Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 110  ·  2.7%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 3: Búa khí nén.
15/06/2025 16:03· 1,847 từ

Ông Dương cũng không để ý liếc nhìn tiệm sửa chữa sau Lý Minh, trong mắt thoáng nét bã, sau đó mới chậm nói: “Tiểu Minh, nhà vừa nấu xong cơm, qua ăn đi.”

“Ông Dương, không cần đâu ạ.” Minh lắc đầu.

“Suốt ngày chỉ uống mấy thứ dịch dinh dưỡng thì sao nổi!” Ông Dương đưa tay kéo Lý Minh, sức lực mạnh kinh ngạc, Lý Minh xạ muốn giằng ra mà không đành để mặc bị lôi

Tiệm tạp hóa của ông Dương đủ thứ: thanh dinh dưỡng ăn chổi, bàn ghế, thậm chí cả bị đầu cuối thông minh.

Vừa đẩy cửa vào, một làn thơm ngào ngạt liền xộc tới. góc là một chiếc bàn ăn trên bàn bày mấy món đơn giản, nhưng ở tinh khoáng sản như Ngân Hôi này, vài món đơn giản vậy giá cũng không hề

Lý Minh bị ông ấy ấn xuống ghế.

“Ngồi yên đó cho ông.” Ông gõ gõ cây gậy phát ra bộp bộp, lầm bầm: “Toàn mấy dung dịch kia, ăn nhiều tổ hại thân!”

Ông ấy bước vào bếp, hình để bưng thêm món. Lý Minh đắc dĩ, cũng không tiện từ lòng tốt của ông ấy, định đứng dậy phụ

Thế nhưng ánh mắt anh bỗng thu hút bởi một món đồ giữa đống đồ linh tinh, một búa hai đầu bằng kim

Cây búa dài gần một mét, thân màu bạc xám, hai đầu cực to, được đúc liền khối, cuối có một đầu nối tròn.

Ánh mắt Lý Minh lóe lên hứng thú, anh gạt đống đồ nâng búa lên, đối với anh nó khá nặng.

[Búa nén khí cơ bản Thái (bản cải tiến) – Chưa xếp Một chiếc búa nén khí đơn do công ty Thái Vệ xuất, được kỹ sư khí Lý Trường Hải cải tiến, rộng van áp lực nhằm sức công phá.

Điều kiện kích hoạt: 4 điểm lượng kim loại

Hiệu quả kích hoạt: +15% sức

Kỹ năng đặc biệt – Tăng khí động: Tích lực 3 giây, thêm 30% sức mạnh bản thân.]

Quá tuyệt! Trong lòng Lý Minh sôi, ngoài hiệu quả tăng sức thông thường, vật này chỉ yêu 4 điểm năng lượng kim gấp 4 lần con lúc trước.

Thật lòng mà nói, anh rất sở hữu nó.

Đây là lần đầu tiên anh một vật phẩm có thể trực tăng cường năng lực.

“Mắt thằng nhỏ tinh thật, cái hồi trước nhà cháu đem sang là ba cháu mang tới, sau quên đem về luôn.” Ông vừa bưng một đĩa nóng hổi đi ra, vừa nói thấy Lý Minh đang cầm búa.

Lý Minh khẽ động lòng, vốn đồ nhà mình à? Thế thì tốt rồi.

“Cháu cầm về đi, ông vốn đem trả, sau này…” Ông Dương rồi khẽ thở dài. Sau này Trường Hải mất, nên ông cũng quên luôn chuyện

“Cảm ơn ông Dương.” Lý Minh cây búa cạnh mình, đợi ông cầm đũa lên rồi mới bắt ăn.

Có thể là vì tiền thân lâu không được ăn đồ ăn mùi vị, vừa cho vào miệng, mũi anh liền cay xè, đó nhai nhanh hơn phải nói là rất ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=3]

“Haha…” Thấy anh ăn nhanh, ông bật cười vui vẻ, nhưng sắc rồi cũng trầm xuống, trầm giọng “Bang Hung Hổ có hợp có video, giấy trắng đen, chính tay ba cháu ký. hạn trả rồi, căn nhà chắc chắn không giữ nổi… dọn qua đây sống ông đi, hai ông ta làm bạn.”

“Haizz, từng ấy tiền, không biết xài vào đâu hết rồi!” Ông cau có, đầy tức giận.

“Không vội ạ.” Lý Minh lắc vừa ăn vừa trò chuyện Ông Dương thì như muốn nói đó nhưng cứ ngập ngừng cuối cùng lại thôi.

Sau bữa cơm, Lý Minh xách cây búa nén khí, tạm biệt ấy rồi ra về.

Đợi anh đi khuất, sắc mặt Dương trầm xuống: “Thằng nhóc này… là nghĩ quẩn rồi.”

Thật ra, ngay từ khoảnh khắc tiên nhìn thấy Lý Minh, ông đã phát hiện ra vết hằn cổ anh. Vết này do mà ra, không cần cũng biết. Chỉ là ông ấy dám nhắc, sợ làm Lý tổn thương thêm.

“Ông Lý à, Trường Hải à… nhiêu năm làm bạn bè, giờ con, đứa cháu duy nhất của người lại ra nông nỗi sao tôi có thể tay đứng nhìn chứ?”

Ông ấy chống gậy đứng dậy thở dài, chẳng biết nói cùng “Yên tâm, tôi nhất định sẽ đường sống cho thằng bé, dám nói giàu sang, ít nhất ăn no mặc ấm tôi lo được.”

Nhưng ngay sau đó, ông ấy chần chừ: “Có điều… chẳng lẽ vì cái chết của Trường Hải gây cú sốc lớn, nên mới thay đổi như

Ra tới cửa, bước chân Lý khựng lại, trước tiệm, có hai người đang đứng chờ.

Phía trước là một gã đàn cao to vạm vỡ, phía sau một kẻ có vẻ là tay Trên mặt gã vạm vỡ một vết sẹo dài, khi cơ mặt co giật, vết lại trông như một con đang bò.

Gã mặc áo khoác da màu xanh, cổ áo ố vàng bẩn Điểm nổi bật nhất chính là tay phải bằng kim loại lớp sơn vàng nổi

Cấu tạo hợp kim ghép kín hảo theo đường nét khí động có cả cấu trúc gồ ghề phỏng cơ bắp, mang nét kế sinh học.

Bàn tay kim loại bạc trắng hơn tay người bình thường, trên bàn tay có ba rãnh kim đen sì, như là khe của thứ gì đó.

Thấy Lý Minh đi ra từ hông tiệm, mắt gã vạm vỡ động, tiến lại gần, bóng gã tức che kín người Lý tạo áp lực cực

“Suy nghĩ thế nào rồi? Nếu ra sớm trước một tháng, tôi thể bồi thêm cho cậu một tinh tệ.” Gã trầm giọng, lùng nhìn xuống Lý

Tên đàn em bên cạnh, mặt mồm khỉ, giọng the thé chen “Dù sao tới hạn cũng phải không bằng giờ lấy được tiền còn hơn.”

“Nói xong chưa?” Lý Minh hơi mày: “Nói xong thì tránh đường.”

Anh tạm thời chưa muốn rời vì căn phòng của Lý Trường còn chưa mở được, giờ mà đi thì thiệt đủ đường.

“Mày!” Tên đàn em trợn trừng, thẳng lên trước mặt Lý Minh, tay trái định đánh, nhưng lại giọng Lý Minh bình tĩnh lên: “Cố ý gây tích thì bị xử tội thế

Tên đó khựng lại tại chỗ, đỏ bừng, cánh tay như bị cứng, không cách nào giáng xuống Xung quanh lúc này cũng tụ một đám người mà trên phố thì đầy camera rộng ghi hình.

Nếu thực sự ra tay, thì chứng rõ mười mươi. Nhưng dọa sợ kiểu này cũng mất không ít.

“Tránh ra!” Gã vạm vỡ kéo tên đàn em ra sau, khiến loạng choạng suýt ngã. Gã chăm nhìn Lý Minh, ánh mắt lại trên vết hằn cổ anh, rồi chuyển lên mặt: nói hồi còn đi học đánh đến không dám mở giờ xem ra… cũng phải loại dễ bắt

“Thế thì sao?” Lý Minh bình đáp.

“Trương Hổ!” Một tiếng quát lớn nội lực vang lên từ phía là giọng của ông Dương.

Ông ấy giơ cao cây gậy loại, chỉ thẳng vào gã to mà mắng như súng liên thanh: khốn kiếp! Ngay cả thằn đá cũng nhìn thuận hơn mày, cút ngay cho khuất tao!”

Lời mắng chửi không hề khách khiến khuôn mặt gã đàn ông vết sẹo như con rết co nhẹ, nhưng gã không dám trả, ánh mắt hiện vẻ kiêng dè, chỉ hừ lạnh tiếng rồi quay người rời

Tên đàn em vội vã đuổi trước khi đi còn quay đầu Lý Minh một cái thật dữ

“Một lũ khốn nạn!” Ông Dương Lý Minh “Không bị thương chứ?”

“Bị thương cũng tốt, biết đâu kiếm được ít tiền bồi thường.” Minh đáp hờ hững.

Ông Dương khựng lại, càng lúc cảm thấy Lý Minh không còn như trước. Với tính cách ngày làm sao mà nói ra câu như thế?

“Chân ông không tiện, về nghỉ ạ.” Lý Minh nói. Nhưng ông nhất quyết muốn tiễn anh về nhà.

Trở lại cửa tiệm, Lý Minh cửa cuốn xuống, ánh sáng trong liền tối hẳn đi, vẻ mặt cũng trở nên trầm ngâm. giác cấp bách càng càng rõ rệt, bang Hung Hổ thành phố Ngân Hôi có lực không nhỏ.

Pháp luật chỉ khiến bọn chúng dè, chứ không hề vô dụng, chết của Lý Trường Hải chính ví dụ rõ ràng nhất.

Nhưng điều khiến Lý Minh cảm kỳ lạ là: dường như bang Hổ vẫn chưa biết căn nhà đã được bán đi. Nếu thì chúng đâu cần anh dọn ra sớm?

Dù có chuyển đi, căn nhà vốn cũng đã không còn thuộc anh.

Thế nhưng, nếu bọn chúng thật không biết, vậy thì… vì gì mà Lý Trường Hải phải

Ký ức của cơ thể cũ lại quá ít, đến mức cũng không có manh mối nào suy đoán.

Nhưng anh biết, cho dù hiện bang Hung Hổ chưa biết, thì muộn gì cũng sẽ phát hiện, lúc đó, chắc chắn chúng không bỏ qua cho

Anh lắc đầu, nhìn cây búa khí trong tay, trong lòng dâng sự hưng phấn. Sau đó, anh lên lầu, tiếp tục “cày thêm hai tiếng đồng nữa, cuối cùng cũng tích đủ điểm năng lượng kim loại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận