Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 81 / 110  ·  73.6%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 81: Đại thắng: thu hoạch bội thu.
19/07/2025 16:24· 3,345 từ

Lý Minh trước tiên qua bản đồ 3D, tìm đến phòng của Đồ Chinh, xây dựng rất xa chiếc giường lớn 4x4 gần hết không gian.

Hình ảnh toàn cảnh quanh mô phỏng một nguyên rộng lớn, sống động như thậm chí còn tiếng gió xào xạc qua bãi cỏ.

“Tên mập này thật hưởng thụ.” Lý Minh lọi một lúc, rồi nhanh chóng thấy mục tiêu của chiếc két an toàn ở đầu giường của Đồ mở ra rất dễ

Chiếc két không lớn, trong đặt một chồng thể màu vàng, là dung dịch loại tinh luyện, kim quý trong Liên sao.

Lý Minh nhìn một liền nhận ra, thứ còn đắt hơn cả tinh thể từng lấy được từ Mặt Sẹo, mỗi gam giá trên mười nghìn tinh

“Tsk…” Lý Minh nhe cười.

Ước lượng sơ bộ, dung dịch kim loại đáng giá khoảng ba triệu tinh ngoài ra còn thẻ nhận hàng của ty Cự Thuẫn, không rõ để lấy thứ gì.

Sau đó, anh lại kho vũ khí trong đài bí mật này, các loại đạn được sắp xếp gàng, ít nhất cũng hai ba trăm khẩu. Đáng ý nhất là bộ chiến đấu phù toàn kim trong tủ kính.

Màu đen, góc cạnh nét, các bộ phận thấy được đều làm từ hợp Ngay cả chỗ khớp cũng chỉ để lộ lót sợi titan màu tím khi vận động.

[Giáp chiến đấu cá Tank-Guard 211 – Cấp Hợp kim kim cương chế tạo, bằng sợi titan tổng Áo giáp chiến đấu nhân hạng nặng.

Điều kiện kích hoạt: điểm năng lượng kim

Hiệu quả kích hoạt: 150% phòng thủ.

Kỹ năng đặc biệt Tank-Guard: Tăng 300% phòng

Năng lực rất trực tổng cộng tăng 450% năng phòng thủ. Sau khi kích đạn động năng thông bắn vào người cũng làm gãy được một cọng

Ít nhất cũng phải khí cấp D trở mới có khả năng xuyên phá

Dù không kích hoạt, cần mặc giáp Tank-Guard ngoài, cộng thêm giáp ma trận trong, đối đầu với vật cấp D cũng thể cầm cự một thời

“Lần này đúng là hoạch lớn.” Lý Minh thấy sảng khoái, bắt đầu thu vũ khí, toàn lượng kim loại, thậm có cả vũ khí hạng cấp F, E.

Kho báu bất ngờ còn nhiều hơn tổng cả những gì từng thu được đây cộng lại.

Giết ba “con cá nhận được ba triệu tệ tiền thưởng, còn đồ đạc pháo đài ước tính tầm năm sáu triệu.

Tổng cộng lại cũng tới tám chín triệu tệ, cộng thêm hai thẻ hàng danh của Công ty Thuẫn, biết đâu lại thêm bất ngờ.

Dù nơi này cũng xây bằng kim loại, anh không thể ở lại lâu, dọn xong liền nhanh rời đi.

Nửa ngày sau, Dương đứng tại chỗ với mặt mơ hồ, Trưởng phòng Vương giọng báo cáo: “Bộ nơi này đã bị sạch rồi, không còn dữ gì trong hệ thống sát cả.”

“Còn ai khác biết này không?” Dương Bằng nhịn được nhìn sang Tằng Hạo.

“Người biết nơi này là tâm phúc của Chinh, tuy ít, nhưng vẫn còn người.” Tằng Hạo lắc bất lực: “Cũng không là ai đã ra tay

“U Ảnh!” Dương Bằng nhiên bật ra hai sắc mặt Tằng Hạo hơi trầm Trưởng phòng Vương tinh phấn chấn: “Bộ trưởng, ngài biết là hắn?”

“Cảm giác thôi.” Lông Dương Bằng nhíu chặt: hiểu vì sao, tôi luôn cảm hắn luôn đi trước ta một bước.”

“Ý ngài là… trong có nội gián?” Trưởng Vương hạ thấp giọng.

“Chỉ là phỏng đoán tôi, đừng nói bừa.” Bằng lắc đầu, thở dài một

“Lại là một cái nữa?” Lý Minh nhíu nhìn chiếc USB trong hộp.

Sau khi hấp thụ lỏng kim loại và thiết bị vũ khí kia, anh được gần 60.000 điểm lượng kim loại, sau kiểm soát Tank-Guard, vẫn còn 55.000 điểm, con số từng có trước đây.

Tiếp đó, anh đến ty Cự Thuẫn để hàng, một trong hai thẻ nhận ẩn danh mà Đồ để lại.

Cắm vào đầu đọc minh, hóa ra lại một tập chứng cứ phạm tội, lặp khá nhiều với mà Tần Tiêu đã thập.

Nhưng cũng có phần biệt.

Chứng cứ của Tần chủ yếu nhắm vào đạo cấp trung và cao, còn Đồ Chinh lại chứa nhiều bằng chứng hối của quan chức cấp thấp chính phủ, không chỉ Bộ An ninh, mà trải khắp các ban ngành, đến bốn năm trăm người.

Tuy nhiên, có vài hối lộ chỉ là nghìn tinh tệ, toàn để làm việc nhỏ.

“Giờ ai cũng giữ thứ này để phòng à? Bị bắt là tung ra, phát nổ tung cả Lý Minh sao chép thiết bị của mình rồi USB gốc.

Chợt anh nhận ra, bị thông minh của giờ cũng giống như một quả

Một quả bom hỗn nếu ngày nào đó đi, thì đúng là “vui phải anh nghĩ lan man.

Tuy chiếc USB này anh hơi thất vọng, một món đồ khác lại mang cho anh sự bất lớn:

[Đạn nhiệt áp năng cao loại D-72 - hao: Một loại bom có sức phá cực lớn.

Điều kiện kích hoạt: điểm năng lượng kim

Hiệu quả kích hoạt Kích nổ mạnh mẽ: hao vật phẩm được kích hoạt, thời nâng cấp chủ lên chuẩn sinh vật D, đồng thời điều khiển tố lửa, thời gian trì: 60 giây.]

“Đạn nhiệt áp sao? lẽ định liều chết hai à?” Lý Minh vuốt nhẹ những hoa văn kim chạm rỗng tinh xảo ngoài vật đó.

Dù chỉ to bằng tay, nhưng sức công của thứ này đủ để biến khu phố thành tro có thể sánh ngang tên lửa cỡ nhỏ.

Nếu thật sự xảy một vụ tấn công bố nghiêm trọng như vậy, toàn Bộ An ninh bị lột da, thì nhất cũng rớt một lớp

Vui vẻ có thêm món vũ khí kích nữa, lại có thêm một lá tẩy. Mà đã tẩy thì càng nhiều tốt, năng lượng kim loại còn lại 45.000 điểm.

Khi quay trở về nhà Bộ An ninh, vừa khéo Dương Bằng cũng dẫn quay lại. Sắc mặt ám, còn Lâm Diệu thì mặt mày như đưa

Dương Bằng thấy anh dung quay về từ ngoài, liền nghi ngờ hỏi vài nhưng cũng chẳng moi điều gì.

Buổi chiều, khắp nơi Bộ An ninh đều tán về kẻ xui xẻo Lâm Tiên, nhiều người vui khi thấy kẻ khác họa.

Lý Minh ngồi trên âm thầm tính toán, giờ anh đã nắm trong tay khoản tiền khổng lồ, Tổ điều tra số đã rời đi từ vài trước, nên mạng Hố cũng đã khôi phục việc hàng.

Nhưng anh chưa vội hết tài sản thành lượng kim loại. Lượng năng lượng có vẫn đủ để sở ở cấp D.

Tuy nhiên, vật phẩm hoạt cấp C thì tốn năng lượng đến mức có hút cạn anh trong lần.

Đầu tháng Tám, cơn gió của thành phố Hôi đã lắng xuống, những sự xảy ra không lâu đó, giờ như một mộng thoáng qua.

Trong khu chung cư cho người nhà của viên Bộ An ninh thành phố.

“Đến rồi đến rồi…” Dụ mặc một chiếc khoác dài, vạt áo vén lên lộ đôi chân trắng tay bê một cá màu trắng sữa, đặt bàn ăn.

Dương Bằng bận rộn bếp, còn ông Dương ngồi trên sofa, bồn chồn không

“Ông Dương, ở đây như vậy rồi mà vẫn chưa quen sao?” Lý Minh vậy liền cười hỏi.

“Nơi này như cái chim vậy, quen thế nào được.” Ông Dương bất mãn “Bình thường chẳng để nói chuyện, ông thấy ở nhà cũ sướng

Tuy miệng thì nói nhưng ông Dương cũng thật sự khăng khăng đòi chuyển Ông hiểu rõ thân hiện giờ của Dương không tầm thường, dọn về khi lại gây phiền

“Haiz… đợi khi con Dụ Nhi nhập học trong nhà chỉ còn lại một ông thôi.” Ông Dương có chút cô đơn.

“Ông yên tâm đi, đó cháu sẽ thường gọi video cho ông. Bảo cha lắp một cái máy toàn ảnh ở nhà, thì có khác gì ở nhau đâu.” Dương Dụ chút để tâm, cô gái không hề có vẻ bã chia ly, mà chỉ đầy khát vọng với tương lai.

“Ha ha, bên ngoài như vậy, đến lúc chắc gì còn nhớ đến ông Ông Dương nhe răng

Bốn người cùng ăn Trên bàn ăn, Dương không nhịn được hỏi: “Lý Minh, viện Vệ sĩ vẫn đặc cách tuyển cậu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=81]

Thấy Lý Minh lắc Dương Dụ liền quay nhìn cha mình, cau mày nói: chuyện gì vậy chứ?”

Cô ấy còn đang được cùng Lý Minh Thủ đô Tinh nữa kia mà.

“Cha sao mà biết Dương Bằng tỏ vẻ hiểu mô tê gì, ông ấy có quản được Học Vệ sĩ.

Sau bữa ăn, anh Dương Bằng cùng ra nhà, tiến về tòa nhà Bộ ninh.

“Bộ trưởng mới đã định rồi, điều từ sao khác tới, đang trên đường chắc phải hơn một nữa mới tới nơi.” phi thuyền, Dương Bằng tiện nói.

“Chú Dương, chúng ta giữ kín tiếng, đừng đến lúc bộ trưởng mới đến phải đi 'bái đấy.” Lý Minh nghiêm dặn dò.

*Bái mã đầu (拜码头): hình ảnh mang nghĩa mắt, nịnh bợ, tìm chỗ dựa” người mới đến lực.

“Thằng ranh này, cần dạy tôi chắc.” Dương trợn mắt, rồi lại lườm anh cái: “Suýt chút bị dắt mũi rồi! Người là bộ trưởng, không gây dễ cho tôi là lắm rồi, còn bái cái mà mã đầu.”

“Ha ha…” Lý Minh “Chú có cả ‘hành trăm quan’, sợ gì ai.”

“‘Hành trạng trăm quan’ chứ… cậu nói cái đó à.” Giọng Dương Bằng chợt xuống, thở dài: “Cũng biết là đúng hay nữa.”

Lý Minh nghiêm giọng: nhiên là đúng rồi. kẻ chỉ nhận có một hai tinh tệ, truy ra sao? Truy hết thì phố Ngân Hôi còn hoạt nổi không? Chỉ cần này họ không tái phạm được.”

“Còn cần cậu an tôi sao.” Dương Bằng lạnh.

Chiếc USB đó không trước đã xuất hiện trước cửa nhà họ, camera an không ghi được gì, những thứ bên trong khiến Dương Bằng chấn động.

Thế nhưng cuối cùng, ấy vẫn chọn giữ chuyện này.

Đến tòa nhà Bộ ninh, hai người tách ra. Lý Minh đi luyện tập. đã có quả cầu Minh, không cần thiết đến phòng huấn luyện, nhưng đó có dung dịch dưỡng không giới hạn, không thì phí.

“22%”

Tiến độ phát triển tốt, Lý Minh bắt đo đạc trước chỉ số phát để tiện ghi nhận.

Tầm giữa chiều, có đến gọi anh, nói Dương Bằng tìm anh.

Anh đến tầng cao chính là văn phòng thuộc về Tần Tiêu, thấy anh vào, Dương Bằng bất nói: “Lại là để độ im lặng chứ gì.”

Lý Minh nhún vai.

Dương Bằng đúng là làm gì được anh, nói sang chuyện khác: “Vừa rồi viện Vệ sĩ thông báo, họ muốn cách tuyển cậu, đi theo nội bộ của Bộ ninh.”

“Sẽ khai giảng cùng với tân sinh viên, của cậu cũng vừa vặn khoảng Chuẩn bị mua

Lý Minh gật đầu, đó lại nói: “Chú chú giúp con từ chối đi.”

“...Cái gì?” Dương Bằng cúi đầu tìm gì nghe câu này liền ngẩng lên, sốt nhìn Lý Minh: nói gì cơ?”

“Con sẽ học ở học Công nghệ Thủ Lý Minh tiếp lời.

“Đại học Công nghệ đô!?” Giọng Dương Bằng tức cao lên một tông.

“Cậu… vào đó bằng nào?” Ông ấy thấy khó tin, rồi bỗng nghĩ ra gì, nghiêm giọng hỏi: kênh đặc biệt sao?”

“Vâng.”

“U Ảnh?” Dương Bằng nhiên nói ra tên Lý Minh quay sang nhìn ông trong mắt có ba khó hiểu, ba phần mịt, ba phần kinh ngạc, thêm một phần… nhìn gặp người thần kinh.

“…Chú nói gì cơ?”

“Không có gì.” Dương lắc đầu, rồi cười trong lòng, đúng là mình bị tưởng rồi.

“Là kênh nào?” Ông hỏi tiếp.

“Thư giới thiệu, cha bỏ ra một khoản lớn để mua.” Lý Minh giải

“Anh Trường Hải…” Ánh Dương Bằng lại dâng vẻ nghi ngờ vốn đã lắng ông ấy nghiêm túc “Cậu… cậu nói thật tôi biết, cha cậu có đã giấu bí mật không?”

“Chú cũng nghi ngờ Lý Minh chấn động, đã nghi ngờ từ lâu rồi, chết của ông ấy kỳ lạ, bao lâu mà không điều tra ra Kể cả khi chú chức bộ trưởng tạm thời, bao nhiêu tài nguyên, không tìm được manh mối cả.”

Dương Bằng lập tức vẻ ngại ngùng, cảm như câu tiếp theo của Lý sẽ là ‘Vậy chú lương để làm gì?’, mắt ông ấy lảng đi, giọng: “Thôi thôi, không nữa, đi đi, mau đi

Lý Minh đứng dậy bị rời đi, thì Dương Bằng hỏi: “Dụ Nhi, con vẫn chưa biết chuyện không?”

“Con vẫn chưa có hội nói.” Lý Minh lời, lờ mờ nghe thấy tiếng răng.

Thằng nhóc này giỏi Dương Dụ giờ còn mong ngóng từng ngày được cùng Minh đến Thủ đô

Vậy mà anh lại hé răng nửa lời, để treo đó, rồi đợi đến chót mới tạo một bất ngờ.

Con gái tội nghiệp ông ấy, bị thằng này nắm thóp hoàn toàn.

“Nếu cậu mà…” Dương định lên tiếng cảnh vài câu, nhưng nghĩ lại, khi thế thay đổi, vua xa, trời ở cao*, chuyến đi đi về về mất hơn một tháng, cảnh cáo cũng chẳng ích

*Ý nghĩa của câu là trong những thời đặc biệt, khi xã hội rối hoặc mất trật tự, quyền lực của vua chính quyền thường bị xem xa cách, không còn ràng hoặc không thể kiểm hết mọi chuyện. hàm ý rằng khi vương hoặc trật tự xã hội bị rời, thì người dân thấy họ có thể làm bất điều gì, vì quyền hoặc luật pháp không còn lực rõ ràng nữa.

Lập tức cảm thấy còn hứng thú, phất nói: “Thôi, cậu chăm sóc con là được rồi.”

“Chú cứ yên tâm.” Minh mỉm cười đáp.

Ngày 16 tháng 8, hành tinh của Ngân Tinh trông có phần cũ kỹ, có ba đường nối mép sân ga loang dấu vết tu sửa, nhìn từng bị đâm va lần.

Ngày thường, gần như thấy người ngoài hành cả người Trái Đất cũng ít, sảnh vắng hoe. liên hành tinh đi qua các hệ sao, dù loại phổ thông nhất, không dưới mười nghìn tinh một vé.

Nhưng hôm nay thì vẻ náo nhiệt hơn. Giáo dục Ngân Hôi Tinh đích cử người đến tiễn, chỉ có học sinh Đại học Công nghệ Thủ mà còn cả sinh các trường khác, tất cả xuất phát hôm nay.

Do Sở Giáo dục ra nên vé được giá.

Không khí hòa lẫn phấn khích và bịn tạo nên một khung cảnh hiếm Dương Dụ nhón chân, quanh khắp nơi, sốt hỏi: “Lý Minh đâu rồi? cậu ấy vẫn chưa

“Nó còn chưa nói con à?” Hiếm khi thời gian đến tiễn con gái, Bằng nghiến răng nghiến tên nhóc này giỏi giấu con bé lâu như

“Nói với con chuyện cơ?” Dương Dụ cau

Dương Bằng ban đầu nói toạc ra, nhưng thấy ánh mắt con gái trộn giữa nôn nóng lắng, lại nghĩ đến con bé vỡ òa hạnh khi nhìn thấy Lý sau đó…

Mím môi một lúc, cùng không nỡ phá bất ngờ, chỉ nói: “Không có đâu… chắc nó gì đó.”

“Ồ.” Ánh sáng trong Dương Dụ lập tức tắt, cô ấy vẫy tay tạm còn ông Dương không được phải bước lên bước, ánh mắt đầy lưu

Lên tàu, Dương Dụ theo không nhiều hành tinh thần hoang mang, nhét đại lý lên giá, rồi xuống bên cửa sổ, cằm, lo lắng thẫn thờ.

“Kính chào quý hành chào mừng quý vị tàu vũ trụ Đoản Địch, chuyến trình này kéo dài ngày, điểm đến Tiêu Vân. Xin quý khách gây ồn ào trong chuyến đi, giữ phép lịch trong thời gian nghỉ Chúc quý khách có một hành trình vui vẻ.”

“…”

Cùng với tiếng nhắc dịu dàng vang lên, dần tách khỏi quỹ đạo, Ngân Tinh màu xám nâu nên nhỏ dần trong mắt, những hố sâu và nứt hiện rõ, tầng khí quyển liên tục thay hình dạng. Nam nữ niên áp mặt vào cửa phấn khích quan sát.

Nhưng sau sự hào ban đầu, bên trong tàu dần trở nên yên ắng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận