Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 71 / 110  ·  64.5%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 71: Trần Tụng Nam đang nghẹn ức thì thú triều bất ngờ ập đến.
05/07/2025 22:29· 3,333 từ

Vương Chí Hằng phản chậm nửa nhịp, nhưng cũng nhanh bổ sung: “Dù vụ trộm này lớn, nhưng dù sao cũng đích thân Giám đốc Trần án, chúng tôi vẫn có thể nhận.”

Hai người một hát xướng, khiến lửa giận trong lòng Tụng Nam bốc lên không ngớt. quyền chấp pháp trên danh nghĩa, chính là chỗ dựa lớn của bọn họ.

Dù vừa rồi ông đã ra tay xử lý sáu Bộ An ninh, nhưng giờ cũng toàn không có cách gì.

“Giám đốc Trần, bây có thể nói cho chúng tôi rốt cuộc ông đã mất thứ không?” Lý Minh bổ sung, còn vẻ chuyên nghiệp mà ghi trên thiết bị thông minh.

“Món trưng bày trong làm việc của tôi, Khoáng mẫu Hôi!” Trần Tụng Nam nhìn chằm vào anh.

“Ồ, mất lúc nào? giám sát có ghi lại được mối gì không?” Lý Minh tiếp hỏi.

Cơ mặt hai bên của Trần Tụng Nam khẽ giật Ông ta không muốn dây dưa với anh, đành đè nén cơn trong lòng, giọng điệu bình “Tôi có thể khẳng định món chưa rời khỏi toà nhà Mời các vị rời khỏi phòng này, tôi muốn kiểm

Lông mày Vương Chí lập tức nhướng lên, không khách nói: “Giám đốc Trần, ý ông gì? Chẳng lẽ đang nghi ngờ Minh?”

“Tôi còn đang muốn ông đây, mấy người đồng nghiệp tôi sao lại biến mất rồi?”

Ban đầu Vương Chí còn hơi ngơ ngác, nhưng làm Bộ An ninh nhiều năm, giờ lờ mờ nhận ra điều

“Họ mất tích, cậu tôi?” Trần Tụng Nam cười khẩy, đâu có quyền điều khiển được

“Còn chuyện nghi ngờ ta thì lại càng không, chỉ kiểm tra theo quy trình thôi.”

Lý Minh cất thiết thông minh, nghiêm túc nói: “Giám Trần, ông đang định đưa ra buộc chính thức với một thành Bộ An ninh sao?”

Nhìn bộ dạng nghiêm ra vẻ đúng mực của trong lòng Trần Tụng Nam lại lên cơn giận khó kiềm chế. ngày thường, ông ta chắn sẽ không dễ mất bình như thế.

Nhưng vừa rồi chính ta đã đè ép được người đầu Bộ An ninh, Tần Tiêu, không thể nhúc nhích.

Ấy vậy mà giờ bị một nhân vật tép riu thế này hết lần này đến khác làm cho nghẹn họng, chính chênh lệch đó mới khiến ta không cam lòng.

Ông ta cau mày “Cậu đừng có ở đây cãi đây là Công ty Tinh Sáng, kiểm tra trong phạm vi công mình, không liên quan đến cậu.”

Do đặc tính phát của Khoáng mẫu Ngân Hôi, nếu được chứa trong vật dụng đặc nó rất dễ bị phát tán khắp nơi.

“Sai rồi…” Lý Minh túc nói, “Theo điều khoản bảo quyền riêng tư, tức là trong vi bất động sản thuộc sở của người khác, trong thời sử dụng hợp pháp, cũng được quyền bảo vệ riêng tư.”

“Căn phòng này do ty Tinh Sáng sắp xếp cho cư trú, trong thời gian lịch các vị không có quyền khám

Đây là luật pháp Lam Tinh, Lý Minh đã nghiên rất kỹ, không gì quan trọng việc tuân thủ luật pháp.

Cơ mặt Trần Tụng khẽ giật, nhưng giọng Lý Minh đổi ngay sau đó: “Tất nhiên, quy định về an ninh, bộ an ninh của Công ty Sáng có quyền được uỷ thác biệt để khám xét, giam bằng các biện pháp không phạm nhân quyền.”

Vương Chí Hằng sững Lý Minh lại đi nói giúp phương à?

“Tuy nhiên, cũng cần tự chịu trách nhiệm.” Lý Minh vẻ mặt mọi người đều lộ nét mơ hồ, liền tiếp tục thích: “Nghĩa là, Giám đốc có thể yêu cầu bộ phận ninh tiến hành kiểm tra, chí khám xét người tôi không sao cả. Nhưng nếu tìm được bất kỳ cứ bổ trợ nào thấy tôi có liên đến vụ việc, thì sẽ phải chịu trách nhiệm về hại danh dự của

Trên mặt Từ Vi lên vẻ bối rối, Không phải anh trai, vòng vo cả buổi, ra là để đòi… bồi thường dự?

Ánh mắt âm u Trần Tụng Nam nhìn chăm chăm Lý Minh, trong khoảnh khắc đó, ta bỗng thấy không thể nhìn người thanh niên này nữa.

Ngay cả khi đối với Tần Tiêu, ông ta cũng từng có cảm giác như vậy. Tần Tiêu cũng là một con già, biết cách giấu giếm xúc và mục đích của mình, ít nhất ông ta còn khát vọng, có dục vọng ràng. Còn tên thanh niên rốt cuộc đang muốn gì?

Không lấy được vật mục tiêu, lại quay sang trộm mẫu Ngân Hôi, đây là kiểu động gì chứ?

Sáu tên Bộ An chết ngay trước mặt anh, anh sợ sao? Tần Tiêu còn thua chẳng lẽ anh không biết?

Giờ thì lại còn trò gì nữa? Giả vờ sao? Anh có thể giấu món đó ở đâu chứ?

Trần Tụng Nam nghĩ không ra, mà cũng chẳng định thêm, ánh mắt lạnh lùng: "Tôi chịu toàn bộ trách nhiệm bồi Lục soát đi."

Người của bộ phận ninh phía sau ông ta lập tiến lên, bắt đầu lục soát phòng, thậm chí còn lấy cả bị dò kim loại để tra trên người Lý Minh. Dù "bíp bíp" vang lên không nhưng đều là các vật cá nhân thông thường.

Không tìm thấy bất vật khả nghi nào.

"Giám đốc, không có cả..." Cấp dưới ghé sát tai Tụng Nam thì thầm, trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Rõ ràng bị cảm ứng đã biến tại đây, sao lại không phát ra gì?

"Không có à?” Ánh Trần Tụng Nam lạnh băng, quét đám người.

"Tài khoản Tinh Võng tôi là ***…" Lý Minh bắt đọc dãy số, "Thông thường, với vụ việc ảnh hưởng danh dự thế này..."

"Năm vạn." Trần Tụng lạnh giọng cắt lời, "Tôi sẽ tài vụ chuyển cho cậu. Nếu hài lòng thì cứ kiện tôi." nói của ông ta sắc "Cậu nên cảm thấy may mắn có cái bộ da này, không thì cậu căn bản xứng để gặp tôi."

Vương Chí Hằng đứng người, kiếm tiền... dễ vậy sao?

Trần Tụng Nam đè lửa giận rời đi, cửa phòng lại.

Trong thang máy, cấp bên cạnh do dự hỏi: "Giám có cần gây áp lực với Tiêu không?"

Trần Tụng Nam đứng bất động, sắc mặt vốn đã trầm giờ càng thêm khó coi: bảo tôi nói thế nào? Bảo Tiêu ra lệnh cho tên trả lại Khoáng mẫu Ngân Hôi ăn trộm à?"

Cấp dưới vội cúi không nói thêm gì nữa.

Vừa mới oai phong mặt Tần Tiêu chưa được bao quay đầu lại đã bị một dưới trướng của đối phương làm rơi vào thế tiến thoái nan.

Bẽ mặt thế này... ta nuốt không trôi.

"Chỉ là một sinh cấp F, tìm cơ hội xử cậu ta là được."

Cấp dưới lập tức "Rõ, tôi hiểu rồi."

Sau khi Trần Tụng rời đi, sắc mặt Vương Chí có phần do dự. Do dự lát, anh ta hỏi Lý Minh: chuyện gì đó xảy ra không?"

Từ Vi cũng quay nhìn, bản năng nhạy bén của phóng viên khiến cô ta càng thấy có điều gì không ổn, mày nói: "Ngay sau khi ta rời đi, tòa nhà công lập tức vang lên cảnh cấp ba, hệ thống an cũng bị khởi động lại cách kỳ lạ."

"Triệu Hùng bọn họ cuộc đã đi đâu?" Vương Chí truy hỏi.

Ánh mắt cả hai đổ dồn về phía Lý Minh. trầm ngâm một lúc, rồi lắc "Tôi không rõ lắm, tôi vẫn đây."

Vương Chí Hằng thở một hơi, không hỏi thêm nữa, sang nói: "Ngày mai, chúng ta theo Trần Tụng Nam đến một mỏ lớn khác. Cậu cũng cùng đi, đừng ở lại đây

"Không vấn đề gì." Minh gật đầu.

Từ xa, trên một cát cách tòa nhà một đoạn dài, một người đàn ông thấp hạ ống nhòm xuống. Biểu tượng Công ty Tinh Sáng vốn ràng giờ chỉ còn là một nhỏ. Hắn quay đầu nói: trưởng, tôi thấy phi thuyền đón đã trở về. Theo trình chúng ta có ngày mai bọn họ đến khảo sát một khoáng khác.”

Gió nóng gào thét, theo cát bay mù mịt. khoác của Hắc Ưng tung bay phật trong gió, ông ta trầm hỏi: “Bọ Cạp, chuẩn bị chưa?”

Phía bên kia, trên cát, rải rác nằm đó con quái thú khổng lồ to cả căn nhà, da màu xám ánh lên những điểm sáng sao giữa các nếp gấp, đầu sừng đơn, tứ chi to nhưng ngắn ngủn.

Ở chính giữa, một thí nghiệm nhỏ tạm thời được lên. Một người phụ nữ dáng thon thả, đeo mặt nạ, cầm một bình dung dịch màu sau khi lắc đều thì cất nói qua bộ lọc âm: quà này, nhất định sẽ ngài hài lòng.”

Cũng giống như hai trước, từ sáng sớm, mọi người lên phi thuyền đưa đón. Điểm biệt duy nhất là lần này thêm Lý Minh cùng đi.

“Giám đốc Trần, người ông nói đồng nghiệp của chúng đã rời khỏi tòa nhà. Nhưng không có đoạn ghi hình nào, ghi chép.” Vương Chí nhíu mày, cả đêm qua anh đều bận điều tra chuyện

Sáu người Bộ An mất tích không phải chuyện nhỏ. ta đã đích thân báo cáo Tần Tiêu, đối phương cũng rất ngờ và yêu cầu điều kỹ càng.

Nhưng anh ta vẫn thấy phản ứng của Bộ trưởng có gì đó là lạ. Phía Sáng nói rằng mấy người kia rời đi, nhưng lại không ghi hình nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=71]

Họ bảo hệ thống ninh bị khởi động lại trong thời gian đó, tất cả camera bị vô hiệu, chỉ có vài nhân chứng.

“Ý cậu là gì? ngờ Công ty Tinh Sáng chúng sao? Tôi khuyên cậu tốt nhất có bằng chứng rõ ràng, nếu phải bồi thường danh dự tôi đấy.” Trần Tụng Nam hờ nói.

Người tộc Sandra thì toàn không phản ứng, dường như hứng thú gì với tranh cãi họ, nhắm mắt dưỡng thần.

Vương Chí Hằng hừ một tiếng, nhưng cũng chẳng thể gì hơn. Muốn điều tra toàn Công ty Tinh Sáng không phải anh ta quyết định được, cả cha anh ta cũng chưa can thiệp nổi.

Người bên Bộ An ai nấy đều trừng mắt tức còn ánh mắt Trần Tụng Nam như vô tình lướt qua

Tên nhóc này lúc lại trông bình tĩnh đến lạ.

Hai, ba tiếng sau, thuyền đưa đón hạ cánh, mọi đến nơi khảo sát. Trước mặt một vực khai thác khổng lồ, cỗ máy khai khoáng gắn trên hoạt động không ngừng, mũi xoắn ốc luân phiên đâm tiếng ầm ầm chói tai vọng.

Trợ lý đi cùng Trần Tụng Nam phát tai nghe âm và mặt nạ lọc khí mọi người, tất cả cùng kết vào một kênh liên lạc

“Nơi này là một năm điểm khai thác lớn nhất hành tinh Ngân Hôi. Tiêu chuẩn toàn của chúng tôi nghiêm ngặt theo luật pháp của Lam Giọng của Trần Tụng Nam vang trong tai nghe, dẫn đường trước. Mọi người đi xuống thang hàng.

Có thể thấy, dù lớn máy móc khai thác đã tự động hóa, nhưng vẫn cần nhân lực giám sát.

Đặc biệt là ở hầm mỏ hẹp, chỉ có thể hành bằng các máy khai thác do con người điều khiển.

“Điều tra kiểu này có ý nghĩa gì. Bọn họ chúng ta sẽ đến, chắc chắn chuẩn bị kỹ càng từ trước Vương Chí Hằng hừ mũi, vang lên trong kênh liên lạc

Trần Tụng Nam như nghe thấy.

Mọi người càng lúc đi sâu xuống, chỉ có đèn sáng mới đủ để nhìn đường.

Ầm!

Thang hàng chạm đáy. dưới dường như được lát bằng lớp bê tông.

Nhưng ai cũng biết đó là không thể nào.

“Đây chính là mỏ Hôi.” Trần Tụng Nam cảm thán, nhẹ chân: “Tôi thường cảm khái kỳ diệu của vũ trụ. Phân thú, qua thời gian tụ, lại có thể hình thành loại khoáng vật đặc biệt này.”

Lý Minh cúi người thử, ánh mắt sáng lên đôi Anh có thể hấp thu năng kim loại từ đó, nhưng khu thể hấp thu được hàm lượng quá thấp, số điểm bảng điều khiển thậm chí nhúc nhích.

Vẫn là cần quặng loại tinh luyện độ tinh khiết chứ loại khoáng thô sơ như thì kém quá xa.

“Phân của dã thú?” Chí Hằng kinh ngạc.

“Anh không biết à?” Linh liếc nhìn anh ta một “Bằng cấp của anh kiếm được gì vậy?”

“Khoáng Ngân Hôi được thành từ phân của loài thú Hôi, sau hàng vạn năm tích mà thành.”

Trần Tụng Nam vỗ cười hề hề nói: “Tôi thường người ta nói rằng chúng tôi thác Ngân Hôi ở đây hoại môi trường, bla bla

“Nhưng chẳng phải các di dân từ Lam Tinh cũng hoại môi trường sống của thú Hôi đấy sao?”

“Đánh tráo khái niệm!” Vi phản bác, “Thú Ngân Hôi yếu hoạt động dưới lòng đất, khai thác trên bề mặt soát thì hoàn toàn có cùng tồn tại một cách hòa

Trần Tụng Nam chỉ cười, không giải thích, dẫn mọi tiếp tục tiến lên, chui vào lối đi hẹp: “Những đường hầm đều do thú Ngân Hôi ra, nối thông tứ phía.”

Đi được một đoạn, dốc thoai thoải dẫn xuống, rồi ngờ mở rộng ra thành một gian lớn. Những cột đá phát buông xuống từ trần, phát ánh sáng mờ mờ, trông khá ảo.

“Ở đây…” Trần Tụng chỉ xuống dưới chân, rồi lại lên trần đầu, “Chỗ kia… và bốn phía, đều là khoáng Ngân

“Nhưng chúng tôi chưa khai thác ở khu vực này, sao gọi là khai thác phá

“Việc có phải phá hay không không do ông định Người lùn da xanh của tộc cuối cùng cũng lên tiếng, “Hành này đã hoàn toàn cạn sức sống, e là phải mất nghìn năm, thậm chí lâu mới có thể phục hồi.”

“Nếu xác định có dịch mờ ám, các ông cứ lệnh trừng phạt đi.”

Sắc mặt Trần Tụng sầm xuống, gượng gạo nói: “Đây hợp tác thương mại tự do, được văn minh Lam Tinh đồng

“Việc lôi kéo phát một nền văn minh bằng cách hoại lợi ích của chính nó nhận được sự hậu thuẫn, điều hoàn toàn bị nghiêm cấm.” của người Sandra vang lên rõ từng từ dứt khoát.

Sắc mặt Trần Tụng cực kỳ khó coi, nhưng lập lắc đầu: “Ngài Sandra nói quá mọi chuyện vẫn đang trong quá điều tra mà thôi.”

Việc thẩm tra dữ khảo sát thực địa, Tổ điều Liên sao đến hành tinh Ngân chỉ là một phần, còn nhiều khác đang tiếp tục điều sâu hơn ở thủ đô Lam

Trần Tụng Nam tiếp dẫn đoàn người tiến sâu vào

Nửa tiếng sau, thiết đầu cuối của một trợ theo đột nhiên rung lên dữ Anh ta cúi đầu nhìn, sắc bỗng trở nên tái nhợt, hốt nói: “Giám đốc, phát hiện một số lượng lớn thú Hôi đang tiến về phía ta!”

“Cái gì?” Sắc mặt Tụng Nam thay đổi, “Chuyện Có bao nhiêu con?”

Thú Ngân Hôi nổi Ánh mắt Lý Minh lóe lên, đầu lập tức nghi ngờ có là do Trần Tụng Nam làm không.

“Không… không rõ…” Trợ lướt nhanh trên màn hình ảo, mặt ngày càng hoảng loạn: “Giám… đốc, hệ thống ước tính… ít trên 30.000 con!”

“Cái gì!?” Sắc mặt Tụng Nam tái mét, giật lấy bị thông minh, cúi đầu nhìn chằm, trầm giọng nói: “Sao như vậy? Khu vực này phải có thiết bị xua đuổi

“Không rõ nữa, chúng phát điên vậy…”

Lý Minh cảm thấy gì đó không ổn. Không phải Trần Tụng Nam làm à? Nơi rõ ràng là địa bàn của ta, ai dám phá rối? là… ông ta diễn quá giỏi?

“Trần Tụng Nam, chuyện là thế nào!?” Vương Chí Hằng tức quát hỏi.

“Đi! Mau rút lui!” Tụng Nam quát lớn, bỗng dưới nổ tung một hố nhỏ, thân ông ta lao vút đi như tên rời cung, nhanh đến mắt thường khó mà bắt kịp.

Một sinh vật cấp đích thực!

“Trần Tụng Nam! M* Vương Chí Hằng tức giận chửi nhưng cũng lập tức ra lệnh: Minh, Tả Linh, năm người chúng mở đường! Những người còn chặn phía sau!”

Có người đứng ra huy, mọi người lập tức ổn tinh thần, theo đường cũ rút

Nhưng mới đi chưa ba phút, một bóng người lại trở về, chính là Trần Tụng Sắc mặt ông ta cực kỳ coi, mặt đất rung chuyển, vụn lăn lóc, tiếng quái thú rít từ xa vọng lại, lúc càng gần.

“Không quay lại được rồi! Đi theo tôi!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận