Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 96 / 110  ·  87.3%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 96: Tự đánh giá, sự đáng sợ của người cuồng phát triển.
29/08/2025 22:13· 3,322 từ

[Quả cầu khí cụ Lôi cho dù cần tiêu hao năng kim loại có cao đâu thì cũng phải hoạt, bởi vì đây là tảng để phát triển hạt giống hơn nữa năng lực này không thể chồng lên với các lực khác.

70.000 điểm năng lượng kim tiêu hao, nhìn lại số dư năng lượng kim loại, Minh lại thở dài, là như nước chảy đi.

Cộng thêm 180.000 điểm năng kim loại, bây giờ chỉ còn chút ít.

Đúng lúc lại mở khóa một ô điều khiển, nhân cơ này, Lý Minh tỉ rà soát lại những mình đã kích hoạt.

Quan trọng nhất là bốn giày cấp D, [Dung hợp hạt gene], [Giáp chiến đấu 211], [Khiên tinh thể trúc], [Găng tay Công lý], giáp xương sấm sét]…

Vật phẩm cấp thấp không tăng cường lên trên, nhưng đa vật phẩm kích hoạt anh đều là cấp tạm thời không cần nâng ngoại trừ thiết bị đầu cuối minh thường dùng.

Bình thường kiểm tra camera sát, xóa bỏ dấu vết, đều cái này, nó cũng theo trình độ sinh của anh mà nâng cấp.

Cái này nâng cấp không bao nhiêu, lần này lên cấp cũng chỉ mất 3.000 chẳng đáng là bao.

[Thiết bị đầu cuối Tinh phiên bản cao cấp – cấp sản phẩm thế hệ bảy của Công ty có đầy đủ chức năng.

Hiệu quả kích hoạt - thuật hacker – cao cấp.

Kỹ năng đặc biệt – lý thông minh: có thể mô thông tin môi trường phạm vi 50m quanh chủ, đồng thời hỗ trợ lý thông tin.]

Kỹ thuật hacker nhờ đó nâng lên một mức đáng kể, sau không cần dựa phần mềm bẻ khóa từng viết nữa, chỉ cần khai lĩnh vực là có ngay cảnh 50m.

Hiện tại món đồ này nhỏ bằng bàn tay, giống như tấm kim loại mỏng, tác bằng màn hình bật ra.

Anh ngẫm nghĩ, nâng lên C thì lượng tiêu hao quá tính sơ cũng phải chục nghìn, trăm nghìn, chí đổ hơn một trăm nghìn vào cũng chưa chắc tạo được chút sóng gợn.

Tài nguyên trong phòng thí sắp bị anh bào sạch, tháng chỉ một mình anh tiêu hết tám triệu.

Lúc nãy Lạc Xuyên đưa đến, ánh mắt nhìn anh như ăn tươi nuốt sống, lần định nói gì thôi, chắc cũng liên quan chuyện này.

Tất nhiên, tốc độ phát khủng khiếp của anh đủ để đắp tất cả.

Mấy ngày trước khi nghe giáo sư giảng bài, anh nhận rằng cản trở sự hóa của sinh mệnh rất nhiều thứ.

Hạt giống gene cấp cao khó phát triển, mà khi đã triển đến một mức định thì độ khó càng tăng thêm.

Không chỉ vậy, bản thân bào cũng có sự thoái hóa mệt mỏi.

Vô số phòng thí nghiệm, nghiên cứu đều đang nỗ lực quyết hoặc làm giảm vấn đề này, còn năng phát triển của sinh thì sẽ làm suy yếu những ngại tiến hóa đó.

Người có tiềm năng phát quá tầm thường, cho dù không tài nguyên mà đổ nhiều nhất cũng chỉ lên đến cấp C là lại, rất khó tiếp tục nâng

Tốc độ phát triển sẽ xuống mức khiến người ta phải dữ, tiềm năng cạn

Điều này cũng khiến anh ra rằng, thiết bị kiểm tra ngoài đã đánh giá tiềm năng phát triển anh.

Cái gọi là tiềm năng triển thật ra ẩn sâu hơn gene, còn những thiết kiểm tra trong vũ

Ít nhất hầu hết những bị mà anh từng tiếp xúc không thể phát hiện chỉ có thể dựa tốc độ phát triển biểu ra ngoài để đánh giá.

Cái mà bên ngoài gọi tiềm năng phát triển, và cái anh nhận thức là độ phát triển, thực có sự khác biệt.

Lúc ấy khi Lý Minh thức được vấn đề này, anh không phản ứng gì biệt, dù sao thì chỉ là ném năng lượng loại vào thôi, tốc độ phát khủng bố có thể che hết thảy.

Bây giờ anh có năm điều khiển, nếu lấp đầy tất thêm vào [Máy phát gene], rồi cả [Quả khí cụ Lôi Chước], thì quả cộng hưởng phát triển có đạt đến 18 lần, kinh người.

“Vậy thì, lại vặt thêm từ phòng thí nghiệm chắc không đâu nhỉ.” Lý Minh bẩm, liếc nhìn thiết đầu cuối thông minh, lông khẽ nhướn: “Đúng là nhắc Tào Tào Tháo liền đến.”

Trương Hoài Viễn lại đến

“Chị, anh Minh đâu rồi?” Hoài Viễn thân mật chào hỏi nhân viên phòng thí đồng thời bảo họ từng thùng sắt xuống.

Sau đó, cậu ta lần đưa cho mỗi người một điếu Đến đây hai ba cậu ta đã quen với phần lớn mọi người này.

Lý Nhược Ninh muốn nói thôi, nhìn những thùng sắt lớn mắt, lại nhớ tới mặt của Lạc Xuyên cuộc họp sáng nay.

“Chắc là đang nghỉ ngơi… không, tới rồi kìa.” Lý Nhược nhìn những chiếc thùng được dỡ xuống, gượng nói.

Ánh mắt Trương Hoài Viễn sáng lên, cậu ta chạy nhanh phía trước: “Anh Minh!”

Thái độ của cậu ta như lại càng nhiệt tình và kính hơn, mà điều cũng chẳng phải vô

Lần trước, sau khi cậu kể cho Lý Minh nghe về cảnh của mấy người họ, chẳng bao lâu mọi rắc rối của họ biến mất.

Ban đầu Trương Hoài Viễn không chắc việc này có liên đến Lý Minh hay

Nhưng chỉ vài ngày sau, cao của lính an ninh địa tìm tới, trong lời ngầm tiết lộ rằng rắc rối họ gặp phải do Biên Lập đứng sau chỉ

Mà tên Biên Lập ấy, một ngày sau khi cậu ta đến Lý Minh, thì

Cậu ta không chắc hai này có liên quan hay không, chắc chắn không phải hợp.

“Ba triệu hợp kim Lam Cậu ta chỉ vào những thùng “Tất cả đều ở này.”

“Ừ.” Lý Minh gật đầu. Nhược Ninh do dự rồi chậm tiến lại gần. Giờ ấy có chút sợ phải dẫn Trương Hoài Viễn phòng tài vụ lần nữa.

Cô ấy không nhịn được “Những lần trước đã mua mấy nguyên liệu để phát nhanh vậy đã dùng rồi ư?”

“Cũng gần hết rồi, có bị thì sẽ không lo.” Lý thản nhiên đáp.

Lý Nhược Ninh gượng gạo đầu, lơ đãng dẫn Trương Hoài tới phòng tài vụ.

Ba triệu hợp kim Lam đại khái có thể cung cấp anh gần 50.000 điểm lượng kim loại.

Mà bây giờ 50.000 điểm lượng kim loại cũng chỉ đủ cưỡng hồi lại chút Lý Minh bất lực đầu.

Đến xế chiều, Lý Minh ra từ phòng luyện tập, thuốc luyện gene cấp E được anh sử dụng.

“Bây giờ nền tảng năng có thể đạt khoảng 6D, chiến của hạt giống gene thấp, đối với hạt gene cấp cao thì mức cường không còn quá lớn.”

“Nhưng phối hợp với khả bùng phát khi kích hoạt vật cũng đã vượt quá Mình vừa mới dung nếu phát triển thêm một gian, chỉ cần vượt qua ngưỡng này, thì có thể đối với kẻ đã mức phát triển 100%.”

“Hừm…” Lý Minh lắc đầu: khác cũng có kỹ năng chiến gia trì, nếu thận hơn thì khoảng 50% có thể vô địch rồi.”

Đương nhiên, khi lấy sinh cấp D để so sánh với thân, hạt giống gene hợp nhất định cũng là loại đỉnh cấp trong đó.

Những hạt giống gene cấp bình thường, mới dung hợp, thậm còn khó đạt tới năng lượng cấp hậu D, căn bản không nằm phạm vi so sánh.

Liếc nhìn thời gian, đã hai giờ, hôm nay chính là đến phòng thí nghiệm Giáo sư Hạ để sát học tập.

Vị Giáo sư Hạ này, thật là Hạ Nguyên Luân, chủ nghiên cứu về kết cơ giới cao cấp, thầy hướng dẫn ngành cơ chế tạo, Đinh Huy, chính là trò của ông ấy.

Trong phòng thí nghiệm của ấy chắc hẳn có không ít phẩm cơ khí, vì Lý Minh mới hứng chuẩn bị sẵn từ sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=96]

Cung điện khổng lồ bằng liệu cơ khí kim loại sừng trên hòn đảo ngoài bề mặt mang sắc cổ, cao hơn hai trăm có tổng cộng ba ngọn tháp

Ở giữa là ngọn cao trên đó treo một chiếc đồng kim loại khổng lồ. giờ, phút, giây to chuyển động không ngừng, bánh khớp nối, phối hợp tỉ mỉ. gian hiển thị trên đó khác biệt so với đồng bộ thiết bị thông minh, chuẩn từng phút từng giây.

Với nhãn lực được [Kỹ Cơ khí] gia trì của Lý anh có thể nhìn chiếc mặt đồng hồ loại kia không hề dựa nguồn năng lượng bên ngoài để hành.

Lấy cung điện cơ khí làm trung tâm, bốn phía phân rất nhiều công trình tất cả đều mang phong cách công nghiệp nặng, vài tòa thậm chí còn cắm ống khói to lớn.

Chắc hẳn chỉ là vật trí, bởi công nghệ xử lý của Lam Tinh đã để khiến người ta thể nhìn thấy khói bụi

Phương tiện di chuyển trên đảo chủ yếu là những chiếc bọc thép thô ráp, chiếc đều có đặc riêng, dường như đã được tạo riêng biệt, không khí tràn mùi khói thải pha lẫn kim loại.

Đồng thời còn có thể những bức tượng được điêu khắc nhiều loại hợp kim nhau.

Nơi này nhìn qua lại có vẻ hiện đại, ngược lại phảng phất chút suy

“Không ngờ vị Giáo sư này bề ngoài thì hiền hòa, nội tâm cũng khá dã.” Lý Minh đưa nhìn quanh, không khỏi cảm Phong cách kiến trúc của phòng nghiệm, rõ ràng có thể chiếu khuynh hướng tính cách của nhân nó.

“Giáo sư Hạ khi còn là một fan cuồng của death đấy.” Tề Tinh đứng cạnh nói, “Ông ấy biệt say mê công nghệ cổ. Nơi này nhìn qua giống Lam Tinh còn chưa bước kỷ nguyên Liên sao… không, thậm còn là công nghệ xa hơn thế.”

Lý Minh gật đầu.

Trong mười người thì có người không đến, vì vốn chẳng hứng thú với cơ

Đáng chú ý là Nặc cũng có mặt, hôm nay mặc chiếc váy bó eo lam sáng kéo dài mắt cá chân, vòng eo đến mức chẳng ôm đầy một tay. Đôi mắt vốn nào cũng lạnh nhạt, giờ lại lên tia tò mò và khám phá.

Trợ lý của Giáo sư đứng chờ sẵn ở cửa, dẫn họ đi vào.

“Tôi nói này, lần này không được trốn đi lén lút tập nữa nhé?” Trên Tề Tinh ghé sát

“Hiểu lầm rồi, lần trước thật sự không hứng thú với rượu thôi.” Lý Minh thích.

Roth xen vào một câu: lần cậu luyện tập nhớ gọi một tiếng.”

Lý Minh cạn lời, ngay Roth, kẻ vốn chính trực, cũng theo thế này.

“Bây giờ cậu hiểu rồi lúc mở cửa ra thấy thuốc triển trong chăn cậu, tôi đã bị sốc nào.” Tề Tinh cảm thán.

Nếu Lý Minh luyện tập thường thì chẳng có gì, nhưng thế trong tình huống biệt kia, cảm giác hoàn toàn khác.

“Tôi thậm chí còn thà trong chăn là Nặc Tinh thì

Nghe mấy người trò chuyện, Tinh lạnh lùng liếc sang, Tề vội giơ tay: “Nặc cậu không biết đâu, trước cậu về sớm, tên uống rượu được nửa chừng thì chạy về phòng để phát hạt giống gene đấy.”

Nặc Tinh hơi ngẩn người, đôi mắt to cũng thoáng hiện khó tin, thậm chí quên luôn việc Tề trêu chọc mình.

“Đúng là cuồng, cuồng phát thật sự, áp lực đến mức tôi chẳng dám nghỉ một khắc.” Tề Tinh thán.

“Lão Tề, cậu quan tâm như vậy, chờ tôi dung hợp hạt giống gene cấp người đầu tiên tôi báo tin chính là cậu Lý Minh bực mình nói.

“Khốn kiếp! Đừng có khích tôi!” Tề Tinh gào lên, rồi nói: “Cũng may tên đầu óc chập mạch, chuyên ngành phụ là cơ chế tạo, còn phải đi học chuyên ngành, nếu không bọn đã chẳng còn đường sống.”

Cậu ta không biết sao? Minh lấy làm lạ, cứ tưởng mình đã vượt qua kiểm tra, mấy người đều rõ rồi.

Cũng đúng… những gì họ xúc vốn lớn lao hơn, nếu chú ý thì sẽ để tâm đến.

Nặc Tinh liếc sang một khóe môi khẽ nhếch, dường như biết điều gì đó, rất nhanh liền thu trở lại vẻ mặt lạnh

“Này, Lý Minh!?”

Mấy người bọn họ vừa vào cung điện kim loại ở tâm đảo, liền nghe người gọi.

Lý Minh cảm thấy giọng này có chút quen tai, nhưng thời không nhớ ra nghe ở đâu, quay nhìn, chỉ thấy một người sắc hưng phấn chạy tới.

“Thầy Đinh?” Lý Minh bất

Người đến chính là Đinh thầy dạy môn chuyên ngành của

“Thầy sao lại ở đây?” Minh khách sáo chào vài câu, khỏi nghi vấn.

Dù Đinh Huy là học của Giáo sư Hạ, nhưng theo thì thầy ấy cũng việc riêng phải làm.

“Có một sư huynh nhận đặt hàng từ đội an ninh phố, gặp chút rắc nên gọi mấy người tôi đến.” Đinh Huy thuận giải thích, liếc nhìn mọi người, em chắc là đến để sát học tập phải không.”

Thấy mấy người gật đầu, Huy trầm ngâm giây lát, ánh hơi sáng lên khi Lý Minh, rồi nói trợ lý bên cạnh: “Tiểu cậu đi lo việc khác trước mấy người này để tôi qua.”

“Đi thôi, thầy ấy đang bên đó.” Thầy ấy dẫn bọn đi, băng qua hành hai bên là kết bánh răng cơ khí rỗng.

Vừa đi vừa hỏi Lý “Chiều nay em không có việc chứ, ở lại giúp một tay đi.”

“Ở chỗ Giáo sư Hạ cũng còn cần tới em sao?” Minh lắc đầu.

“Em nói thế là không rồi, thêm một người là thêm cái đầu, thầy ấy không quản mấy công nhỏ này đâu. Huống hồ, độ của em cũng không thua thầy…” Đinh Huy khuyên nhủ, còn chưa dứt lời thì đã một tiếng quát kinh ngạc ngang.

“Thầy nói gì cơ?”

Tề Tinh sấn lại gần, mặt đầy khó tin: “Thầy Đinh, nói cậu ta trình không thua thầy? Trình gì cơ?”

Roth và mấy người khác nhìn sang.

“Đương nhiên là trình độ thuật cơ khí, chứ còn gì Đinh Huy lấy làm

Tề Tinh nhăn nhó như táo bón, những người khác đưa nhìn nhau, đều lộ ngỡ ngàng.

Đinh Huy có thể làm viên chuyên ngành, trình độ tất khỏi phải bàn. Nhưng Lý Minh thì sao? cả giáo dục bắt buộc chưa học xong, thế mà trình lại có thể sánh ngang Đinh Huy? Tiềm năng phát triển còn có thể lý giải, đó là thiên phú bẩm Nhưng cái gọi là kiến thức thuật này thì tích lũy gì?

Ở cái xó xỉnh Ngân Tinh kia, sao lại nhảy ra một kẻ đặc biệt vậy.

“Làm gì mà ngạc nhiên chưa thấy thiên tài bao giờ Khóe miệng Đinh Huy lên, rốt cuộc cũng lượt thầy ấy nói câu

“Em…” Tề Tinh hít sâu hơi, rồi bỗng nhiên nhận ra gì đó, trợn tròn “Nếu cậu ta đã trình độ với thầy, thì cần học lớp của thầy nữa

“Đương nhiên là không, ngay học đầu tiên em ấy đã qua bài kiểm tra tôi, cả năm khỏi đến lớp.” Đinh Huy đáp tự nhiên.

“Ngay buổi học đầu tiên qua?” Tề Tinh lẩm bẩm, “Vậy là mỗi sáng cậu ở trong phòng thí của Giáo sư Ngô để tập?”

“Cũng gần như vậy.” Lý gật đầu.

Tề Tinh lộ vẻ đau “Sao cậu không nói với bọn chứ.”

“Tôi tưởng tin tức của khá nhạy, sớm đã biết rồi

“Tôi…” Tề Tinh há miệng không thốt nên lời, ai mà đi quan tâm tới ngành cơ khí chế vốn bị coi là chuyên hẻo lánh này chứ.

Mặt Triệu Kim Cương tối không được, tối nay không thể ngủ được rồi.

Ánh mắt Roth trở nên thẳm, cả tuần này cũng đừng ngủ yên.

“Tôi biết.” Một giọng nói lùng mà nhẹ nhàng vang lên, Tinh lên tiếng: “Hôm ngành cơ khí chế quả thật đã gây xôn chỉ có điều chẳng ai chú tới chuyên ngành này.”

Đám Roth dĩ nhiên cũng quan tâm, thứ họ để ý không phải là trình kỹ thuật cơ khí Lý Minh, mà là thời rèn luyện lý thuyết của anh vượt quá dự tính.

Mấy người lập tức mất hận không thể quay về ngay gắng sức rèn luyện. lúc này đã tới Giáo sư Hạ đang ở trong, không vào thì cũng không

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận