Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 50 / 110  ·  45.5%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 50: Thiên tài nhỏ bé, sự chiêu mộ của Tần Tiêu.
25/06/2025 16:46· 2,031 từ

“Cậu dám ra tay!?” Sắc mặt người kia lập tức đổi, không ngờ Lý Minh dám hành động dứt như vậy, hoàn toàn không đếm xỉa đến cái gọi “ý của Bộ trưởng Tần”. Dù nghi ngờ chỉ là dọa, nhưng chẳng lẽ không lỡ như thật?

Càng không ngờ là, bọn họ cố tình đợi đến Lý Minh luyện tập xong, rằng thể lực của đã tiêu hao gần hết, ngờ lại bị đối phương chiêu đánh gục ngay tại chỗ.

Tuy nhiên, bọn họ cũng không im. Hai người còn cùng lao lên, một bên chân, một bên chém thế tấn công vừa mạnh nhanh. Động tác chính là thuật cận chiến cơ bản của An ninh, nhưng cực thuần thục.

“Lắm lời.” Lý Minh bước mạnh phía trước. Lúc nói trước đó, cỗ máy cơ trong người anh đã sang chế độ chiến đấu, năng [Hỏa lực áp đảo] tích đủ lực. Cơ bắp cuồn sức mạnh bùng nổ tục.

Tốc độ cực kỳ nhanh. Anh tay trái chắn dọc, phải quét ngang, vừa khéo giải đòn công kích cả hai.

Hai người kia kinh hãi, phản của anh quá nhanh! nghiệm chiến đấu cũng rất dạn. Nhưng chẳng phải mới gia nhập Bộ An chưa đến nửa tháng sao?

Chẳng những thế, cảm giác khi chạm không giống đánh người, mà như đập vào… tấm thép cứng. Họ nhìn thấy, nhưng dưới lớp của Lý Minh, là những giáp kim loại xếp lớp như cá.

Ngay sau đó, Lý Minh tay bắt lấy cánh tay người, tay phải túm lấy chân người còn lại, mẽ quăng đi.

Hai người vừa định phản kháng cả thế giới như lộn trước mắt, trong lòng cùng kinh hãi, tên sức mạnh làm sao khủng thế!? Chẳng phải mức độ phá gen chỉ mới 60%, ngang bọn họ sao? Sao cách biệt lớn đến thế!?

Rầm! Cả đống thiết bị xung cũng rung lên. Hai bị đập thẳng xuống sàn, mũi vặn vẹo, xương nứt gãy, nội tạng đớn, máu từ mũi và phun ra.

Mức năng lượng lên tới 180F, Minh hoàn toàn nghiền cả ba. Chỉ trong chốc cả ba người đã bẹp trên sàn, ánh mắt hãi tột độ nhìn anh.

Điều duy nhất khiến họ cảm còn may mắn, nơi là tổng bộ Bộ An

Chỉ cần đối phương không phải điên thực sự, thì không giết người ngay tại

“Ừm…” Lý Minh đảo mắt xung tháo một sợi dây to, trói cả ba người chung một chỗ.

“Cậu… cậu định làm gì?” Một còn cố gắng vùng miệng cứng lòng run. Lý trực tiếp bẻ gãy anh ta.

“Không gì cả. Mấy người chẳng nói đây là ý Bộ trưởng Tần sao? Vậy tôi dẫn mấy người hỏi thử.” Nói rồi, lôi ba tên lên, vào thang máy.

Đi thẳng tới văn phòng của Tiêu, tầng 323.

“Ding!”

Cửa thang máy mở ra, một mắt sắc bén lập rơi lên người Lý Minh. thấy ba người bị chung lại, ánh mắt đó trở nên lạnh lẽo hơn.

Người đàn ông này sắc mặt nghị, tay đã đặt sau lưng, sẵn sàng ra chính là Tiêu Vũ, thân cận của Bộ Tần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=50]

“Lý Minh?” Một giọng nữ mang chút nghi hoặc vang Không xa thang máy, một phụ nữ với mái đỏ rượu ngồi ở bàn việc, lộ vẻ ngạc nhiên.

Lý Minh nhận ra cô, người chuẩn bị bản thảo danh cho anh hôm trước. ký của Tần Tiêu, Ngọc. Cô đứng dậy, đồng xám, váy ôm sát tôn đôi chân dài bọc trong tất

Hà Ngọc không hề hoảng loạn, hơi cau mày.

“Tôi đến tìm Bộ trưởng.” nói thẳng.

“Chuyện này…” Hà Ngọc lộ vẻ dự, vì đâu phải muốn gặp Bộ trưởng là

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt bỗng thay đổi, cúi nhìn màn hình ảo trên Một khung đỏ bật theo sau là một đoạn chính là cảnh Lý Minh tay trong phòng huấn luyện.

Cô suy nghĩ chốc lát, khẽ tác vài cái, khung biến mất, rồi ngẩng đầu Lý Minh.

“Chờ một chút…” Cô chuẩn bị cáo vụ việc, nhưng kịp nói, từ trong văn đã vang lên giọng Tiêu: “Cho cậu ta vào.”

Vệ sĩ lập tức tránh đường. Minh kéo ba người vào phòng làm việc.

Giản dị mà trang nghiêm. Ấn đầu tiên của Lý khi bước vào.

Tần Tiêu với mái tóc bạc nhưng vẫn tinh anh, ngồi sau bàn làm việc gỗ, sau lưng là sổ sát đất nhìn ra cảnh thành phố Ngân Hôi rỡ ánh đèn.

“Rất quyết đoán đấy…” Tần Tiêu ý búng một màn ảo, ném về phía Lý Màn hình phóng to, lại cảnh anh ra tay nét.

“Hai ba chiêu thức đã hạ ba sinh mệnh cấp Tần Tiêu cười đầy ẩn “Thân thủ khá lắm. độ phát triển của cậu, không chỉ có 60% như Bằng nói nhỉ?”

Lý Minh giả bộ hơi bất im lặng một lúc nói: “Mắt nhìn của Bộ quả nhiên lợi hại. ra… tiến độ phát triển tôi khoảng 90% rồi.”

Anh đã ra tay nhiều lần, con cáo già như Tiêu, muốn giấu cũng không

Hơn nữa, máu để lại tại trường cái chết của Hiếu, chỉ cần kiểm tra biết.

Nhưng việc chủ động “lộ bài” trong kế hoạch của Minh. Anh từng tìm hiểu, cá nhân có tốc phát triển gene khác nhau, trụ Liên sao thậm có thiết bị chuyên dùng để lọc “tốc độ phát nhanh, chỉ là Ngân Hôi không có.

Vì thế, anh có thể tự dựng hình tượng một tài phát triển gene siêu và điều đó… có sẽ mang lại lợi ích.

“Ha ha…” Tần Tiêu bật cười, đã xem hồ sơ cậu, nhưng không ngờ trong gian ngắn như vậy đã phát triển đến 90%. lai… rất đáng mong đợi.”

Thực ra, khi biết chuyện này, Tiêu cũng khá bất đồng thời trong lòng đã nhắc muốn thu nhận Minh dưới trướng.

Nhưng còn chưa kịp đi tìm Lý Minh lại chủ tìm đến cửa.

Trong đầu lướt qua vài suy sắc mặt ông ta nhiên nghiêm lại: “Nhưng trong An ninh có quy không được ra tay với đội. Nếu vi phạm sẽ xử lý nội bộ, trong vòng năm, sẽ không được phối bất kỳ tài nguyên

Lý Minh thản nhiên đáp: “Mấy này nói nhận lệnh ông, định đưa tôi đến Trưởng phòng Phùng.”

“Hử?” Sắc mặt Tần Tiêu trở khó lường.

Lý Minh vung tay, dây trói tới, trúng mặt một kéo phăng mảnh vải nhét miệng gã ra. Máu giọt xuống sàn nhà.

“Bộ trưởng, ngài phải…”

Tần Tiêu giơ tay ra hiệu lời gã, rồi lạnh hỏi: “Tôn Vân Khải, lời ta nói… là thật

“Đừng hòng lừa tôi, nếu để Tình báo phân tích hình miệng của các cậu, thật sẽ rõ ngay.”

Tôn Vân Khải không dám nhìn vào mắt ông ta, đầu nói nhỏ: “Là… là phòng Phùng nói, đã trước một tiếng với ngài

Ánh mắt Tần Tiêu càng thêm lẽo, khí thế uy mà không cần giận dữ: trước một tiếng với các cậu tin thật?”

“Bộ trưởng, chuyện này… chúng tôi…” Vân Khải lí nhí.

“Bộ Quản lý đô thị đang người dọn cống ngầm Tần Tiêu vừa gõ nhịp bàn, giọng đều đều. cậu sang đó làm đi. tất cả vật tư được từ Bộ An ninh, phải trả Gene cũng phải moi

“Bộ trưởng!” Sắc mặt Tôn Vân đại biến.

Hai người còn lại trợn tròn rên rỉ liên tục, lòng hối hận không thôi, vẫn không thể tin hình phạt lại nặng đến ấy.

Bị tước gene sẽ gây tổn không thể phục hồi cơ thể, hậu quả lớn là không thể dung gene khác, tương đương với chặt đứt con đường tiến

Hơn nữa, gene bị ép tách cũng sẽ bị ô chẳng còn ai sử dụng nữa.

Ánh mắt Lý Minh lóe lên, Tần Tiêu này rõ có ham muốn kiểm soát mạnh, chỉ vì thuộc mạo danh mệnh lệnh, ông đã thẳng tay tước luôn

Hmm… có lẽ cũng là cố ra uy với anh.

“Tiêu Vũ!” Tần Tiêu gọi. Cửa ra, Tiêu Vũ ló vào: “Bộ trưởng.”

“Đưa bọn họ đến hậu cần, gene ra.”

“Rõ!”

Người bị đưa đi, Tần Tiêu Lý Minh ngồi xuống, nghĩ một lúc rồi nói: này đúng là có do, sau này đừng hành bốc đồng như vậy nữa, chuyện gì thì đến tìm tôi.”

Đây chính là cái lợi khi Tần Tiêu coi trọng, kia bị tước bỏ hạt gene, còn Lý Minh được cho qua một cách nhàng. Sự tương phản rất ràng.

Tất nhiên, đây cũng là một cảnh cáo, tùy cách Lý Minh đúng lúc gật “Tôi hiểu rồi.”

Tần Tiêu mỉm cười, tất cả nằm trong ý ông rồi như tò mò hỏi: đúng là tôi bảo đến chỗ Phùng Việt, cậu đi thật sao?”

Lão cáo già này… Lý Minh giọng: “Tôi tin Bộ sẽ không hại tôi.”

“Tất nhiên tôi sẽ không hại rồi.” Tần Tiêu cười tỉm: “Người trẻ, có bản thì đừng giấu giếm.”

Lý Minh khẽ gật đầu, rồi ngừng hỏi: “Bộ trưởng, gian sử dụng Phòng huấn chuyên dụng có thể dài thêm không ạ?”

“Bảy giờ buổi tối đã tắt có hơi sớm.”

“Cậu cũng kiên trì thật, chẳng tốc độ phát triển nhanh như vậy.” Tần Tiêu kinh ngạc, suy nghĩ lát rồi nói: “Khoảng thời trở lại đây, cứ kéo đến nửa đêm đi. Bọn thợ tiền thưởng có thể diện bất cứ lúc nào, dành chút thể lực.”

“Cảm ơn Bộ trưởng.”

“Tôi còn một cách nghĩ nữa.” Minh nói thêm: “Cứ động chờ như vậy quá phí thời gian. Chi thẳng tay cho phép bọn được hành động tự do thợ săn tiền thưởng, săn ngược chúng. Lấy xác tính

“Hừ…” Tần Tiêu hừ lạnh: “Vậy cậu chi bằng đi thợ săn tiền thưởng luôn Cậu dám đảm bảo, bị giết đều là thợ tiền thưởng à?”

“Được rồi, chuyện bên Phùng Việt sẽ giải quyết. Cậu mất con trai, đầu óc tỉnh táo, chẳng lẽ cũng vậy?”

Lời nói rõ ràng đã đuổi khách, Lý Minh đầu, đứng dậy rời đi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận