Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 110  ·  0.9%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 1: Lần đầu kích hoạt.
15/06/2025 16:01· 2,042 từ

Văn minh Lam Tinh... Ngân Tinh... Thế hệ di dân thứ

Mình...mình đã xuyên không rồi

Cơn đau dữ dội như toạc từng dây thần kinh khiến Minh không thể có bất kỳ xúc nào khác.

Không biết đã qua bao ngực anh phập phồng như ống gắng gượng ngồi dậy, sờ lên mình, sự đau rát lửa đốt.

Lát sau, khi cơ thể đỡ hơn, anh vịn vào tường lên giường. Trên bức tường bên một tấm áp phích hiện lên hình ảnh một cô với vóc dáng gợi cảm, đôi dài đầy đặn được bọc bởi tất đen, liên tục đổi đủ tư thế.

Ở đầu giường là một giấy vệ sinh, Lý Minh không nhìn vào thùng rác dưới chân

“Treo cổ…” Anh ngẩng đầu, sợi dây mảnh treo lơ lửng trần nhà, nhưng vì không chịu sức nặng nên đã

“Một mớ hỗn độn thế bảo sao lại tự sát.”

Nhờ ký ức vừa được nhận, Lý Minh đã hiểu rõ chuyện, chỉ có thể cười khổ tiếng.

Tiền thân* chọn cái chết cha anh ta đã mang nhà đi thế chấp, vay của Hung Hổ một khoản nặng lãi rất lớn.

*Tiền thân nghĩa là chủ của thân xác anh xuyên không

Nhưng ba ngày trước, ông bị một chiếc xe lơ lửng kiểm soát đâm chết, ngọn lửa lên dữ dội, thi cháy thành tro, đến nay vẫn tìm ra thủ phạm.

Tiền thân cho rằng, bang Hung Hổ phát hiện ra nhà thực ra đã bị Lý Hải bán đi từ vậy mà ông ta vẫn mang thế chấp cho bọn họ căn nhà dùng hai bị chơi một vố, nên mới giết.

Sau khi Lý Trường Hải tiền thân sợ đến mức hai liền không dám ra khỏi nhà. điều khiến anh ta vọng hơn là việc anh ta đầu nghi ngờ Lý Trường Hải lừa.

Lý do ông ta vay tiền như vậy, chính là để cho tiền thân một suất nhập vào Đại học Công Thủ đô.

Đó chính là ngôi trường giá nhất của nền văn minh Tinh, một công nhân sửa chữa ông ta, sao mua nổi một suất nhập học? khi Lý Trường Hải chết, chuyện cũng chìm vào quên

Tiền thì bị lừa mất, cũng đã bán đi, hợp đồng đã ký, muốn mang ra thế cho bang Hung Hổ không được nữa.

Còn chuyện chạy trốn...đến ngoài phố Ngân Hôi, ngoại trừ những mỏ bị khai thác cạn kiệt, thành phố thứ hai phía bên kia của hành

Thật sự chỉ còn lại cái mạng quèn. Với tính cách nhát của người tiền thân, ngày sống trong sợ hãi, mức chọn tự sát, cũng chẳng lạ.

“Phải nghĩ cách thôi… nếu thì chỉ còn nước xuống biển* sống.”

*Đây là lời tự trào, giễu bản thân, hàm ý phải điều cực đoan, có thể bị mặt hoặc là điều hợp pháp để sống.

Lý Minh tự giễu trong sở, ánh mắt khẽ lóe sáng: rồi… phòng của Lý Trường Hải…”

Ra khỏi phòng, cuối hành chính là phòng của Lý Trường Cánh cửa phòng bằng kim loại bạc trắng, chất liệu lẽo và bóng loáng, trông sang hiện đại hơn nhiều so cánh cửa gỗ nhỏ anh. Tuy nhiên, hiện tại đóng chặt.

Bình thường, Lý Trường Hải bao giờ cho người tiền thân vào phòng mình, mà người tiền cũng rất nghe lời. Minh thì hoàn toàn không tâm đến điều đó.

“Sai mật khẩu…”

“...”

“...”

“Tít... Đã bị khóa, vui thử lại sau năm phút...”

Khóa cửa thông minh phát âm thanh vô cảm, sắc mặt Minh tối sầm lại. Sinh nhật Lý Trường Hải, sinh của người tiền thân, mã định nhân… thử cái nào cũng

“Tiểu Hoàng, có mở được

Lý Minh bất ngờ gọi nhưng căn phòng trống rỗng không bất kỳ hồi âm nào. Anh nhíu mày: “Lại treo rồi à?”

Anh đi xuống tầng một, hỗn hợp của dầu máy và loại xộc thẳng vào mặt, nồng đến mức khiến anh khỏi nhăn mày.

Không gian khá rộng, mấy phòng đã được đập thông thành Ở giữa là một chiếc máy nghiệp, được tạo thành bốn cánh tay cơ khí bằng loại, dài sáu mét, rộng bốn ánh bạc sáng loáng.

“Gọi là gì ấy nhỉ...”

Anh không nhớ ra được, người tiền thân chẳng hề hứng với việc sửa chữa máy móc.

Mặt đất loang lổ vết đen nâu, xung quanh bày rải rất nhiều chai lọ, phần lớn dung dịch làm mát các loại dầu máy khác nhau, mấy chiếc cờ-lê lực vít điện.

Anh mở chiếc hộp kim màu đen ở góc phòng ra, trong là bó dây điện dày khiến da đầu anh rần. Việc sửa hệ thống an gia dụng đúng là một công kỹ thuật phức tạp.

Người tiền thân tính cách lập, ít nói, thậm chí có nhút nhát. Trong mười hai năm dục bắt buộc của phố Ngân Hôi, anh ta đã học ngay từ năm thứ mười bị bắt nạt, không đến trường nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=1]

Tóm lại, chính là “quá dụng”, với gia sản ít ỏi thì không gánh vác nổi, học cũng chẳng nên thân, lai hoàn toàn mù mịt.

Vì thế cha anh ta nghĩ đến cách “mua suất nhập mà Trường Đại học Công nghệ đô thì lại nằm hành tinh Lam Tinh — thủ của nền văn minh Lam Tinh.

Đây cũng là một trong dự án trọng điểm được hỗ sau khi nền văn minh Lam gia nhập Liên minh sao.

Anh ta không biết sửa thống an ninh, nhưng Lý Minh biết một cách khác.

“Khởi động lại — giải quyết 90% vấn đề.”

Vừa nói, anh vừa lần đầu cắm chip, ấn xuống, cấu lò xo bên trong bật ra con chip to bằng ngón tay cái.

Hệ thống an ninh này bị cha anh ta bẻ khóa, không thể khởi động lại bằng nút bấm, chỉ khởi động lại bằng cách tháo ra…

Lý Minh sững người tại dụi mắt, xác nhận trước mắt không phải là ảo giác.

“Người tiền thân cũng không ức về việc từng cải mắt... Vậy thì đây chẳng lẽ

Ánh mắt anh dần trở rực cháy — trước mắt anh hiện một màn hình màu lam chỉ có mình anh nhìn thấy.

[Chip Hesser 850 (phiên bản bẻ khóa) – Chưa phân cấp Bộ vi xử lý đã được sư cơ khí Hải bẻ khóa, loại bỏ cửa do Công ty Hesser cài vào, thời nâng cao tần hoạt động.

Điều kiện kích hoạt: 1 năng lượng kim loại

Hiệu quả kích hoạt: Bảo máy móc – sơ cấp

Kỹ năng đặc biệt vận hành quá tải: tăng 10% độ phản ứng.]

Lý Minh liếc mắt nhìn tuy còn chưa hiểu rõ lắm, anh biết mình phải tranh thủ hiểu thật nhanh.

Cầm con chip trong tay, giác lạnh lẽo và trơn nhẵn tâm trạng anh dần bình ổn Mặt sau con chip, các điểm tiếp xúc màu vàng vẫn còn vết đen cháy xém.

Anh bắt đầu nghiên cứu cốt lõi có thể giúp mình vững và tồn tại. Mãi đến trời sáng rực, mới thở phào một hơi: “Thì vậy…”

Lúc này, trước mặt anh một đống vật thể kim loại, phần lớn đã bị gỉ sét trọng, thậm chí đã hóa thành tro bụi.

Màn hình màu lam óng đó thực ra không phức tạp, năng chính là hấp thụ vật kim loại và trích ra năng lượng kim loại, đây loại vật chất cốt lõi của anh.

Sau khi năng lượng kim bị rút đi, vật liệu kim sẽ dần dần mục nát và thành tro bụi.

Thông qua việc dùng năng kim loại để tẩm vào các thể cơ khí đặc biệt, anh thể kích hoạt chúng, đó nhận được hiệu quả và năng tương ứng.

Hiệu quả giống như kỹ bị động, chỉ cần đưa vào "kích hoạt" là sẽ tự động hiệu lực.

Còn kỹ năng thì năng chủ động — cần chủ kích hoạt.

Bên dưới các ô kỹ hàng loạt khung trống được xếp theo thứ tự — chính kho chứa các vật đã kích hoạt, dường như không giới hạn về dung lượng.

Tuy nhiên, phần lớn các thể cơ khí thông thường không hệ thống công nhận, ví dụ cờ-lê lực v.v.

Anh thử đi thử lại một thời gian dài, trong căn này, ngoài con chip kia thì có chiếc máy tiện đạt yêu cầu để “kích

[Máy tiện sửa chữa bốn Thái Vệ – Cấp F: Máy sửa chữa cơ bản do Công Kình Thái sản xuất, khả năng xử lý các hợp thông thường.

Điều kiện kích hoạt: 50 năng lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt: Bảo máy móc – sơ cấp.

Kỹ năng đặc biệt trợ sửa chữa: Gọi ra bốn tay cơ khí mang theo thiết sửa chữa để hỗ thao tác.]

“Trực tiếp sinh ra bốn tay máy? Là sinh ra kiểu chứ?” Lý Minh lẩm bẩm, trong vừa nghi hoặc vừa mò.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng chỉ là mang theo thiết sửa chữa, nhưng xét về sức đã đủ khủng khiếp Tiếc là… 50 điểm năng lượng loại, khiến anh chỉ biết đứng từ xa.

Anh đã hấp thụ toàn những vật thể kim loại trong mà tạm thời chưa dùng đến, chỉ khiến đồng hồ trên màn hình lam nhạt nhích [1.1].

“Nuốt chửng cả hai trục rèn dài một mét, lại còn trục đặc… mà cũng chỉ lên 1.1?” Lý Minh thầm sốt, nhưng ít nhất, đã đạt mức tối thiểu để hấp thu

Anh nắm chặt con chip lòng bàn tay, từng dòng năng từ đầu ngón tay tuôn ra, dần bao phủ lấy chip.

Ngay sau đó, lòng bàn bỗng trở nên trống rỗng, đồng của anh co rút mạnh, một lớn thông tin ập não, khiến đầu anh lại bắt đau nhói.

Vô số ký hiệu cuồn như sóng, nào là cấu trúc động trong kỹ thuật cơ khí bản, công thức lực xác định sơ đồ nguồn điện…

Anh dường như đã trở một người thợ sửa chữa mới nghề chưa bao lâu, tuy vẫn ở giai đoạn nhưng đã bắt đầu hiểu dần phương pháp sửa chữa, không còn tay mơ chẳng biết nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận