Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 37 / 110  ·  33.6%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 37: Đây chắc chắn là xung đột nội bộ bang Hung Hổ!
23/06/2025 17:48· 1,676 từ

“Tôi nghi đây là động thanh trừng nội bộ.” Hùng bước từng bước xuống cầu nói ra suy đoán của “Là người trong bang Hổ tự ra tay. Vụ việc Sa Trấn lần trước, có thể có liên đến Hổ Mặt Sẹo.”

Vài người nghe vậy, mặt trở nên khó đoán.

“Má ơi, ra tay ác quá rồi đấy.” Lê sợ tái mặt. Trước đó cậu chỉ nghe báo cáo sơ chưa biết chi tiết thể.

Vừa đến hiện trường giật mình suýt ngã.

Cậu ấy nhặt được cái đầu người, mặt mũi bệch, đôi mắt mở to trợn chết không nhắm mắt, không xác định là của nào.

“Mặt đất đầy máu, có dấu vết chân, chỉ từng hố nhỏ…” Nhân viên khám hiện trường đang tập hợp tin.

“Đúng là tên cuồng nhân…” Lê Ninh rợn cả gà, quay đầu lại liền thấy Minh đang nhìn mình chằm bất giác bị dọa mình.

“Cậu nhìn tôi làm thế?”

“Không có gì.” Lý lắc đầu.

Vì họ đến muộn tầng một cơ bản đã xử lý xong, cả nhóm tiếp lên tầng hai, rồi đến ba.

“Trong phòng của Trương không có dấu vết đánh phòng có dấu hiệu giao chiến căn bên trái.” Nhân kỹ thuật đặt một bị hình tròn ở giữa phòng, sáng xanh nhạt quét không gian.

“Rõ ràng hung thủ phá hiện trường sau khi tay. Mô phỏng không gian 3D thể tái hiện quá chi nhưng có thể xác đó là một cơ thể đã cải tạo cơ giới.”

“Cải tạo cơ giới?” Bằng nhướng mày, lập tức tưởng đến kẻ đã giết chết Võ, cũng ra tay với của bang Hung Hổ, là một cơ thể cải tạo.

Ông ấy không tin thời gian ngắn như vậy xuất hiện nhiều cơ thể cải giới mạnh đến thế.

“Lý Minh, lại đây thử xem, cậu có suy không?” Triệu Hùng đang trầm liếc thấy Lý Minh đến gọi, “Đã được Bộ đánh giá cao, thì phải rèn nhiều hơn.”

Lý Minh lắc đầu: bốn đội trưởng ở đây, không dám múa rìu qua mắt

“Không cần sợ, có nói đó, chúng tôi sẽ chê cười cậu đâu.” Triệu Hùng bộ nghiêm túc nói.

Dương Bằng cau mày, lên tiếng thì nghe Lý nói: “Vậy thì, nếu đội trưởng đã nói vậy, tôi đúng có một vài suy

Anh bước đến trước hố lớn do két sắt ra, chậm rãi nói: “Tôi vừa ý thấy, cái bàn không dấu vết bị di kệ sách cũng không có dấu bị lục lọi, những khác cũng vậy, điều cho thấy hung thủ quen thuộc với nơi từ đầu đã biết rõ được giấu ở đâu.”

Dương Bằng ánh mắt lên… Suy đoán này không nhưng có thể nhanh chóng chú đến những chi tiết nhỏ vậy, rồi liên kết được, thì không phải ai cũng được.

“Khá lắm nhóc!” Vương Hằng khen ngợi, “Ban đầu cũng không để ý, đúng là thứ giấu trong đây chắc là két sắt.”

“Triệu Hùng, tôi bắt đồng tình với suy đoán anh rồi. Nếu không phải người bang Hung Hổ, thì dù nhập được vào đây phải lục lọi tìm kiếm một

“Được đấy, quan sát sắc bén.” Lê Ninh lén ngón tay cái khen ngợi.

Đúng lúc mọi người tập trung thu thập thông hiện trường, lão Đao vội vã đến, nghiêm giọng: “Đồ Chinh… rồi.”

Sắc mặt các đội lập tức thay đổi.

“Lão hổ này…” Vương Hằng hừ lạnh một tiếng.

Đồ Chinh, thủ lĩnh bang Hung Hổ, cha là nhân mỏ của Công ty Tinh mẹ thì không biết là nữ ở con phố

Ban đầu chỉ là tên du côn chuyên trộm vặt, không hiểu sao lại vươn được.

Chỉ trong bảy, tám đã leo lên đến vị hiện tại…

Trong dữ liệu của An ninh cũng có hồ về hắn, Lý Minh đã từng qua.

Anh và Lê Ninh xuống dưới, mà chỉ bước bên cửa sổ, nghiêng người quan

Hai phe đang giằng Đồ Chinh cực kỳ nổi bộ vest đen bó sát thân cường tráng như bức tường.

Dương Bằng vốn đã lớn, nhưng đứng cạnh Đồ lại giống như một đứa trẻ.

Những thành viên bang Hổ đi theo hắn rõ khác biệt, toàn thân toát ra khí.

Bên cạnh hắn là tên đầu trọc, có lẽ nhận được ánh nhìn từ phía tên đó ngẩng đầu nhìn phía tầng ba.

A Hổ, con nuôi Đồ Chinh, đã theo hắn năm nay.

“Được lắm, rất được. có các người mà thành Ngân Hôi mới được bình yên này.” Đồ Chinh bỗng lạnh châm biếm, rồi dẫn rời đi.

“Thật ra những vụ bộ bang hội chết nhiều như thế này rất hiếm khi rỉ ra ngoài. Nhưng này người phát hiện thể lại là dân nội thành Phố Đỏ tìm gái, chúng ta mới biết trái lại bang Hung lại chậm chân hơn.” Ninh hạ giọng nói.

“Lão hổ đó, giận rồi đấy…”

“A Hổ, họ nói người nội bộ chúng ta Con nghĩ sao?” Ngồi trong chiếc dài lơ lửng, những bàn mềm mại ve vuốt lớp cơ bắp cứng như đá.

“Có khả năng, nhưng lớn… trừ khi có ai sát thủ.” A Hổ lắc đầu.

“Hừm…” Đồ Chinh cười lắc đầu, nhưng vẻ mặt nhiên trở nên lạnh lẽo dữ “Dùng xong rồi định vứt Chỉ vì sợ tổ tra Liên sao mà run rẩy vậy sao?”

“Nếu gây rối, thì chơi đi! Để xem chúng chịu nổi không!”

Không rõ hắn đang chỉ ai.

A Hổ im lặng nói gì. Đồ Chinh liếc anh ta một cái, rồi tiếp: Hổ, chuyện làm ăn và sự của Hổ Mặt giao hết cho con.”

“Vâng, nghĩa phụ.” A gật đầu.

Đồ Chinh chầm chậm mắt, dường như đang hồi điều gì: “Ta nhớ… Hổ Mặt hình như từng nói muốn cho ta một thứ đó…”

Hiện trường đã xử gần xong, Bộ An ninh đầu rút quân, nhưng vẫn để hơn hai mươi người canh không cho bất cứ tiếp cận, những người còn lại thay phiên nhau trực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=37]

Bốn đội trưởng cũng nhau túc trực, bảo đảm người ở đó có canh

“Dạo gần đây cứ thấy thành phố mình không ổn chút nào, trước còn nghe tôi bảo Bộ Xây dựng hệ thống cống ngầm quá rồi, cần sửa chữa…” Trên về, Lê Ninh lẩm “Thật là vô lý…”

Lý Minh khẽ nhướng cha của Lê Ninh làm quan chính phủ của thành Ngân Hôi, biết khá nhiều nội bộ.

Những người quyền lực thành phố… đang âm thầm sạch những kẻ làm việc phi cho mình, đến mức cả thống cống ngầm cũng bịt kín, thật đúng là ra quá tuyệt tình.

Tuy nhiên… trong lòng khẽ dấy lên một cảm bất an: việc mình ra tay thời điểm nhạy cảm như này… liệu có dẫn chuỗi phản ứng liên hoàn không?

Về đến trụ sở An ninh, họ cũng không nghỉ ngơi, lập tức bị gọi hỗ trợ, tham gia phân các dữ liệu. Hôm là một trường hợp đặc biệt, làm thêm giờ, không tỏ ra khác cũng ở lại làm

“Cái hố sâu này, hình 3D của nó có đó kỳ lạ, cậu nhìn xem…” Đao xoa cằm, ánh mắt nghi hoặc, hỏi Lý “Lực va chạm tại điểm trung này rõ ràng mạnh hẳn các chỗ khác, toàn không cùng một độ.”

Anh ta phóng to đó là điểm va chạm đạn phá giáp điện từ trên tầng một.

Xung quanh đã bị Minh phá hoại thêm sau nhưng không thể nào so được điểm va chạm chính giữa đầu.

“Có thể bị thứ đó gây nhiễu.” Lý Minh qua loa, “Chắc không quan trọng cuộc chiến vẫn diễn ra tầng ba.”

“Ừ, đúng là vậy…” Đao ngẫm nghĩ rồi gật đồng tình, ghi lại kết luận báo cáo.

“Má ơi!” Đột nhiên, tiếng hét lớn vang lên tầng lầu.

Lão Đao nhíu mày: Trường Hưng, nhỏ giọng thôi, người đang làm việc kia mà!”

Tôn Trường Hưng nuốt bọt ừng ực, chỉ vào hình ảo trước mặt, lắp bắp: phải đâu anh Đao! Vừa phòng tình báo chia tin mới, trên mạng Hố Đen người đăng truy thưởng! Nhắm vào Đồ Chó Phàm Ăn, còn Hồng Tường Vi kia

“Cái gì cơ?” Lão ngơ ngác, những người khác chết sững.

“Mỗi người… một triệu tệ!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận