Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 67 / 110  ·  60.9%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 67: Đánh giá “Ưu tú”, mọi người ngạc nhiên!
30/06/2025 21:25· 2,414 từ

“Chào các em…” Giáo sư bước ra từ cánh cửa bên kia căn phòng. thiếu niên thiếu nữ đã ngồi lập tức đứng dậy. Quý Nhã ứng chậm một nhịp, Dương Dụ kéo đứng

“Giáo sư Ngô…”

“Không cần khách sáo như Giáo sư Ngô rất hòa nói: “Chỉ là một cơm bình thường thôi. Các em sinh viên của Đại học nghệ Thủ đô, hôm chỉ là buổi trò thoải mái giữa thầy và trò.”

Sự thân thiện của ông khiến mọi người dần thư

RẦM! Một tiếng động lớn lên phía sau, mọi người nảy mình.

Bóng dáng to lớn đi Giáo sư Ngô vừa đặt một thiết bị nào cao khoảng nửa thân người, toàn phát ra ánh sáng xanh nhạt, nghiêng phía trên tấm kim loại màu

“Tất nhiên, tôi cũng mong em giúp một chút việc rất đơn giản thôi, cần đặt tay lên đây Giọng giáo sư vẫn dịu dàng.

Tim các thiếu niên thiếu đập thình thịch, việc đậu Đại học Công nghệ đô đồng nghĩa với việc thể đã vượt chuẩn, ở một mức nào đó còn thể cả nền tảng gia

Gần như không có học nào xuất thân từ gia nghèo.

Dù họ không hiểu rõ, cha mẹ họ, lãnh đạo trường, các quan chức Bộ Giáo dục chắc chắn hiểu Giáo sư Ngô không thể chỉ giản mời họ ăn bữa cơm.

Không nghi ngờ gì, đây một cuộc kiểm tra đặc Nếu đạt yêu cầu, đón họ sẽ là một bước lớn, một lần vụt sáng lên

“Em trước nhé.” Giáo sư về cậu nam sinh bên trái: “Trương Hoài Viễn.”

Mặt Trương Hoài Viễn đỏ thể thấy tay cậu run rẩy vì phấn lẫn hồi hộp.

Trong ánh nhìn chăm chú mọi người, cậu ta bước trước thiết bị, hít hơi thật sâu, rồi đặt bàn run run lên đó.

“Tít… Bình thường.”

Ánh sáng xanh lam nhấp thiết bị đọc ra một số mà hầu hết người không hiểu mấy.

Trương Hoài Viễn ngơ ngác Giáo sư Ngô.

“Chức năng phụ kèm theo thể kiểm tra quá trao đổi chất sâu một người.” Giáo sư đẩy gọng giải thích: “Cũng như con người tốc độ trao đổi khác nhau, hiệu suất thác hạt giống gene của sinh sống cũng không giống nhau.”

“Một số cá thể sinh đã có tốc độ khai gene nhanh hơn. Tất ở giai đoạn đầu của quá tiến hóa, sự khác biệt này rõ ràng.”

“Nhưng đến giai đoạn sau, chỉ là một chút khác thôi cũng cần vài thậm chí lâu hơn để

Những thiếu niên thiếu nữ như lọt vào sương mù, điều này còn quá vời với họ. Chỉ có ánh của Lý Minh trong góc lóe lên.

“Nói qua vậy thôi, sau các em sẽ hiểu. ‘Bình có nghĩa là mức bình của con người.” Giáo giữ nụ cười dịu dàng, không bất kỳ thay đổi độ nào: “Người tiếp

Trương Hoài Viễn bước xuống vẻ thất thần.

Những người khác lần lượt thử, kết quả đa phần giống Trương Hoài Viễn, bình thường. Chỉ có một người lệ, Lương Long.

Cậu thiếu niên có làn ngăm đen, ánh mắt né rõ ràng không quen mọi người chú ý. Không phải của thành phố Ngân Hôi, từ thành phố Tinh

Qua trang phục là có đoán gia cảnh cậu ấy khá giả, nhưng kết kiểm tra lại là: “xuất sắc”.

“Cũng được.” Giáo sư Ngô đầu: “Khi vào Đại học nghệ Thủ đô, em tư cách vào lớp đào tạo biệt.”

Trên mặt Lương Long lập hiện ra nụ cười không kìm nén, vô cùng động.

Những người khác, đặc biệt các cậu trai, sắc mặt đổi, có người không có người ghen tị, lại như đang tính toán điều

Tuổi còn nhỏ, nên mọi xúc đều hiện rõ trên

"Được rồi, ngồi xuống ăn thôi. Thật ra sau khi em nhập học sẽ kiểm tra thêm một lần nữa. Bưu, mang đi đi." Giáo nói nhẹ nhàng.

"Vâng." Phòng Bưu chẳng lấy lạ, mấy nơi nhỏ như này, xuất hiện được Lương Long đã khiến anh ta ngờ lắm rồi.

Nhưng ngay sau đó, ánh Giáo sư Ngô thoáng liếc một góc phòng, bất lên tiếng: "Phòng Bưu, chờ đã."

Ngay sau đó, ông ta về phía một góc phòng "Cậu kia, lại đây một chút."

Mọi người ngẩn ra, không cùng nhìn theo ánh của giáo sư. Đó một góc phòng khá tối, nếu nhìn kỹ thì gần như chẳng có ai ở đó.

Một người bước ra từ tối, ánh đèn dần chiếu gương mặt anh, trẻ mức gần như quá mức.

“Cậu là… Lý Minh đúng

"Vâng, thưa giáo sư." Lý gật đầu, cũng tỏ vẻ ngờ vì không nghĩ giáo sư lại bảo mình thử.

Dương Dụ trong lòng rất động, nếu Lý Minh được sư chọn, thì khả được đến Thủ đô Tinh hoàn toàn có thể.

Còn Vương Chí Hằng đang một góc khác cũng mình, không khỏi có ghen tị. Dù mấy người vừa kiểm tra kết quả đều bình

Nhưng có bao nhiêu người kiểm tra đâu? Vậy mà sư Ngô lại chủ cho Lý Minh cơ hội này.

‘Chỉ chắn một viên đạn giá trị cũng lớn nhỉ…’ Anh ta âm nghĩ.

“Lại thử xem nào.” Giáo Ngô chỉ tay.

Lý Minh có chút do nhưng rồi vẫn bước lên, tay lên tấm kim Một cảm giác bỏng rát bất truyền đến.

“Tít… Ưu tú”

Vốn có vẻ lơ đãng, Bưu bỗng sững người.

Vương Chí Hằng cũng sững những người đỗ được vào học Công nghệ Thủ đều là tinh anh hàng đầu Ngân Hôi Tinh.

Vậy mà chỉ có mỗi Long được đánh giá là sắc".

Cái gì thế này? Lý còn được đánh giá cao Lương Long?

Các thiếu niên thiếu nữ đầu còn chưa phản ứng nhưng sau đó lập đồng loạt ngây người.

Trương Hoài Viễn đờ đẫn, Long trợn to mắt, Dương chết lặng nhìn Lý còn Quý Nhã thì đôi mắt rực.

Giáo sư Ngô thoáng dừng bắt đầu cẩn thận đánh Lý Minh từ đầu chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=67]

Còn Lý Minh, lúc này rất ngạc nhiên, bởi vì đáy mắt anh xuất một dòng chữ:

[Máy kiểm tra tinh lọc loại tiêu hao: Thiết kiểm tra đặc biệt, nhiều chức năng, chủ yếu dùng phát hiện liệu sinh vật năng tinh lọc gene không.

Điều kiện kích hoạt: 20.000 năng lượng kim loại.

Kỹ năng đặc biệt – lọc gene: Sau khi tiêu thiết bị, cơ thể chủ sẽ có tiềm năng ban để thực hiện tinh lọc gene.]

Học thuyết tinh lọc hạt gene chính là nền tảng Giáo sư Ngô nổi Lý Minh sau đó từng lên tra cứu.

Nói đơn giản thì: Khi hạt giống gene được khai đến mức cực hạn hoàn toàn dung hợp với sống, nó vẫn còn tiềm năng mạnh lên nữa. Tóm là: tiến hóa tiếp khi đã tiến hóa hết mức. cho cơ thể sống càng thêm mẽ.

Ban đầu học thuyết này thịnh hành, Giáo sư Ngô nhờ đó mà nổi Nhưng sau đó, các nhà nghiên dần phát hiện: Sinh vật thông hoàn toàn không thể được loại "tinh lọc" ông ta nói đến.

Giáo sư Ngô thì giải "Chỉ có một bộ phận kỳ nhỏ sinh vật sở hữu tiềm năng này."

Thế nhưng, vấn đề là: này qua năm khác, các nghiên cứu và phòng nghiệm lớn hoàn toàn không tìm được dù chỉ một sinh vật tiềm năng tinh lọc

Do đó, học thuyết ấy bị phủ nhận.

Hiện tại xem ra, Giáo Ngô vẫn chưa từ bỏ tìm kiếm, đang lén kiểm tra.

Tốc độ phát triển được đo gia cường đến 100%, đạt mức “Ưu tú”. kích hoạt năng lực chủ động, rằng sẽ càng nghịch thiên hơn.

Nhưng Giáo sư Ngô không đang tìm những sinh vật tốc độ phát triển cực cao.

20.000 điểm năng lượng kim đó không phải con số Lý Minh trầm ngâm tính.

“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?” hỏi.

“Mười tám.”

“Đã đủ điều kiện tham kỳ khảo thí Liên sao

“Chưa ạ.”

Giáo sư Ngô hơi nhíu “Tại sao?”

“Vì một số lý do nhân.” Lý Minh tránh né, nói rõ vì có nhiều nguyên nhân.

Dương Dụ lo lắng nhìn, muốn nói gì lại thôi.

“Đáng tiếc.” Giáo sư Ngô đầu: “Tư chất của cậu vậy thì không cần lắng đâu, sau hôm nay chắc sẽ có trường đặc cách tuyển

“Cậu là thành viên Bộ ninh, Học viện Vệ sĩ sẽ sẵn sàng nhận.”

Nghe ông ta nói vậy, Dụ nhìn về phía Giáo rất rõ ràng, dù đánh giá là “ưu tú”, nhưng không lọt vào mắt xanh của ta.

Những học sinh khác thầm phào, thất bại của bản không đáng sợ, thành của người khác mới khiến người khó chịu.

Vương Chí Hằng cuối cùng hiểu thế nào là “được lớn để mắt đến”. đầu Lý Minh chỉ được xem người thay thế cho Dương Bằng, mắn lắm thì lên cấp đội trưởng.

Nhưng nếu được Học viện đặc cách tuyển sinh, thành người xuất thân quy, cộng thêm bản thân cố thì hoàn toàn có thể lên bộ trưởng.

Lúc này Phòng Bưu mới đầu dọn thiết bị, Giáo Ngô cũng bảo Lý ngồi xuống ăn, nhưng anh lấy do công vụ từ chối.

Giáo sư Ngô rất hòa còn kể chuyện cười, không tỏ vẻ bề trên.

Khoảng bốn mươi phút sau, tiệc kết thúc, mọi người lượt rời đi. Nhóm vệ đi sau cùng.

“Hửm?” Lý Minh bước chậm đi song song với đội ninh của Lam Tinh, là người từng va vào Vương Hằng ở thang máy.

Hai người cùng lúc bước cửa phòng, cũng cùng lúc lại. Lý Minh vốn muốn gây chuyện, định nhường cho kia đi trước.

Không ngờ đối phương cũng lại, gương mặt vốn lạnh lại cưỡng ép nở cười gượng gạo: “Cậu đi trước

Vương Chí Hằng đang kiểm lần cuối trừng to mắt, lại bật cười tự

Lý Minh không nói gì lặng lẽ bước đi.

Sau khi tiễn hết khách, Ngô cũng trở về thuyền, Bộ An ninh cùng cũng được thả lỏng.

“Tôi sợ từ đâu đó bắn ra một viên đạn đấy!” Vương Chí Hằng thán, vừa vặn vai, vừa quay Minh nói với vẻ ghen “Cậu phát đạt rồi được đánh giá ưu lại còn khiến Giáo sư Ngô ý.”

“Chả trách cậu không thèm con đường của anh đây, ra là có thực thật.”

Câu này nghe có gì hơi lạ, Lý Minh mỉm “Đội trưởng nói đùa Giáo sư chỉ tiện miệng nói thôi. Trong sáu người kia cũng một người được đánh “xuất sắc” mà, chưa dân của Lam Tinh có tỷ người. Vũ trụ bao la, chỉ như hạt cát trong cả.”

Vương Chí Hằng nhìn Lý cảm khái thật lòng: “Những trẻ bằng tuổi cậu, buồn giận dỗi đều hiện hết mặt. Như thằng bé Lương Long được đánh giá xuất mà cả bữa ăn trên mây.”

“Còn cậu lại có thể đến sự bao la của trụ. Cậu chắc chắn thành tài.”

[Chú Thọt, giúp cháu trộm món đồ.] Trong nhà vệ khuôn mặt Lý Minh chiếu ánh sáng u ám.

[Thứ gì? Ở đâu?]

[Một thiết bị ở bên Giáo sư Ngô.]

Khung tin nhắn im lặng lâu, Lý Minh gửi thêm dấu [?]...

[Mày muốn tao chết thì thẳng!!!] Ba dấu chấm than hiện sự phẫn nộ độ của Chân Thọt.

[Tùy cơ hành động.] Lý đáp: [Thứ đó không thể theo người, mà vệ của ông ta thì lúc nào kè. Dù gì mấy hôm ông ta cũng không không ra ngoài.]

[Nếu thật sự không được, sẽ nghĩ cách khác.]

[Nó quan trọng đến mức Chân Thọt hỏi.

[Một bùa hộ mệnh.] Lý ngẫm nghĩ rồi bổ sung: là tấm vé để thù.]

Nhìn chằm chằm hai dòng đặc biệt là từ “báo nét mặt Chân Thọt đổi liên tục, rồi tức giận to: “Thằng ranh này, chắc chắn phải con ruột của Lý!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận