Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 80 / 110  ·  72.7%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 80: Bậc thầy súng ống, “Tế Thân Bằng Đạn” trong sào huyệt của Đồ Chinh.
12/07/2025 16:19· 3,260 từ

“Sinh mệnh cấp E, phụ nữ… chỉ nghĩ đến một mục Lý Minh bình thản nói, “Huyết Vi?”

“Tôi đoán được sẽ có người ám sát mình, nhưng không lại là cô. Tôi đâu có dưa gì với các người chứ.”

“Cậu đã phá vỡ hệ sinh của thành phố Ngân Hôi, tôi không sống nổi nữa. Không cậu, còn tìm ai?” Huyết Tường lạnh lùng quát, cả người ảo ảnh lao thẳng về phía

Xẹt!

Tiếng xé gió trầm đục phá màn đêm yên tĩnh. Lý vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, nhưng sắc mặt của Tường Vi lại đại biến. ta trượt người sang bên, đã soát tránh được một ánh tím sắc bén.

“Ai!?” Cô ta lạnh lùng hỏi, mắt âm trầm.

Kẻ ra tay chính là Chân lưỡi liềm tím đeo sau bung ra, vung lên tạo thành gió sắc bén. Ông ta ra nhanh – chuẩn – hiểm, nào cũng trí mạng.

“Ông là ai?” Huyết Tường Vi vấn. Cô ta đã theo Lý Minh rất lâu, hôm nay thấy anh rời khỏi tòa nhà An ninh. Khó khăn lắm tìm được cơ hội, lại không còn có người mai sẵn. Mà người này, cô ta toàn xa lạ.

Keng!

Tia lửa bắn ra, Huyết Tường phản đòn, hai tay cầm cặp dao hình rắn. Dao nhanh đỏ rực, phát nhiệt năng.

Chân Thọt biến sắc, vừa định đòn tiếp theo thì cảm một luồng nóng rát trước mặt, từ ngực của Huyết Tường Vi thẳng vào mặt ông ta.

Cô ta cứng đờ, cơn đau liệt lan khắp toàn thân. xuống, một mũi khoan nhỏ đã thẳng qua ngực cô ta, chiến vốn có thể chống được động năng cũng không ngăn được.

Mũi khoan rút lại từ từ. mặt Lý Minh bình thản, Giáp bốn tay cấp D được cường bằng kỹ năng [Cú bắn lực], nếu còn không giết một sinh mệnh cấp E đang phân tâm, thì đúng nên nghỉ chơi cho rồi.

“Phì phì…” Chân Thọt nhổ máu khỏi miệng, bực bội: “Máu cả vào miệng tao rồi.”

Ông ta liếc nhìn cánh tay khí đang rút lại sau Lý Minh, không nhịn được hỏi: món này ở đâu ra vậy?”

“Nhặt được trên đường.” Lý Minh loa đáp. Chân Thọt hết nổi, lắc đầu rồi hỏi tiếp: cô ta cũng không làm gì mày, gọi tao đến canh cho phí công?”

“Phòng bất trắc. Nhỡ đâu không có một người tới thì Lý Minh đáp, rồi ngồi xổm bên xác Huyết Tường Vi. Trong huống này, không thể nương dấu hiệu sinh tồn của cô đang dần biến mất.

Khi tháo mặt nạ, Lý Minh sững người: “Hà Ngọc?”

Người phụ nữ này chính là ký Hà Ngọc của Tần chỉ là khí chất bây giờ toàn khác biệt, yêu mị quyến lại mang đầy sát khí.

“Thì ra cô là thủ lĩnh Tường Vi…” Lý Minh tỉnh “Nghe nói thủ lĩnh Hội Tường là tình nhân của một vị cao trong thành phố, không lại ở ngay dưới mũi tôi.”

Khóe miệng Huyết Tường Vi trào toàn thân co giật, không nên lời.

“Cô và Tần Tiêu chắc cũng là lợi dụng lẫn nhau nhỉ? Đáng để vì ông ta tới giết tôi sao?” Lý Minh đầu, ánh mắt hơi khó

Trong đôi mắt của Hà Ngọc còn ánh hận thù, nhưng nhanh đã lặng hẳn, lửa sinh tắt ngúm.

Lý Minh đứng dậy: “Chú Thọt, tiền treo thưởng nhờ chú giùm cháu nhé.”

“Mày đúng là cẩn thận thái rồi đó.”

“Ai mà biết được cô ta nói cho ai khác không. tự mình đi lĩnh tiền thưởng, dễ bị lộ.”

Chân Thọt hiểu rõ, đi lĩnh hộ rồi chuyển lại cho Minh.

Lý Minh tiện tay nhặt hai dao găm hình rắn dưới

[Dao găm nhiệt năng – cấp

Đồ không tệ, nhưng anh không đến. Lát nữa hấp thu, cái cũng được khoảng 2000 điểm lượng kim loại.

Lý Minh cúi nhìn thi thể Tường Vi: “Thủ lĩnh Hội Vi đã tự dẫn xác tới, lại là bang Dã Cẩu với Hung Hổ… chúng mày đang đâu?”

Mẻ rau này, đến lúc thu rồi.

Chân Thọt điềm tĩnh, hỏi: “Vừa mày đang luyện phương pháp luyện đặc biệt à?”

Sáng sớm hôm sau, Lý Minh tòa nhà Bộ An ninh. không ít người đang bàn tán cái chết của Huyết Tường Vi, lĩnh Hội Tường Vi, chết cách quá đột ngột.

Không ít người trong Bộ An rất quen thuộc với Huyết Vi này, đã tiếp xúc suốt năm, chẳng ngờ lại ra đi lẽ đến vậy.

Trên đường đi, có khá nhiều chào hỏi Lý Minh, tin đã lan rộng, những nhân vật từ các vì sao khác sẽ rời khỏi đây.

Vị trí trưởng bộ phận các lớn vẫn đang trống, dự sẽ được phân bổ từ Thủ Tinh. Nhưng hiện tại, vẫn chưa người mới.

Các bộ phận khác thì được thời giao lại cho những có thâm niên và “sạch sẽ” nội bộ, chờ cấp trên cử đến thay thế.

Chỉ có Bộ An ninh là lệ, nghe nói Dương Bằng cử làm Bộ trưởng tạm quyền, ra không ít sóng gió, một nhảy ba cấp.

Tuy chỉ là “tạm quyền”, nhưng nắm được vị trí này, đâu sau này lại trở thành trưởng chính thức.

Nhất là nếu trong thời gian ông ấy có thể bồi được phe cánh của riêng mình, việc ai sẽ là Bộ trưởng lai… còn khó nói lắm.

Mọi người đều biết, Bộ trưởng không có con trai, chỉ một cô con gái, mà lại xử với Lý Minh cực kỳ Cha của ông ấy còn Lý Minh như cháu ruột.

“Anh Lý…” Đến phòng huấn luyện vài gã trông như đã bốn mươi tuổi vậy mà lại Lý Minh là “anh”.

Lý Minh bất lực lắc đầu, loanh quanh rồi tìm được tiêu của mình.

Một khẩu súng lục màu bạc, là khẩu mà anh từng dụng trước đó, có kỹ năng [Tay lão luyện], tạm thời nâng khả năng điều khiển súng

“Người phụ trách ở đây…” Anh quanh rồi gọi thử.

“Đến đây đến đây!” Giọng còn dứt, một người đàn ông niên hơi hói đầu chạy vội mặt nở nụ cười lấy lòng: chuyện gì sao?”

“Trưởng phòng Trương.” Lý Minh liếc tên trên ngực ông ta nói: “Tôi thích khẩu súng này, thể mang đi không?”

“Tôi biết chuyện này không đúng trình, ngài…”

Có không ít người đang nhìn phía này, súng huấn luyện đây đều được đăng ký, bình mất một viên đạn cũng thành lớn.

“Không vấn đề gì! Tuyệt đối thành vấn đề!” Trưởng phòng vội ngắt lời anh: “Khi làm vụ thực chiến, có một khẩu thuận tay là cực kỳ trọng. Ngài cứ mang đi, thủ để tôi lo.”

“Vậy được thôi.” Lý Minh nhún lại chọn thêm một khẩu, này… cũng không tệ.”

Trưởng phòng Trương mặt tái mét, vẫn nghiến răng nói: “Ngài hết đi, mang hết đi đi.”

Ông ta căng thẳng nhìn theo Minh đang đảo mắt khắp thầm cảm thấy may mắn là không đòi thêm khẩu nữa.

Những người lén lút nhìn trộm đó chỉ biết nhìn nhau, nói nên lời.

Vào nhà vệ sinh, Lý Minh tức tiến hành “kích hoạt khiển”, hai khẩu súng huấn luyện đều có năng lực là [Tay luyện].

Anh thử nâng cấp một khẩu, 5.550 điểm năng lượng kim nâng lên cấp D, kích hoạt lão luyện].

Một cơn choáng váng tràn vào kiến thức về súng đổ đến, ngay cả những binh sĩ luyện nhiều năm cũng chưa chắc thuộc súng đạn như anh.

Lý Minh không rõ nếu tiếp nâng cấp, loại năng lực thuật này sẽ biến đổi ra

Quả nhiên hiện ra một dòng báo: [Kỹ năng điều khiển nâng lên trình độ bậc đại nhận được năng lực – Tế Bằng Đạn, có muốn cố vĩnh viễn không?]

Lý Minh đọc kỹ [Tế Thân Đạn]: Mỗi 24 giờ, viên đầu tiên bắn ra có thể hóa bằng một năng lực mà sử dụng đang nắm giữ.

“…?”

Đồng tử Lý Minh hơi co còn có trò này sao?

Đạn mà cũng có thể được cường kỹ năng!? Anh lập nghĩ ra hàng loạt phương án chiến.

Tuy mỗi ngày chỉ dùng được lần, nhưng đủ để trở át chủ bài.

Huống hồ, sau này anh có sẽ có thêm nhiều năng đặc biệt khác nữa.

Năm ngày sau, Tổ điều tra sao và đoàn hộ tống Lam Tinh rốt cuộc cũng rời

Khi tình hình của thành phố Hôi hoàn toàn ổn định, mang theo Tần Tiêu và bốn bộ trưởng khác quay về Thủ Tinh, chờ đợi họ sẽ một cuộc phán xét nghiêm khắc.

Dưới ánh nhìn của mấy vị Bộ trưởng, phi thuyền Liên từ từ cất cánh, động cơ ra luồng lửa tím xanh dài mấy mét, cuồng phong thổi vào mặt, phi thuyền dần dần mất khỏi tầm mắt họ.

Tâm trạng mọi người đều vô phức tạp.

Tổ điều tra số 06 sẽ rời đi ngay lập tức, sẽ ở lại hỗ trợ thành Ngân Hôi ổn định tình hình, cũng sẽ không ở lâu.

Mà do cái chết của Trần Nam, khiến hoạt động của ty Tinh Sáng trên Ngân Hôi cũng bị đình trệ, đang chờ nhiệm Tổng giám đốc điều mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=80]

Vào ngày thứ ba sau khi nhân vật lớn rời đi, phố Ngân Hôi đón một trận to, mây đen bao phủ phạm rộng lớn, xen lẫn bụi nâu, cuồn cuộn chảy trên mặt

Trong cơn mưa, một người đàn cường tráng không hề che để mặc nước mưa chảy xuống chạy như bay giữa những con đá hẹp, tiến vào một hang động dưới lòng đất.

Nơi này lác đác tập trung đông người.

“Anh Hổ.” Có người chào hỏi, ta chỉ thản nhiên gật đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng mắt dừng lại trên một thân cao lớn như tường đá

“Nghĩa phụ.” Anh ta lập tức lên, hạ giọng: “Con đã con chó già kia rồi, không vấn đề gì cả.”

“Tốt!” Đồ Chinh đột ngột bật “Đi, đến chỗ hắn hội Trần Tụng Nam đã biến mất, Tiêu đã sụp đổ, nhưng chúng tuyệt đối sẽ không chết dàng như thế!”

Hắn hô hào khích lệ những còn lại, sau đó bước ngoài, băng qua mưa lớn, trèo lội suối suốt hai tiếng đồng cuối cùng đến được điểm

Đó là một vùng lòng chảo, nhóm người mặc áo mưa đang ẩn nấp nơi đây. Khi đến, một bóng người trong nhóm từ đứng dậy, dáng người cao, đôi mắt lạnh lẽo.

Hai bên nhìn nhau, chuẩn bị lời thì đột nhiên ngẩng mấy luồng sáng mang theo đuôi rơi thẳng từ bầu trời xuống chảo.

‘Mẹ nó! Bị gài rồi, bọn là mồi nhử!’ Trong đầu Chinh và con chó già kia lúc vang lên ý nghĩ ấy, tức quay đầu bỏ chạy.

Nhưng đã quá muộn, tên lửa trên trời rơi xuống, “ẦM” tiếng vang trời, khói bụi cuộn có người chết tại chỗ, tiếng khóc vang khắp lòng chảo.

Hàng chục phi cơ từ sau hai bên lao ra, phụt như rồng, dòng thác kim loại vào mưa, trút lửa đạn xuống.

Đồ Chinh và con chó già tách ra bỏ trốn, hàng viên đạn rót thẳng lên người từng tia lửa tóe ra, bùn dưới chân bắn tung tóe.

Sau một đợt oanh tạc, lực Bộ An ninh trang bị răng từ các phi cơ nhảy

Trên cao, mấy chiếc máy bay người lái đang khóa chặt trí của hai người, muốn trốn không được nữa rồi.

Nửa tiếng sau, Đồ Chinh và chó già kia, cả người thương tích, bị ghì chặt xuống còng tay gene đặc chế đã tiêu toàn bộ năng lực họ, biến họ thành người thường.

Chỉ còn tiếng gầm gừ giận vang lên trong miệng.

“Bộ trưởng!” Lâm Diệu Tiên né một bên, Dương Bằng trong vây của đám người từ từ tới, theo sau ông ấy là người khiến Đồ Chinh trợn đỏ ngầu.

“Là mày!? Mày phản bội tao!?” Chinh gào lên, hai mắt ngầu, “Từ lúc mày theo tao, đã từng bạc đãi mày chưa? cho cái tên A Hổ, như con ruột, thế mà mày phản bội tao!!”

A Hổ vẻ mặt lạnh lùng, cung kính thường ngày đã thành lửa giận: “Tôi không phải là A Hổ, tôi là Tằng

“Cha tôi là Tằng Chính Phát!”

Đồ Chinh sững người.

“Hừ, giết người nhiều quá nên cả tên người ta rồi Tằng Hạo cười khẩy.

“Trưởng phòng Lâm, làm phiền anh giải hai tên này về Tôi ở lại xử lý hậu Dương Bằng nói.

“Bộ trưởng yên tâm, tôi đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Diệu Tiên đập ngực cam đoan, đó dẫn người áp giải toàn tù binh còn sống rời hiện trường.

Nửa tiếng sau, khi Dương Bằng ở trong hang dọn dẹp tàn binh còn lại, thì nhận liên lạc từ Lâm Diệu Tiên. giọng nói mang theo tiếng nghẹn, âm thanh đứt quãng run “Bộ… Bộ trưởng… Đồ và con chó già kia… bị… giết rồi!”

“Cái gì!?” Sắc mặt Dương Bằng tức trầm xuống, “Đã có gì xảy ra!?”

Mặc dù ông ấy được đề làm Bộ trưởng lầm thời, xét về thâm niên thì vẫn phục được đám người cũ của An ninh, bởi vậy Dương vẫn giữ sự tôn trọng tối với các vị “lão

Nhưng việc này của Lâm Diệu đúng là quá tệ.

Không xa đó, ánh mắt Tằng khẽ lóe, vẻ mặt cũng phần thay đổi.

“Bộ trưởng Dương…” Giọng Lâm Diệu đầy bất lực: “Chúng tôi đánh chặn giữa đường. Tàu đưa đột nhiên bị gây nhiễu, buộc hạ cánh khẩn cấp.”

“Không ngờ vừa mới đáp xuống, Chinh và con chó già liền bị bắn nát đầu, chết chỗ.”

“Anh em có ai bị thương Dương Bằng hít sâu, đè cơn giận, trong đầu xoay vòng loại suy đoán, nhưng vẫn ưu hỏi thăm an nguy đồng

“Không ai bị gì cả. Hình mục tiêu của hung thủ là hai người họ.”

Dương Bằng khẽ thở dài, cũng đành nói: “Trưởng phòng Lâm, nhớ cẩn thận. Hắn có thể còn quanh đó.”

“…Thật ra…” Lâm Diệu Tiên ngập “Chuyện này… đã xảy ra đây 5 phút rồi. Tôi chắc an toàn rồi mới dám báo với anh.”

Dương Bằng: “…”

Ngay lúc ấy, Trưởng phòng Vương tới với vẻ mặt nghiêm trong tay cầm thiết bị đầu thông minh hiển thị bảng treo của mạng Hố Đen, tiền cho Đồ Chinh và con chó đã được lĩnh, mà lĩnh thưởng chính là “U Ảnh”!

“Lại là hắn!” Dương Bằng cau sắc mặt nghiêm trọng.

Tên thợ săn tiền thưởng xuất nhập quỷ này đúng là xương cá mắc họng, nuốt không nhổ không xong.

Ngay khi đại quân của Lam rút đi, hắn lại xuất Điều duy nhất khiến Dương Bằng thấy may mắn là: đến giờ, Ảnh chưa từng giết bừa vô tội.

Khi Dương Bằng đang trầm ngâm tính, không ai chú ý, góc tường, Tằng Hạo đang nhanh thao tác gì đó trên thiết đầu cuối của mình.

“Địa chỉ này…”

Lý Minh nhìn dòng tin nhắn, là đoạn trò chuyện giữa và Tằng Hạo. Người kia gửi một địa chỉ, kèm vài câu thoại ngắn.

Tin nhắn trước đó của Lý là: [Người đã chết.]

“Chỗ này hơi xa, nhưng việc không thể chậm trễ, lập xuất phát thôi.”

Hai ba tiếng sau, tại một trấn bỏ hoang từ lâu, Minh lần theo chỉ dẫn trên bị, đi đến một căn nhà nát.

“Hình như là ở đây.”

Anh cất thiết bị thông minh túi, sau đó kích hoạt năng, dùng chức năng quan sát cảnh 360 độ. Chẳng mấy chốc, phát hiện một cánh cửa loại dày cộp được giấu dưới sàn nhà.

“Đây đúng là sào huyệt của Chinh, trốn kỹ thật đấy.” Minh xoa tay.

Theo lời Tằng Hạo, đây là cứ bí mật của Đồ bên trong giấu không ít đồ chuẩn bị để "tái khởi nghiệp".

Lý Minh làm gỉ một lỗ trên cánh cửa sắt, rồi theo cầu thang bước xuống. Hành kim loại tối om, đi được đoạn anh dừng lại, ngước camera giám sát ở góc tường.

Sau đó, anh dùng tay máy người lên, gỡ camera xuống, ra dây truyền dữ liệu.

Tiếp đó, anh lấy ra bộ mini, nối thiết bị lại nhau rồi tiến hành giải mã. thống an ninh ở đây quá thời, phần mềm giải mã từng viết dễ dàng lấy được truy cập.

Oong…

Đèn tường sáng lên từng cái, căn hầm chìm trong ánh trắng như ban ngày.

“Má, chui vô đây rồi không đường ra luôn.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận