Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 110  ·  1.8%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 2: Căn phòng trên lầu.
15/06/2025 16:02· 1,765 từ

“Lại là truyền thẳng vào đầu

Không bao lâu sau, Lý Minh sâu một hơi, xoa xoa huyệt dương để giảm bớt đau đầu.

Tuy vậy, phải nói rằng cái giác không cần tốn sức mà đạt được kết quả thế này, đúng là… quá sướng.

Đột nhiên, trước mắt anh lại lên màn hình màu lam nhạt, lần này có chút biệt, trên đó chỉ có hai trống, ô đầu tiên đã biểu tượng con chip màu chiếm cứ, góc trên bên phải một bộ đếm —

“Chỉ chứa được hai cái sao… là tạm thời thôi, nâng cao độ sinh mệnh có mở rộng số ô chứa.” Trong anh chợt xuất hiện một ngộ tính, ánh mắt trở hồ: “Tiêu hao năng lượng loại có thể dùng để cấp, nếu là nhiều món giống thì có thể giảm mức tiêu

Bên cạnh biểu tượng chip màu có hiển thị con số 10, cần tiêu hao điểm năng lượng kim loại mới thể nâng cấp nó.

Còn có thể nâng cấp nữa tốt, tốt lắm! Lý Minh cười toét, cuối cùng cũng chút cảm giác nắm chắc cơ sống sót trong tay.

Tiếp theo, thử điều khiển năng đặc biệt xem sao.

Màn hình biến mất, Lý Minh lại bàn làm việc, mở ngăn lục ra một đồng rồi bật ngón tay cái búng lên không trung.

[Chế độ vận hành quá tải] kích hoạt!

Chỉ trong chớp mắt, không gian quanh dường như chậm lại đáng Anh có thể rõ nhìn thấy đồng xu đang xoay trên không trung, từng hoa dập nổi trên mặt đều lên sắc nét.

Anh duỗi tay ra, đúng lúc xu rơi xuống thì nắm lấy

Chỉ mới nâng hiệu suất lên mà đã rõ rệt đến thế… Minh nhìn chằm chằm đồng xu trong tay, ánh sáng dương lấp lánh dọc theo

Tuy nhiên, loại năng lực đặc này chỉ có thể tương thích Sau khi cấp độ mệnh của anh được nâng lên, năng lực chưa xếp cấp sẽ không còn tác dụng

*Tương thích ngược: nó chỉ hoạt hoặc tương thích với công nghệ các tính năng cũ nhưng không nhất thiết tương thích với các công nghệ tiên hơn trong tương lai.

Ý nghĩ trong đầu anh bắt hoạt động mạnh mẽ, đã có liếng trong tay, điều cần bây giờ chính là thời để nâng cấp.

Chỉ cần một ý nghĩ thoáng con chip kia lại một lần xuất hiện trong lòng tay anh. Mà kiến thức liên đến cơ khí sửa chữa đã biến mất sạch, tuy không phải hoàn toàn, một vài dung anh vẫn nhớ rõ.

Điều đó có nghĩa là, chỉ thời gian “dung nạp” đủ dài, những tri thức đó thể hoàn toàn trở thành của thân mình.

Hừm…Anh trầm ngâm.

Con chip này còn có thể ra, vật phẩm đã được dung thực ra có hai sử dụng: không chỉ nâng cấp thân mà còn có thể ra dùng riêng lẻ.

Lần anh đưa nó trở lại, không giống như lần đầu, không cảm giác đầu óc nhức, cũng không trực tiếp xuất ức liên quan, lần tiên có lẽ là để ứng”.

Như vậy càng tốt… khi chuyển cũng không bị gián đoạn. Tâm của Lý Minh lúc vô cùng phấn chấn.

Anh lại tiếp tục kích hoạt độ vận hành quá tải], muốn giới hạn của mình đâu. Nhưng không bao lâu sau, Minh chợt khựng lại, một giác suy nhược lan tỏa người, như thể toàn bộ sức bị hút cạn.

“Phù…” Anh thở dài một hơi, nhận kỹ càng, thầm nghĩ: “Năng này không phải là có cái giá nào à…hình như hao khí huyết hoặc năng tế bào trong cơ thể?”

“Chả trách lại không có thời hồi phục, thậm chí mình còn thể dùng tiếp… nhưng khi sẽ mất mạng.”

“Tăng cấp độ sinh mệnh chắc kéo dài thời gian duy trì…” Minh ý thức được: tận dụng tốt cái trò “gian này, anh nhất định phải cấp sinh mệnh bản thân.

“Nhưng mà… hạt giống gene thì quá.” Anh tiếc rẻ: “Tốn cả tiền để mua cái là tiêu chuẩn nhập học, chẳng mua một hạt giống gene tiềm năng lớn.”

Tạm gác lại những chuyện này, đảo mắt nhìn quanh, vật liệu loại trong phòng đã anh hút gần hết.

Nếu muốn nâng cấp, phải tìm năng lượng kim loại. Anh cũng mò, rốt cuộc thức hấp thu là thế nào, nhanh chóng làm rõ để chủ động được.

Đột nhiên, anh như nhớ ra gì: “Suýt nữa thì quên mất cánh cửa đó…”

Lý Minh nhớ lại kế hoạch đầu của mình, liền nhét lại chip vào hệ thống ninh chủ.

Ngay lập tức, ánh đèn trong bắt đầu chập chờn, một giọng máy móc lạnh lẽo lên từ đâu đó:

“Đang khởi động lại...”

“Đang nhận dạng thân phận...”

Hệ thống an ninh gia đình bị phá giải này không có quảng cáo khởi động dòng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=2]

Chốc lát sau, đèn chiếu hình bề mặt hộp đen nhấp nháy, ra một củ khoai nhỏ màu vàng đất, trên đó các nét mặt như được mô phỏng.

Một giọng nói nhẹ nhàng, vui vang lên: “Chủ nhân ơi, Tiểu tỉnh rồi~”

Lý Minh chẳng lấy làm lạ, thẳng: “Tiểu Hoàng, mở giúp tôi phòng cuối hành lang hai được không?”

Giọng của Tiểu Hoàng truyền tới: lỗi chủ nhân, căn phòng đó ngoài phạm vi hệ an ninh chung ạ.”

“Nằm ngoài hệ thống an ninh Lý Minh nhíu mày. Lý Trường chẳng qua chỉ là thợ sửa chữa cơ khí bình tại sao căn phòng lại bảo vệ nghiêm ngặt đến Chẳng lẽ là do sở thích quặc nào đó?

Anh không khỏi lắc đầu, quay lại tầng hai. Anh đưa ngón chạm vào khe hở rìa cánh cửa, bắt đầu hấp kim loại của cánh cửa

Dựa vào những lần thử trước, phát hiện chỉ có ngón trỏ phải của mình có hấp thu năng lượng kim loại, phạm vi chỉ khoảng 1cm³, độ hấp thu cũng không

ANh thầm nghĩ, không biết sau nâng cấp cấp độ sinh mệnh khả năng này có đổi gì không.

“Ít nhất cũng là hợp kim...” Minh tỏ ra kinh ngạc, vì kim loại ngay dưới tay anh không hề đổi màu. khi đó, ở những vật kim loại dưới lầu, chỉ anh chạm tay vào chưa tới phút là chỗ đó đã đầu gỉ sét.

Trong lòng càng thêm ngạc nhiên, cửa này chắc chắn không rẻ. cuộc Lý Trường Hải giấu thứ gì bên trong?

Chắc chắn có bí mật Nhận ra điều này, Lý Minh tức gạt bỏ ý tìm người đến phá khóa.

“Nhưng cũng tốt, có cánh cửa mình cũng không cần phải ra tìm vật liệu kim hay phải hấp thu các cấu của căn nhà.” Lý Minh phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần cắt ra một chỗ ở cánh cửa là anh có vào được, chỉ là thời gian một chút mà thôi.

Tốc độ hấp thu của anh nhanh, mất hai tiếng đồng hồ, mới tạo ra được vùng gỉ sét theo chiều dọc xấp xỉ chiều cao cơ mình, và chỉ thu được điểm năng lượng kim loại.

Dù vậy, anh không hề cảm nhàm chán, ngược lại còn rất thú. Thế giới này cùng rộng lớn, tương truyền các mệnh cấp cao có thể nát cả hành tinh chỉ nháy mắt.

Trong bối cảnh như vậy, luật pháp Liên sao bảo vệ, thực lực bản thân là điều quan trọng nhất. Chỉ muốn nâng cao cấp độ mệnh lại không hề dễ chút nào.

Đúng lúc anh đang mải suy miên man, giọng của Tiểu Hoàng nhiên vang lên: “Chủ có người gõ cửa.”

“Ai vậy?” Anh vô thức hỏi

“Dương Bá Minh.”

“Ông Dương à…” Trong đầu hiện lên hình ảnh một ông gầy gò nhưng tinh chính là chủ tiệm tạp hóa cạnh. Ông ấy là bạn của ông nội tiền thân quan hệ giữa hai nhà khá

“Xuống xem thử đi, tránh để ấy báo cảnh sát.” Lý Minh ngâm một lát rồi dậy đi xuống tầng.

Tiếng động cơ kêu lên vo cửa cuốn kim loại chậm rãi lên. Dương Bá Minh chống một cây gậy bạc mảnh khuôn mặt đầy nếp nhăn ông ấy tràn ngập vẻ lắng, mãi đến khi trông thấy Minh mới dịu lại.

Theo lịch của Lam Tinh, lúc là giữa tháng Sáu, trời đặc oi bức, lại đúng ăn cơm nên trên phố vắng

Lý Minh mặc một chiếc trắng, trông như áo bệnh nhân, da tái nhợt không mạnh, phần tóc trước trán gần che khuất đôi mắt đen thẳm, cả người toát ra u ám.

“Ông Dương…” Lý Minh cất tiếng Vốn định lên tiếng trước, ông bỗng sững lại, trong mắt đục ngầu thoáng hiện một kinh ngạc.

Lý Minh biết rõ lý do. thân vốn trầm mặc, ít nói, thường dù gặp ông cũng chưa từng chào hỏi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận