Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chương 88

Ngày cập nhật : 2026-05-04 21:27:06

Sau khi Lục Cửu Tiêu rời đi, Tuyên Vũ Đế tiếp tục phê duyệt tấu chương. Mãi đến khi trời sập tối, Bành công công mới đẩy cửa bước vào điện, nhỏ giọng nói: “Thánh thượng, đã đến lúc dùng bữa.”


Tuyên Vũ Đế ừ một tiếng, vẫn bất động thanh sắc.


Bành công công nói tiếp: “Hoàng hậu nương nương đang ở bên ngoài chờ người.”


“Hoàng hậu đến rồi sao?”. Lúc này ông mới chịu đặt bút lông xuống.


Tuyên Vũ Đế vốn không thích đồ dầu mỡ vào buổi đêm, trên chiếc bàn dài bày biện vài món đều là đồ chay, thứ duy nhất có chút phong vị mặn mà là bát canh sườn nấu ngó sen do Hoàng hậu mang tới. Lúc này, hương thơm của thức ăn tỏa ra ngào ngạt, đem lại chút hơi ấm cho Càn Thanh điện vốn lạnh lẽo băng giá.


Cơ thể căng cứng suốt nửa ngày trời của vị đế vương có xu hướng thả lỏng đôi chút.


Hoàng hậu thấy ông đến, liền múc cho ông một bát canh rồi nói: “Lần trước Thánh thượng có nhắc muốn uống canh do thần thiếp nấu, chẳng hay hôm nay người còn muốn không?”


Thú thật, sau một ngày dài xoay xở với đám triều thần, dù là trái tim sắt đá cũng khó lòng không bị lay động bởi chút hơi ấm giữa đêm khuya này. Tuyên Vũ Đế mỉm cười, vỗ vỗ vai bà bảo cùng ngồi xuống.


“Cũng chỉ có nàng là không chê phiền phức thôi.”


“Nấu canh cho Thánh thượng sao có thể gọi là phiền phức!”


Tuyên Vũ Đế cười sảng khoái hai tiếng.


Bữa tối dùng được một nửa, mắt thấy bát canh sắp cạn, sắc mặt Tuyên Vũ Đế cũng giãn ra. Thấy vậy, Lý Hoàng hậu mới làm như vô ý nhắc đến: “Lục thế tử thật giỏi, quản lý Vũ Lâm Vệ đâu ra đấy, ngay cả việc canh phòng ở Chu Tước Môn cũng nghiêm ngặt hơn hẳn ngày thường.”


Tuyên Vũ Đế cười nói: “Trẫm đã bảo từ lâu rồi, gã Lục Hành kia không biết dạy con, cứ khăng khăng coi trân châu là mắt cá.”


“Đúng là vậy thật. Thần thiếp thấy để hắn ở Chu Tước Môn hay Vũ Lâm Vệ đều là uổng phí tài năng. Ồ,...” bà như chợt nhớ ra điều gì, nói tiếp: “Triệu đại nhân ở Tiền Doanh vì bệnh mà từ quan, chẳng phải mấy ngày nay Thánh thượng vẫn đau đầu vì Tiền Doanh không có người giám sát sao? Hay là cứ để thế tử tạm thay chức vụ đó, cũng để Thánh thượng bớt lo âu.”


Nghe vậy, Tuyên Vũ Đế đặt đôi đũa bạc xuống, nghiêm túc suy ngẫm một hồi lâu, rồi bất chợt nở nụ cười: “Ý kiến này của nàng quả thực rất hay, sao trẫm lại không nghĩ ra nhỉ!””


“Bành Dự!”


Bành công công tiến lên phía trước, nghe đế vương phất tay ra lệnh: “Soạn chỉ.”


Việc nắm quyền điều hành luyện quân ở Tiền Doanh nghe qua tuy không phải chức trách gì quá to tát, nhưng Tiền Doanh vốn là một trong các doanh của Cấm quân. Điều này có nghĩa là đã gián tiếp giao cả một doanh Cấm quân vào tay Lục Cửu Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=88]

Tuy chỉ là “tạm thay”, nhưng ai mà biết được cái danh tạm thời này liệu có thể trở thành chính thức hay không?


Ngày hôm sau, Bành công công đích thân đến Hầu phủ tuyên đọc thánh chỉ.


Cầm cuộn chỉ dụ vàng rực trên tay, ánh mắt nam nhân tối sầm lại trong thoáng chốc.


Hôm qua khi hắn tiến cung, Tuyên Vũ Đế rõ ràng vẫn chưa có ý định này, vậy mà chỉ sau một đêm ngắn ngủi…


“Bành công công.” Lục Cửu Tiêu gọi với theo vị thái giám đang định quay về cung.


Hắn nở nụ cười như thường lệ: “Không biết là ai đã tiến cử ta, cái ân tình này, ta cũng nên ghi nhớ trong lòng.”


Bành công công khựng lại một chút, giả vờ hồ đồ đáp: “Chuyện này lão nô cũng không rõ lắm, chỉ biết tối qua có được nếm thử chút canh do Hoàng hậu nương nương mang tới, hương vị ấy tươi ngon đến mức giờ đầu óc lão nô vẫn còn đang lâng lâng đây.”


Đuôi mắt Lục Cửu Tiêu mang theo ý cười, gật đầu đáp lễ.


Nhưng ngay khi Bành công công vừa quay lưng đi, tia cười mỏng manh nơi đáy mắt hắn liền thu sạch không còn dấu vết…


Suốt nhiều ngày liên tiếp, nếu nói thế tử gia của Vĩnh Định Hầu phủ đứng thứ hai về độ nổi đình nổi đám ở kinh thành, thì không ai dám xưng thứ nhất.


Nắm giữ cả Chu Tước Môn, Vũ Lâm Vệ lẫn Tiền Doanh, xưa nay chưa từng có ai nhận được sự biệt đãi như thế này.


Ngay cả chư vị hoàng tử hiện giờ cũng chưa có ai ôm đồm nhiều trọng trách đến thế.


Việc Lục Cửu Tiêu nhậm chức khó tránh khỏi khiến đám “cỏ đầu tường” vốn đang đứng ngoài quan sát đều ngả hẳn về phía hắn. Những kẻ nịnh bợ, hối lộ riêng tư nhiều không đếm xuể. Ngay cả trên bàn làm việc của Tuyên Vũ Đế cũng xuất hiện thêm không ít tấu chương hết lời ca tụng Lục Cửu Tiêu.


Ban đầu, Tuyên Vũ Đế còn tươi cười rạng rỡ, cho đến khi mấy vị triều thần đứng đầu là Binh bộ Thị lang liên tiếp dâng tấu, đề cử giao chính thức Tiền Doanh cho Lục Cửu Tiêu thống lĩnh, nụ cười trên mặt Tuyên Vũ Đế mới bắt đầu thu liễm lại.


Sau ba ngày liên tiếp nhìn thấy những lá thư đề cử này, Tuyên Vũ Đế cuối cùng cũng cạn kiệt kiên nhẫn, nặng nề quăng mạnh tấu chương xuống bàn.


Bành công công “úi” một tiếng rồi tiến lại gần nhặt lên: “Thánh thượng có chuyện gì mà nổi trận lôi đình vậy?”


“Ngươi xem, xem đi! Chức Đô úy Tiền Doanh này đã để trống từ lâu, Binh bộ sàng lọc ròng rã một tháng trời cũng không đề cử nổi cho trẫm một cái tên nào. Giờ thì hay rồi, chăm chỉ đột xuất, Cửu Tiêu mới chân ướt chân ráo đến, chưa lập được chính tích gì, tên Biện Uy kia rốt cuộc là nhìn trúng hắn ở điểm nào?”


Cũng không trách Tuyên Vũ Đế nổi giận, việc ông nâng đỡ Lục Cửu Tiêu là vì tư tâm của ông, nhưng nâng đỡ thế nào đi nữa thì Tuyên Vũ Đế cũng có chừng mực. Nhân tuyển cho chức Đô úy Tiền Doanh nhất định phải chọn từ người khác, trứng gà phải chia ra nhiều giỏ mà đặt, làm gì có đạo lý giao phó cả một lực lượng quân đội khổng lồ vào tay một người?


Hơn nữa, Binh bộ từ trước đến nay vốn không có liên can gì với Lục gia, sao lại liên tục đứng ra đề cử cho Lục Cửu Tiêu?


Bành công công là người cũ bên cạnh Tuyên Vũ Đế, đế vương chỉ cần nhếch râu một cái là ông đã nắm thấu tâm tư.


Xưa nay điều quân vương kiêng kị nhất chẳng qua là bốn chữ “kéo bè kết phái”, huống hồ Binh bộ nắm giữ việc tuyển chọn võ quan, binh tịch, quân lệnh, quân khí... luôn là bộ phận mà Tuyên Vũ Đế coi trọng. Nay ông e là Lục Thế tử đã có mối quan hệ mờ ám với Binh bộ.


“Thánh thượng, lão nô thấy đám người ở Binh bộ đều là phường gió chiều nào che chiều ấy. Biện Thị lang chẳng qua thấy Thế tử đang được lòng người nên muốn ‘mượn hoa dâng Phật’ mà thôi.”


Sắc mặt Tuyên Vũ Đế bấy giờ mới dịu đi đôi chút.


Đúng lúc này, một tiểu thái giám đứng hầu trà dâng lên một chén trà men xanh, nhỏ giọng nói: “Nhắc đến Biện Thị lang, nô tài hai hôm trước khi ra cung mua sắm, tình cờ thấy ông ta cùng Lục thế tử ở trong trà lâu, nhìn thấy đôi bên trò chuyện vô cùng tâm đắc.”


Nghe vậy, lòng Bành công công thắt lại một nhịp, lão nheo mắt nhìn về phía tiểu thái giám: “Trước mặt Thánh thượng, đâu đến lượt ngươi lên tiếng? Còn không mau cút ra ngoài!”


“Dạ, dạ dạ dạ…”


Bành công công: “Thánh thượng, lão nô thấy…”


“Được rồi, ngươi bảo Diêu Tiềm mau chóng báo danh sách nhân tuyển phù hợp cho chức Đô úy Tiền Doanh lên cho trẫm.” Diêu Tiềm này chính là Binh bộ Thượng thư.


“Rõ.”


Bành công công chau mày, Thánh thượng cuối cùng vẫn sinh lòng đa nghi rồi.


-


Lúc này, trăng thanh sao thưa, gió thu hiu hắt, cây ngô đồng bên ngoài Khôn Ninh cung thổi rụng lá khô đầy đất, khủng cảnh nhìn khá tiêu điều.


Lý Hoàng hậu nở nụ cười nhàn nhạt, đưa tay vuốt ve tàu lá chuối ngoài cửa sổ: “Bởi vậy mới nói tại sao bản cung không để Mân nhi tranh đoạt. Thánh thượng vốn không có tấm lòng dùng người thì không nghi. Những năm qua, những kẻ có bản lĩnh bên cạnh ông ta, từng người một, không bị giáng chức thì cũng chết, bằng không thì cũng phải biết cách giấu mình.”


Tường Nguyệt: “Nương nương dùng kế này quả thực cao tay, xem ra Quốc công gia lần này cũng chịu nghe theo lời nương nương rồi.”


Lý Hoàng hậu hừ lạnh: “Cứ chờ mà xem, đợi đến khi Thánh thượng chết tâm với Lục Cửu Tiêu, còn Triệu Hoài Tấn thì đang ở tận Ký Dương xa xôi, việc lập trữ quân, cuối cùng ông ta chẳng phải vẫn phải chọn Hoài Mân đó sao.”


Ngày mười tám tháng Chín, trời âm u gió mát, tiết trời thu trong lành.


Tại điện Thái Hòa, các triều thần đứng thành hai hàng, tranh thủ lúc Thánh thượng chưa tới, xì xào bàn tán với nhau.


Bỗng nhiên, thái giám hô to : “Bệ hạ giá lâm…”, mọi người lập tức im bặt, đồng loạt cúi người hành lễ: “Thánh thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”


Tuyên Vũ Đế mở miệng: “Chúng ái khanh bình thân”, buổi chầu sớm của ngày mới bấy giờ mới chính thức bắt đầu.


Hộ bộ tấu trình về luật thuế mới, Ngự Sử Đài đàn hặc mấy vị quan viên vi phạm chính kỷ, Lễ bộ thì kiểm kê cống phẩm của các nước chư hầu, vân vân và vân vân... Hai canh giờ trôi qua, cuối cùng cũng không còn ai bước ra bẩm báo nữa.


Đôi mắt Lục Cửu Tiêu thâm trầm nhìn chằm chằm vào chiếc mũ ô sa của Binh bộ Thị lang Biện Uy phía trước, quả nhiên thấy ông ta xoay mũi chân, bước ra khỏi hàng.


Khóe miệng nam nhân khẽ nhếch lên mỉa mai.


Biện Uy dõng dạc nói: “Vi thần có việc bẩm báo.”


Tuyên Vũ Đế nhìn sang, vừa nghĩ tới mấy phong tấu chương trước đó của Biện Uy, giọng điệu khó tránh khỏi có phần lạnh nhạt: “Biện ái khanh có việc gì cần tấu?”


“Bẩm Thánh thượng, đúng như câu nước không thể một ngày không có vua, Tiền Doanh cũng không thể một ngày thiếu Đô úy. Tuy Lục thế tử chỉ là tạm thay, nhưng lại quản thúc Tiền Doanh đâu ra đấy, ngày ngày dàn quân bày trận, bất kể gió mưa, khiến sĩ khí của Tiền Doanh dâng cao hừng hực. Theo ý kiến của vi thần, hai chữ ‘tạm thay’ này đã đến lúc có thể bỏ đi được rồi.”


Dứt lời, có thêm mấy vị quan nhỏ cũng bước ra khỏi hàng:


“Thần tán thành.”


“Thần tán thành.”


...…


...…


Trong phút chốc, điện Thái Hòa im phăng phắc không một tiếng động, tất cả mọi người đều nín thở, dựng tai lên nghe ngóng.


Chỉ nghe Tuyên Vũ Đế hỏi: “Cửu Tiêu, ngươi nghĩ sao?”


Đây chẳng qua là một câu dò xét, nhưng một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống lòng người, thì dù đối phương có trả lời thế nào cũng không còn quan trọng nữa.


Lục Cửu Tiêu rủ mi, mím môi đáp: “Thần tự biết bản thân vô năng, khó lòng gánh vác trọng trách, xin Thánh thượng hãy chọn hiền tài khác.”


Tuyên Vũ Đế nhìn hắn, rồi lại nhìn sang Biện Thị lang, cuối cùng phủi nhẹ long bào đứng dậy: “Vậy thì để bàn sau đi.”


Ai nấy đều hiểu rõ, cái câu “bàn sau” này chính là ngầm ý bác bỏ.


Tan triều, Lục Cửu Tiêu đứng cách Biện Uy tận ba thước. Khi xuống bậc thềm, hắn nheo mắt tặc lưỡi một cái, nhìn về phía trước nói: “Người không biết lại cứ tưởng Biện đại nhân nhận của ta không ít lợi lộc, nên mới dốc hết sức tiến cử ta như thế.”


Biện Uy ngẩn người, cười xã giao: “Biện mỗ cũng chỉ là làm đúng bổn phận, vì nhìn trúng bản lĩnh của Lục đại nhân nên mới ra sức tiến cử thôi.”


“Ồ, vậy sao?”


-


Giờ Tuất, trời dần sập tối, việc làm ăn tại các tửu lầu bắt đầu nhộn nhịp.


Tại gian nhã gian của Vọng Giang Lâu, Lục Cửu Tiêu lười biếng tựa người bên cửa sổ, nghiêng mình ngắm nhìn dòng người tấp nập dưới phố thị, mang đậm hơi thở nhân gian.


Hạ Lẫm nhấp hai chén rượu, nhìn hắn nói: “Thủ đoạn này của Lý gia đúng là dùng mãi không chán, khổ nỗi Thánh thượng lại là người đa nghi. Giờ ông ta nghi ngờ ngươi có ý định tiếp quản hoàn toàn chức Đô úy Tiền Doanh, e rằng gần đây sẽ không trọng dụng ngươi nữa. Ngươi muốn dựa vào việc lấy lòng Thánh thượng để kích động Lý gia, xem chừng không thành rồi.”


“Ai bảo không thành.”


Lục Cửu Tiêu nhếch mép, ném cây quạt đang vân vê trong tay xuống bàn cái cạch, ngồi xuống nói: “Sắp tới là kỳ đông săn rồi.”


Hạ Lẫm nhíu mày nhìn hắn, thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, người hơi rướn về phía trước, hạ thấp giọng thì thầm vài câu.


Theo cái nhướn mày của Lục Cửu Tiêu, sắc mặt Hạ Lẫm sa sầm hẳn xuống: “Không được, lỡ như…”


“Lỡ với như cái gì, sao người cứ lề mề vậy hả?”


Dứt lời, vừa lúc tiểu nhị vào lên món, Lục Cửu Tiêu liếc nhìn thức ăn trên bàn rồi bảo: “Gói thêm cho ta một phần há cảo tôm và ngó sen trộn đường nữa.”


Tiểu nhị vâng lệnh “dạ” một tiếng.


Rượu quá ba tuần, hai người không dùng xe ngựa mà vai kề vai đi bộ về hướng ngõ Hàm Bình. Gió đêm se lạnh thổi tan đi vài phần men say loang lổ.


Hạ Lẫm im lặng suốt dọc đường, mãi đến trước cửa Hạ phủ, Lục Cửu Tiêu mới đưa hộp thức ăn trong tay cho y: “Cái này cho nàng. Không phải ta chê đầu bếp Hạ gia các ngươi không ra gì đâu, sao trông nàng gầy đi nhiều thế?”


Hạ Lẫm cúi đầu liếc nhìn, lạnh mặt nhận lấy.


Lục Cửu Tiêu nhìn về phía Phỉ Uyển một cái, bấy giờ mới xoay người đi về hầu phủ.


Hạ Lẫm dán mắt vào bóng lưng hiên ngang của nam nhân cho đến khi khuất hẳn, cánh cửa lớn nặng nề của Hầu phủ đóng lại, phát ra âm thanh khô khốc vang vọng giữa đêm khuya.


Bỗng nhiên, y thấy có chút dao động. Y kéo Lục Cửu Tiêu vào con đường này, rốt cuộc là đúng hay sai…


Nếu ngày đó y không đến Tỉ Viên tìm Lục Cửu Tiêu, thì hiện giờ hắn không cần phải dấn thân vào chốn triều đình đầy bùn lầy này, cũng sẽ không vô tình nghe trộm được cuộc trò chuyện giữa Hoàng hậu và Quốc công mà biết được thân thế của mình. Có lẽ hắn cứ ôm lấy nỗi oán hận dành cho Lục Hành mà sống cả đời bình ổn, hưởng bóng mát của Hầu phủ, đó chẳng phải cũng là một cách sống tốt sao.


Mà trong thư của Hạ Thầm giao phó có ba việc:


Một là muốn y đừng đào sâu vào chuyện ở Dịch Đô.


Hai là muốn y đi Cẩm Châu đón A Đình về.


Ba là muốn y chăm sóc tốt cho Lục Cửu Tiêu.


Thế nhưng ba điều này, chẳng điều nào y làm được cả.

Bình Luận

0 Thảo luận