Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 97 / 110  ·  88.2%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 97: Quà tặng của Giáo sư Hạ [Trường kiếm plasma lăng tinh thể].
29/08/2025 22:14· 3,164 từ

“Đến rồi.” Giáo sư Hạ mắt nhìn bọn họ. Trong căn trống trải còn có mấy người niên, trên bàn làm việc trung rộng rãi ở giữa đầy những bộ phận rời

“Giáo sư.”

Mấy người chào hỏi.

Đinh Huy thì kéo Lý về phía bàn làm việc: “Em thầy giải quyết rắc rối này mấy năm sau khỏi phải đến thầy chấm thẳng cho điểm tối đa.”

“Thầy Đinh, ngay cả Giáo mấy thầy hướng dẫn khác không giải quyết nổi, em sao thể làm được chứ.” Lý Minh thác.

“Đinh Huy, sao cậu lại cuống tìm đại người như thế. tâm đi, dù cậu ta không được thì bọn tôi cũng chẳng nhạo đâu, sao lại khó một học sinh được.”

Có người đứng trước bàn việc cười hề hề, trên người đầy dầu mỡ.

“Cậu ta là… Lý Minh không?” Có người nhận ra, sắc lập tức trở nên khó coi: trò của Giáo sư Ngô, sao tới chỗ chúng

Kẻ thù của thầy Ngô đầy rẫy, Lý Minh cũng đã

“Đinh Huy từng nói, thằng này có thể tay không tinh khối từ nặng.” Vài người trước làm việc đều đứng dậy, đánh Minh.

“Các người thì biết cái gì.” Đinh Huy cười lạnh, rồi sang Lý Minh, thay đổi nét “Đây là đơn đặt hàng trang của đội an ninh phố mà bên thầy nhận, là [Súng chùm cận điện

“Nhưng mà, hiện tại gặp vấn đề. Vật liệu dẫn truyền thế nào cũng không đạt yêu

“Chỉ có vậy mà đã làm khó rồi sao?” Tề Tinh ngác.

“Trẻ con biết cái gì. tôi cần là loại vật liệu truyền thích hợp nhất: hiệu suất truyền phải cao, giá thành phải mật độ phải phù nhiệt lượng trong phạm vi phép, lại còn phải đảm an toàn.” Một người nhíu mày.

“Sản xuất ra là mấy nghìn khẩu, chi phí nhất định hạ xuống.”

“Ồ ồ.” Tề Tinh gật chẳng rõ có hiểu không.

“Không thể dùng phương pháp hết sao?” Lý Minh thắc “Trong kho vật liệu hẳn có liệu liên quan chứ?”

“Cái bên thầy dùng là loại cận năng lượng, gọi là điện từ, chủ yếu để gây liệt hệ thần kinh. Loại cận lượng này mới được hiện không lâu, dữ liệu kho chưa hoàn chỉnh.” Đinh bất đắc dĩ, “Chỉ có thể theo các tham số liên quan phỏng tỷ lệ hợp kim rồi thử nghiệm.”

“Vậy thì em cũng bó thôi.” Lý Minh nhún vai.

“Không, thầy tin em.” Đinh nghiêm mặt, “Một thiên tài như chắc chắn có chỗ vượt hơn thường, có khi chỉ cần liếc biết ngay tỷ vật liệu chuẩn xác.”

“Cậu điên rồi à.” Sư đệ của Đinh Huy đều lời, có người còn tiến tới Đinh Huy sang một bên, nói Minh: “Mấy ngày cậu ta cứ loay hoay này, không ngủ được, đầu hơi bị chập mạch, cậu đừng ý.”

Giáo sư Hạ lại cười ha: “Đã đến rồi thì cứ đi, nếu thực sự làm ra tôi sẽ tặng cậu một món

Giáo sư đã lên tiếng, phòng các âm thanh khác dần mất, ánh mắt tất cả đều trung vào Lý Minh.

Lý Minh trầm ngâm một rồi nói: “Nếu giáo sư đã vậy thì tôi thử xem. Xin mọi người tìm cho tôi một phòng yên tĩnh.”

Yêu cầu này mọi người chẳng bận tâm, ai mà chẳng sở thích riêng. Có người còn làm việc trong tình trạng trần nữa là.

Trong phòng đủ loại vật sẵn cả. Lý Minh đóng cửa, lấy khẩu súng mẫu, tự mình cứu.

“Sao lại thành thế này.” Tinh lẩm bẩm: “Vậy mà lại hy vọng vào Lý Minh.”

“Họ cũng đâu mất mát thử một lần thôi. Nhỡ đâu thì sao. Nhiều công nghệ ở đoạn sơ khai, vận may cũng phần quan trọng.” Roth ơ nói, với cậu ta đây chỉ là chuyện nhỏ.

Mấy người khác cũng có độ gần như vậy.

Đinh Huy ánh mắt nóng còn sư huynh sư đệ của ấy thì thì thầm bàn luận.

“Nghe Đinh Huy nói, trình của tên này không dưới cậu có thật không?”

“Nói nhảm thì có, kiến đâu phải mang từ trong bụng Tôi tin là tên đó có thành tựu, nhưng bảo ngang hàng Đinh Huy thì…”

Vài người lắc đầu, có lại nói: “Các anh không biết trạng bên cơ khí chế tạo Đinh Huy gánh cái đống bừa này mấy năm rồi, muốn tạo chút thành tích, hiểu thôi.”

Cạch!

Cửa mở. Lý Minh cầm tay khẩu [Súng chùm cận điện đã lắp ráp xong đi ra.

Đinh Huy không nhịn được “Một lần không thành công là bình thường, em thử thêm vài nữa đi.”

Những người khác cũng chẳng làm lạ, đây vốn là công cực nhọc, không kiên trì được cũng dễ hiểu.

“Xong rồi.” Lý Minh nâng súng có ánh sáng màu lam tay, nói.

“Xong… xong rồi? Em tưởng…” Huy còn chưa nói hết, bỗng lại, đồng tử dần dần dãn “Xong… thật rồi?”

“Xong rồi là xong rồi.” Minh lặp lại.

Yết hầu Đinh Huy khẽ động, những người khác yên lặng rồi thầy ấy bất ngờ tiến một bước, giật lấy khẩu súng tay Lý Minh, lao về phía bàn thí nghiệm.

Những người khác nhanh chóng theo, chẳng bao lâu sau, một tiếng kinh ngạc vang lên: “Vãi, lệ tổn hao dẫn truyền chỉ 3%, còn cao hơn 5% mà chúng ta dự

“Độ cứng cũng đạt chuẩn, lệ tỏa nhiệt lại không cao, là cái hợp kim gì vậy, mang vật liệu dẫn truyền ra tích đi!”

“Đúng là chuyện vô lý, nhóc này số chó thế nào lần đầu đã làm ra hàng phẩm vậy chứ!”

Nụ cười trên mặt Giáo Hạ dần thu lại, lông mày chặt, bước đi thường ngày vốn định lúc này cũng nhanh hơn phần. Ông ấy đi bàn thí nghiệm nhìn thoáng dường như rơi vào trầm

“Lý Minh hình như thật thành công rồi.” Tề Tinh thấy tượng này, không nhịn được nói: may có thể tốt đến thế

“Đừng nghe mấy ông già nói, chuyện này không liên quan may mắn.” Nặc Tinh lắc đầu, mấy sợi tóc rối ra sau giải thích: “Tỷ lệ hợp hợp kim phải chính đến ít nhất bốn chữ thập phân sau dấu phẩy, sai một chút thôi, tính chất hợp sẽ hoàn toàn khác biệt.”

“Hiệu suất dẫn truyền năng 97%, bất kể trong phổ năng nào cũng đều được xem là phẩm.”

“Cậu cũng nghiên cứu mảng à?” Tề Tinh kinh ngạc hơn việc Nặc Tinh lại hiểu rõ thế.

Nặc Tinh không trả lời.

“Không tồi.” Giáo sư Hạ giọng sang sảng: “Chuyện này đúng chẳng liên quan gì đến vận

Ánh mắt ông ấy hào nhìn chằm chằm vào Lý Minh: nhạy của loại vật liệu này… đáng tiếc, đáng tiếc thay!”

Không biết ông ấy nghĩ điều gì, khẽ thở dài: “Cậu đây đợi, tôi đi lấy một

“Hình như trong lĩnh vực cậu ta đúng là khá lợi thật.” Tề Tinh cảm thán: “Giáo Hạ chắc hẳn đang rất hối trước đây không với Giáo sư Ngô nhỉ.”

“Chuyện râu ria thôi.” Roth lắc đầu: “Tiềm năng phát triển cậu ta cao như vậy, mà lãng phí thời gian vào mấy này, chẳng khác nào sát.”

“Tiến hóa cá thể, mới con đường của bậc quân vương.”

“Vớ vẩn!” Giáo sư Hạ quay lại, trong tay mang theo chiếc vali xách tay màu đen viền chỉ vàng óng ánh, dài hai mét.

Ông ấy nhìn Roth, sắc giận dữ: “Tiến hóa cá thể là dòng chính của Liên sao, cậu cũng phải biết con đường hóa đó dựa vào gì để duy trì.”

Roth im lặng, ánh mắt không thay đổi, rõ ràng là phục, nhưng cũng không phản bác sư Hạ.

“Roth, cậu hẳn phải biết minh Ytlan, với tư cách là nền văn minh cao cấp trong Sắc Tinh Đoàn, vậy thì thứ họ chấn nhiếp cả đoàn đó là gì?”

“Sinh mệnh cấp A.” Roth ra mấy chữ, áp lực vô lập tức lan tỏa từ bốn tám hướng.

“Sinh mệnh cấp A, có nghiền nát một hành tinh không? thể sống mãi mãi không?” Giáo Hạ phản vấn, “Ngoài văn minh Ngân Sắc Tinh Đoàn không thiếu những nền văn từng sản sinh ra sinh cấp A, nhưng vì sao bọn đều không thể thách thức được vị của Ytlan?”

Roth khẽ nhíu mày.

“Tôi nói cho cậu biết, mạnh răn đe cốt lõi nhất văn minh Ytlan chính là Pháo gấp nếp tiểu không gian!” Giáo Hạ cao giọng: “Sức khoa học kỹ thuật, sức cơ khí, một pháo đài tranh có thể triển khai trong nửa tiếng, đủ khiến một hành biến thành hoang địa!”

“Cho dù Ytlan không có mệnh cấp A, bọn họ vẫn thể trường tồn bất bại.”

Sắc mặt Roth căng như đàn, vẫn còn ý kiến khác, không lên tiếng.

Trong phòng yên tĩnh, Giáo Hạ ngừng lại, ngữ điệu dần “Thôi, nói mấy cái này cũng ích, sức mạnh cá thể và thể… haiz.”

Pháo đài gấp nếp tiểu gian? Nghe giống như một loại vũ khí.

Lý Minh khẽ hỏi Tề nhưng Tề Tinh cũng chỉ biết mờ, ít nhất từ sau khi ta sinh ra, chưa từng nghe văn minh Ytlan còn tới thứ đó.

Nghe đồn bên trong có chứa số lượng lớn vũ khí, chí cả chiến hạm, có thể nếp lại nhỏ như một căn thậm chí chỉ to lòng bàn tay.

Nghe vậy, đồng tử của Minh hơi co lại, thứ này thể kích hoạt không?

“Vật tôi vừa hứa với Giáo sư Hạ đi tới trước Lý Minh, đưa ra chiếc vali tay.

“Đây vốn chế tạo cho người cháu, đáng tiếc nó không được.” Giáo sư Hạ hơi cảm

Lý Minh hai tay nhận vali, hé ra một khe nhìn sắc mặt khẽ dừng lại.

Đó là một thanh trường kim loại mảnh dài, ánh vàng không thấy toàn thể, nhưng đưa vào thì chạm ngay được.

[Trường kiếm plasma lăng tinh - cấp C: do cơ khí Hạ Nguyên Luân chế tạo, dùng kim lăng tinh thể kết hợp thuật ion polymer.

Điều kiện kích hoạt: 80.000 năng lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt — thuật - cấp đại sư.

Kỹ năng đặc biệt — chém cộng hưởng: tích lực 3 tăng 300% tốc độ, đồng thời thêm khả năng cắt xé.]

Vũ khí cấp C, vũ lạnh công nghệ cao.

Lý Minh chỉ thấy xúc lạnh buốt, ở Lam Tinh vốn có dây chuyền sản xuất loại khí cấp này, chỉ có thể nhân rèn ra.

Hiện tại anh điều khiển loại vật phẩm, đại khái có phân loại: Một loại thích hợp ẩn tàng kích hoạt, như [Găng Công lý], có thể trì tăng cường lâu dài. loại thích hợp để trực hiện hóa, như [TankGuard-211]. Còn thanh kiếm plasma lăng tinh thể] này thích hợp hiện hóa dùng trong đấu, chỉ là tích lực giây, ảnh hưởng khá lớn giao tranh.

Nhưng cái năng lực cắt kia thì thật sự thú vị.

Đúng lúc anh chưa có khí lạnh cận chiến thích trước đây toàn là đánh lén giết ngay lập tức.

Thứ này thật sự không cực kỳ quý giá, dù sao là cấp C, Lam Tinh hoàn không có chỗ bán, trên mạng Đen, giá khu vực ở mức hàng chục triệu, người ta dữ dội.

Tề Tinh thò đầu nhìn cái, lập tức mắt trợn tròn lét, chua chát nói: “Giáo sư bọn em cùng tới, sao thầy tặng cho mình cậu thôi?”

“Suýt nữa quên.” Giáo sư mỉm cười, khiến Tề Tinh lập dấy lên tia hy vọng.

Chẳng mấy chốc, trợ lý vài chiếc hộp nhỏ tới, phân cho bọn họ. Tề Tinh nôn mở ra, sắc mặt bỗng cứng lấy ra từ trong một chiếc đồng hồ cơ

“Đồng hồ cơ thủ công, ý nghĩa kỷ niệm.” Giáo Hạ hiền hòa nói.

Tề Tinh mặt như đưa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=97]

Đúng lúc này, Đinh Huy tới, mặt mày hớn hở, nhờ của Lý Minh mà vừa mới hê châm chọc sư huynh sư mình một trận, tâm cực kỳ sảng khoái.

“Đừng đi vội, lát nữa em tờ chi phiếu, một triệu, chê ít.”

Lý Minh có chút bất còn có cả tiền nữa sao, này đúng là bội thu rồi.

“Không cần đâu, quà của đã đủ quý giá rồi.” Minh nâng chiếc vali.

“Đó là thầy ấy cho còn một triệu này là của họ trích ra từ tiền chia hồng.” Đinh Huy giải thích: “Đây một hợp đồng lớn, chi phí thiết kế đã năm triệu, thầy và bọn sẽ chia nhau.”

“Em giải quyết vấn đề giải này, còn hoàn thành vượt nhiệm vụ, lại giúp hạ thấp bộ chi phí, cho em một quá hợp lý.”

“Thì ra là thế…” Lý bừng tỉnh trong lòng, như thể chỉ ra một con đường sáng.

Trước nay anh vẫn muốn năng lực của mình để kiếm nhưng chênh lệch giữa giá thị giá gốc và giá đồ cũ lớn, dây dưa qua khó mà làm thành quy

Nhưng Đinh Huy đã chỉ cho anh, ví dụ với [Súng cận điện từ], anh có thể lý cực nhanh.

Cách làm đơn giản: trước kích hoạt thứ đó, rồi tháo vật liệu dẫn truyền bên trong, vậy sẽ bị phán định là hóc.

Sau đó dùng [Kỹ sư khí] để tu sửa, thứ sửa chính là thứ hoàn mỹ vô

Anh hoàn toàn có thể dụng năng lực này để chỉnh những khiếm khuyết trong các thiết nguyên bản, lấy chút phí thiết vừa đơn giản lại hiệu quả, đây cũng là con đường.

“Thầy Đinh, lần sau có như vậy nhớ gọi em nhé.” Minh chủ động hơn nhiều, “Nếu người khác có nhu cầu tương cũng có thể tìm

Đinh Huy dĩ nhiên là tức đồng ý.

“Thật là, đến đây một chẳng làm gì, cuối cùng lại được cái đồng hồ.” Trên đường Tề Tinh than thở, rồi lại “Cậu thật sự định tâm nghiên cứu mảng này

“Tôi khuyên cậu, tốt nhất nhanh chóng phát triển lên 100% Roth đã chuẩn bị rồi đấy.”

“Ồ.” Lý Minh nhìn về Roth, khó trách hôm nay vị tử này lại đầy tự tin vậy.

Ngay cả khi đối mặt anh cũng không thấy thiếu tự nữa.

“Chênh lệch giữa cấp E cấp D rất lớn, lần này ta có thể thắng cậu đấy.” Tinh cố ý “khiêu khích”.

“Điều đó cũng là sớm thôi, tôi sẽ không dựa vào độ sinh mệnh để áp chế.” lắc đầu, nhưng vẫn nhìn ra trạng cậu ta rất

“Cũng phải thôi, tiến độ triển của cậu chắc cũng khoảng rồi, như vậy thì ở cấp gần như vô địch. Trong Học Hoàng gia của nền minh Sera chắc cũng chẳng có thể thắng được cậu Tề Tinh tính toán: “D, E, ba cấp bậc, ít nhất cũng người đủ khả năng chiến thắng.”

“Nhất định phải đấu sao? không đấu, chẳng lẽ bọn họ thể chặn ngay ngoài cửa chúng à?” Lý Minh khó hiểu.

“Cũng không hẳn, trừ phi muốn vĩnh viễn mang danh hèn còn bị cư dân mạng ném Tề Tinh nhún vai.

Lý Minh hiểu ra, lại cái trò dư luận quen thuộc.

Cả bọn trở về phòng nghiệm, vừa bước xuống phi thuyền thấy Mạnh Văn Khuê mặt mày coi, bị đuổi ra khỏi phòng nghiệm.

Lại là ông ấy, bên Lập lại có manh mối mới Trong lòng Lý Minh khẽ dao lập tức bước lên đón: “Chú sao chú lại tới

Thấy Lý Minh, sắc mặt Văn Khuê mới dịu đi đôi chỉnh lại quần áo.

Trợ lý Trương Minh bất nói: “Anh Lý Minh, sư huynh anh tính khí cũng nóng nảy bọn tôi chỉ muốn hỏi vài thôi mà.”

“Đúng là tính khí sư hơi nóng nảy, mong các anh để trong lòng. Vẫn là chuyện Biên Lập sao?” Lý Minh mỉm hỏi.

“Không phải…” Mạnh Văn Khuê đầu, trên mặt mang vẻ buồn “Là cha cậu ta…cha cậu ta chết rồi!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận