Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 55 / 110  ·  50%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 55: Tạm biệt, Trưởng phòng Phùng.
27/06/2025 17:04· 2,571 từ

“Chắc là chỗ này…” Lý Minh lại trong buồng thang bộ, qua hẹp trong tầm nhìn, ở lối tầng lầu, hai thi nằm úp mặt xuống đất, sau bị bắn nổ tung.

“Bắn vào đầu…”

Anh không phải người đầu tiên Bộ An ninh đến được đây.

Âm thanh đứt quãng trong tai cũng đã biến mất, các camera cửa thang bộ đều cúi gập không còn hoạt động.

“Hê hê, còn chưa chịu ló à…” Trên tầng thượng một tòa khác, một gã đàn ông đầu cũng đang cầm súng tỉa, bật cười.

Qua ống ngắm, hình ảnh của tay bắn tỉa đang giữ khẩu trường màu đen, hiện rõ mồn Hệ thống chắn năng màu xanh xung quanh hắn, cùng bộ tầng lầu, đều trong tầm ngắm.

Dùng tay bắn tỉa để bảo tay bắn tỉa!

Ở cửa thang, một cái bóng qua chớp nhoáng, cực kỳ nhanh, trong mắt hắn lại như quay Nhờ vào hạt giống “Mèo Điên”, năng lực cốt lõi đến cho hắn thị động* siêu mạnh.

*thị lực động nghĩa là khả nhìn mọi thứ chậm lại, giúp dùng phản ứng nhanh hơn.

“Tìm thấy rồi, cưng ơi…” Hắn miệng cười, bóp cò.

“Đoàng!” Ngọn lửa phụt ra từ nòng súng.

Nhưng ngay sau đó, mắt hắn to, trong ánh nhìn đầy khó

Trong tầm ngắm, trán của đối hiện lên từng mảnh giáp kim nhanh chóng chồng khít lên nhau.

Sở dĩ trông như chậm, là hắn có thị lực động. Trên tế, tốc độ thật sự cực nhanh.

“Đoàng!” Trán Lý Minh chấn động dội, sau đó tê rần. Viên bị ép dẹp rơi khỏi trán rơi xuống đất, bốc một làn khói mỏng.

Ngay giây tiếp theo, trong tay xuất hiện một khẩu súng bắn hạng nặng màu tím đen, nòng vừa giơ lên, đạn giáp điện từ đã được nạp mọi thao tác liền như nước chảy mây

Góc nâng, tốc độ gió, vận đầu nòng, góc lệch đạn, mọi số đều nằm trong lòng bàn anh.

Sau khi khẩu súng bắn tỉa nặng này được rút ra, kỹ ám sát đi kèm cũng biến

Nhưng khả năng điều khiển vũ từ kỹ năng “Gatling” vẫn ở trung, trình độ của một tay chơi súng hơn chục

Bóp cò!

“Đoàng!”

“Cái quái gì vậy…” Đồng tử Rod co rút lại, nhìn chằm vào khẩu súng bắn tỉa hạng đột ngột xuất hiện tay đối phương, nòng súng lóe ánh điện màu lam.

Viên đạn xuyên giáp điện từ tốc độ vượt xa sức tưởng

Rod sở hữu thị lực động mạnh, nhưng phản ứng cơ thể không đủ nhanh, chỉ có thể mắt nhìn luồng sáng lao tới.

“Xẹt!”

Tấm lá chắn năng lượng bên bị phá hủy ngay khi chạm “Phụt!” phía sau đầu hắn bắn hỗn hợp đỏ trắng, trống rỗng, ngã gục xuống đất.

Mọi thao tác đều mượt mà nước chảy mây trôi, khiến khi phát hiện có gì đó không quay đầu nhìn lại khẩu súng bắn tỉa trong tay Minh đã biến mất.

“Mày… Rod! Rod!!” Sắc mặt Tass đổi dữ dội, tên đó thế nào còn sống!?

“Thiết bị tạo lá chắn…” Lý nhìn tấm khiên năng lượng hình bao lấy Tass, được tạo thành bốn đĩa kim loại

“Rod! Rod! Nhanh lên!!” Tass hét trong kênh liên lạc, tấm khiên mắt mang lại cho hắn một cảm giác an toàn.

Nhưng ngay lập tức, hắn chết nhìn cảnh tượng trước mặt, sau đối phương mọc ra từng cánh máy phóng điện, lao như tia chớp!

“Rắc!”

Tấm khiên bị xé toạc ngay tức, thậm chí còn xuyên thẳng thân thể hắn.

“Rod! Tass!” Trong kênh liên lạc, gọi dồn dập vang lên, ai đều có dự cảm chẳng lành.

Chẳng mấy chốc, một giọng nói lên trong kênh, nhưng không ai thuộc, lạnh lùng và điềm tĩnh: thay mặt Trưởng phòng Việt gửi lời chào tới các Xin hỏi, các người chuẩn bị tinh thần chết ở đây chưa?”

Không gian lặng như tờ.

“Chuyển sang kênh dự phòng…”

Một giọng nói nén đầy lửa vang lên, sau đó Lý Minh còn nghe thấy gì nữa.

Thiết bị liên lạc gắn trên thi thể khá lớn, đây cũng do vì sao đối phương có thể liên lạc bị nhiễu điện từ.

[TX-2 – Thiết bị liên lạc nhiễu loại E: Có thể liên tầm ngắn trong môi trường bị điện từ.

Điều kiện kích hoạt: 100 điểm lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt: Tăng 20% nhận.

Kỹ năng đặc biệt – Giao tâm linh: Giọng nói của bạn thể vang lên trong đầu các vật sống trong phạm 10m.]

“Giao tiếp tâm linh” à? Lý tỏ vẻ ngạc nhiên, thứ này vẻ thú vị, có khi sẽ tác dụng bất ngờ. lập tức tiếp nhận kích hoạt.

Sau đó anh nhặt khẩu súng tỉa dưới đất lên:

[Súng bắn tỉa tự động M-K loại E: Sản phẩm phổ thông Công ty Cuswell chế tạo.

Điều kiện kích hoạt: 400 điểm lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt: Kỹ năng dụng súng – Trung cấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=55]

Kỹ năng đặc biệt – Tay luyện: Tạm thời nâng kỹ năng dụng súng lên cấp Cao cấp.]

Khá bình thường, nên anh liền thụ luôn.

Không nấn ná, Lý Minh leo tầng tiếp theo, xé một mảnh rách trùm lên người, nằm rạp cửa sổ, cầm ống quang học lên.

Bắt đầu tìm kiếm tung tích Trưởng phòng Phùng.

“Ầm!” Ngọn lửa vụ nổ bốc kéo theo khói đen dày đặc, ảnh của Phùng Việt lẩn hiện đường phố, liên tục vị trí.

“Người dưới đâu hết rồi, sao chưa tới? Chết hết rồi à!?” ta gào lên.

“Nhiễu điện từ đã làm gián liên lạc, bên ngoài còn bị thợ săn tiền thưởng tranh thủ hội làm loạn, nên kẹt lại.” Tần Tiêu điềm tĩnh

“Vù!”

Một quả tên lửa mang theo lửa lao tới, sắc mặt Trưởng Phùng tái mét, vì thứ đó ràng đang nhắm vào ta!

“Sao xui xẻo vậy trời!?” Trong ông ta ngập tràn tức tối.

“ẦM!”

Tên lửa nổ tung giữa không các mảnh vỡ rơi xuống như băng.

“Người của chúng ta ra tay Lâm Diệu Tiên khẽ thở phào.

Nhưng gương mặt Phùng Việt còn kịp giãn ra thì, trong làn chưa tan, một bóng người từ trời giáng xuống!

Đó là một người gầy, mặt mặc bộ giáp bán kim loại đỏ nhạt, hai tay đeo găng chế, không hoàn toàn khí, nhưng các hoa văn loại trên đó lóe ánh sáng đỏ rực.

“Mày là Phùng Việt?” Hắn lạnh nhìn chằm chằm ông ta: “Tao lời chào của mày. Giờ thì, đã sẵn sàng chưa?”

Vốn dĩ hắn không định ra nhưng đối phương đã tiêu diệt của hắn, còn dám khiêu khích kênh liên lạc, nếu không có hành động gì, sau còn mặt mũi nào huy đội nữa?

“Ý gì vậy?” Trưởng phòng Phùng hiểu, đối phương rõ ràng đang thẳng vào mình.

Chẳng phải chỉ là một đám săn tiền thưởng sao?

Những người khác cũng bị treo mà, sao chỉ chăm chăm đuổi mỗi mình ông ta?

Ánh mắt người kia lạnh lẽo, thân lao vút tới như tia quanh người bao phủ bởi ánh đỏ rực. Cùng lúc thân ảnh Tần Tiêu cũng biến khỏi chỗ cũ.

“Ầm!” Ngọn lửa cuộn trào xen luồng khí lạnh bùng phát, tạo từng đợt sóng chấn động dữ như thủy triều. Tần đối phương tiếp nhau một rồi đồng thời lùi

Phùng Việt chật vật tháo chạy, hãi đến cực điểm, một sinh cấp D!?

Sao lại có thể có cấp tham chiến!? Cả bốn người bọn cộng lại tiền treo thưởng mới khoảng bốn triệu, chưa đủ để chi trả cho vụ công lần này.

Huống hồ tên kia còn nói “gửi lời chào”, ông ta thấy mơ hồ, hoàn toàn không chuyện gì đang diễn

“Tay bắn tỉa đã bị tiêu nhắc lại, tay bắn tỉa đã tiêu diệt…” Trong kênh liên lạc lên một giọng nữ tĩnh.

Phùng Việt cuối cùng cũng thở dựa lưng vào tường, ho khan tiếng rồi phun ra một ngụm toàn thân thương tích chất.

Tần Tiêu và kẻ vừa xuất vẫn đang giằng co, tạm thời tiếp tục giao chiến.

Ông ta cắn chặt hàm, khóe giật giật, đã bao nhiêu năm chưa từng chật vật đến mức Vậy mà chỉ trong hai ngày, hôm qua con trai thảm, hôm nay lại đánh tơi tả thế

Phải nghiền xương hắn ra thành nghiền xương ra thành tro! Ánh ông ta lạnh băng, gắt gao chằm chằm đối thủ. mệnh cấp D thì sao? Vẫn đủ sức để lật tất cả.

Còn thằng nhóc tên là Lý chắc giờ cũng đã bị bắt nhỉ?

Nghĩ đến đây, tâm trạng ông cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút.

Nửa phút trước, Tả Linh cẩn gạt xác chết ra, sau đó ngờ lăn người lao vào trong tay giơ cao tấm chống đạn cỡ nhỏ, vừa vặn khuất vóc dáng nhỏ của cô ấy.

Ánh mắt sắc bén, cô ấy khẩu súng ngắn màu bạc ra, qua một vòng tìm kiếm kẻ Nhưng ngay sau đó, mặt cô ấy khựng lại, nơi hoàn toàn trống rỗng.

Không đúng… có vết máu…

Thiết bị phát sinh lá chắn kia cũng đã bị phá hủy…

Tay bắn tỉa ở đây đã xử lý, cô ấy nhanh chóng ra phán đoán.

Đúng lúc này, tai nghe vang âm thanh rè rè hỗn loạn, sau là tiếng tạp âm chói Cô ấy trầm giọng “Tay bắn tỉa đã bị tiêu nhắc lại, tay bắn đã bị tiêu diệt…”

Trên tầng lầu, Lý Minh nheo lắng nghe tiếng rè rè trong nghe, cúi đầu nhìn sàn nhà, mân mê nòng súng.

Khẩu súng bắn tỉa tự động đã gần như hấp thụ xong, về được 322 điểm năng lượng loại.

Viên đạn tím dài nặng nề đẩy vào băng đạn, qua ống anh đã khóa chặt mục tiêu, phòng Phùng toàn thân thương tích.

“Tạm biệt, Trưởng phòng Phùng.”

Ngay khoảnh khắc bóp cò đầu không có gì xảy ra. Nhưng sau đó, khẩu súng bắn tỉa nặng trong tay Lý rung lên dữ dội, tiếp theo

ẦM!

Âm thanh chấn động như sấm khiến Lý Minh ù tai trong chốc, ngọn lửa rực gần ba phụt ra từ nòng nòng súng đỏ rực trong nháy lực giật khủng khiếp mạnh lên vai anh.

Lúc này, Lý Minh cuối cùng hiểu vì sao nó lại mang “Ngôi Sao Sa Ngã”.

Vầng sáng chói lóa xé rách trời, tựa một ngôi sao băng ngày giáng xuống.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Ba tiếng súng như nối liền không kẽ hở, đạn văng ra, viên đạn được tăng tốc, đầu đạn ốc xé rách không khí, để từng vòng sóng khí tiếp.

Gần như cùng lúc, Phùng Việt thấy như trời sắp sập, trong đầy hoảng loạn, toàn thân run cố tìm nguồn cơn cảm giác bất an.

Ngay giây sau, luồng sáng lấp từ chân trời lọt vào tầm ông ta, trái tim thắt chặt, tâm rúng động mãnh theo phản xạ muốn xoay đầu tránh.

Động đi! Mau lên!

Thời gian như chậm lại trong khắc đó, tuyệt vọng tràn ngập lòng ông ta, những vết thương mệt mỏi trên thân như kéo ông ta xuống vực

Tần Tiêu lúc này cũng lập quay đầu về phía phát ra đạn, trong con ngươi phản chiếu sáng kia, sắc mặt sờ.

Đoàng! Đầu Phùng Việt nổ tung, đất sau lưng ông ta cũng oanh tạc, vòng điện từ lan dữ dội, tia sét tóe xung quanh.

Trưởng phòng nội vụ Bộ An Thành phố, Phùng Việt, tử vong!

Máu thịt đỏ trắng văng tung những người còn lại, kể cả Tiêu, ban đầu đều sững người, đó sắc mặt đại

Trong nháy mắt, tất cả vội lao vào chỗ nấp gần nhất, nỗi sợ hãi dâng lên toàn

Còn có một tay bắn tỉa khiếp hơn đang ẩn nấp!

Tên đàn ông gầy cũng vô kinh ngạc, hỏi trong kênh liên “Ai nổ súng vậy? Rod? Tass?”

Không ai trả lời.

Một lúc sau, mới có tiếng lên: “Lão đại, hình như có khác nẫng tay trên rồi…”

“Khốn kiếp!” Hắn mắng một tiếng, nghe thấy đồng đội giục: “Lão nhiễu điện từ kết thúc rồi, An ninh đang trên tới, chị Tô đã lấy được cần thiết, phải rút

“Tầng trên!”

Nghe tiếng nổ dữ dội, đồng Tả Linh co rút mạnh, cô lập tức quay người, lao lên nhưng nơi đó trống chẳng có ai.

Không đúng! Cô ấy đột ngột người, chĩa súng về phía một phòng.

“Lý Minh?” Ánh mắt cô ấy hiện vẻ kinh ngạc, trong góc người đang nằm chính là Lý toàn thân bê bết

“Đội… trưởng…” Lý Minh yếu ớt về phía cửa sổ vỡ nát,

Tả Linh lập tức lao tới sổ, cúi nhìn rồi ngẩng đầu, thấy gì cả.

“Chạy rồi.” Tả Linh lắc đầu, lại bên Lý Minh, vừa định tra vết thương cho anh thì khựng người, gương mặt cùng kinh hoàng, bật thốt: “Trưởng Phùng… chết rồi…”

“Cái gì!?” Giọng Lý Minh cao lên vài bậc, mang theo sự ngạc lẫn khó tin tột độ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận