặt xác cho ai nữa. Lục Cửu Tiêu mím môi nghĩ thầm.


Lúc hoàng hôn, nhiệt độ đột ngột hạ thấp, ráng chiều đỏ rực khắp bầu trời, phản chiếu lên những khóm đỗ quyên phủ kín núi, tạo nên ý cảnh riêng biệt.


Lục Cửu Tiêu xách một giỏ lê thơm đi về phía Tự Cẩm viên.


Khi đi ngang qua hàng thông, hắn chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến từ sau thân cây. Bước chân nam nhân khựng lại, nhíu mày.


Là Sở Lâu An và Thẩm Thời Đình.


Nói về lý do tại sao hai người này lại ở đây, thực chất là do Sở Lâu An chặn đường Thẩm Thời Đình giữa chừng. Kể từ lần gửi thư không thành, Sở Tam công tử đã đợi ở lương đình suốt nửa ngày trời mà không thấy bóng dáng cô nương mình ái mộ đâu, sau đó liền suy sụp, đau lòng ủ rũ trong phủ mất mấy ngày, mãi mới vực dậy được tinh thần.


Thực ra tính kỹ lại, y đã bị Thẩm Thời Đình từ chối hai lần.


Lần đầu là lúc tặng hoa, Hạ Tam cô nương đã khước từ tâm ý của y một cách rõ ràng nhưng cũng rất uyển chuyển. Lần thứ hai chính là bức thư đó.


Sở Tam vốn cũng định bỏ cuộc từ đây, nhưng tại buổi săn hôm nay, xa xa vừa nhìn thấy nàng…


Thế là y lại tới.


Sở Tam công tử ôm lấy tia hy vọng, hỏi: “Hạ cô nương ngày ấy không đến dự hẹn, có phải là do có việc đột xuất nên bị trì hoãn không?”


Thẩm Thời Đình ngẩn người trong chốc lát: “Hẹn... gì?”


Sở Lâu An cũng sững sờ: “Hạ cô nương không nhận được thư của Sở mỗ sao? Không lẽ nào, ta đã nhờ Lục thế tử…” Đang lúc nói chuyện, một bóng người đổ xuống từ phía sau cây thông.


Thẩm Thời Đình ngẩng đầu lên, liền thấy Lục Cửu Tiêu đang sa sầm nét mặt bước tới. Nàng giật mình kinh hãi, theo bản năng bước về phía hắn hai bước.


Dẫu nàng và Sở Lâu An chẳng có chuyện gì, nhưng không hiểu sao trong lòng lại nảy sinh một tia chột dạ, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế tử lại ở đây?”


Sở Lâu An thì cau mày: “Lục thế tử đến thật đúng lúc, ngày hai mươi ba tháng Tám rõ ràng Sở mỗ đã giao thư tận tay thế tử, thế tử không chuyển cho Hạ cô nương sao?”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn y.


Chẳng biết có phải vì thanh đao đeo bên hông hay không mà khi hắn cứ vô cảm nhìn người khác như thế, thực sự khiến đối phương phải nổi hết cả da gà da vịt.


Sở Lâu An không cách nào liên hệ được người này với vị công tử thường ngày tay cầm quạt xếp thong dong, giọng nói cũng bất giác yếu đi vài phần: “Lục thế tử... chẳng lẽ là quên rồi sao?”


Lục Cửu Tiêu nhếch mép: “Sở công tử có biết, nghĩa muội này của ta mệnh số trắc trở, quay về được Hạ gia đã là đại vạn hạnh rồi không? Ngày tháng êm ấm chưa được bao lâu, lại vì sự làm phiền hết lần này đến lần khác của ngươi mà trở thành đề tài bàn tán cho cả kinh thành. Ngươi là người đọc sách, sao lại mặt dày mày dạn thế hả?”


Sở Lâu An bị hắn mắng cho đỏ mặt tía tai. Mặt... mặt dày mày dạn? Đây là lần đầu tiên có người nói y như vậy!


“Cho... cho nên, ngươi cố tình chặn thư của ta?!”


Lục Cửu Tiêu liếc y một cái: “Thân là nghĩa huynh, ta đương nhiên phải đề phòng có kẻ lừa gạt muội ấy. Sở Lâu An, nếu ta còn thấy ngươi xuất hiện trước cửa Hạ phủ một lần nữa, chậc... thanh kiếm này của ta không có mắt đâu.”


Cái giọng điệu chính nghĩa lẫm liệt này, ai không biết chắc chắn sẽ tưởng hắn thật sự là huynh trưởng của nàng.


Thẩm Thời Đình nhíu mày, lén lút kéo kéo vạt áo hắn.


Còn Sở Lâu An thì trợn tròn mắt, “ngươi ngươi ngươi” hồi lâu, tức đỏ cả mặt rồi phất tay áo bỏ đi.


Dưới gốc thông xanh, hai người còn lại đứng đó, mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau.

Bình Luận

0 Thảo luận