Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 73 / 110  ·  66.4%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 73: Sự thật phơi bày: Công ty Tinh Sáng rốt cuộc đang làm gì?
06/07/2025 20:42· 3,278 từ

‘Cậu ta thật sự dám cận mình?’

Hắc Ưng không còn thời để suy nghĩ, đây là cơ cuối cùng của ông Ông ta gắng gượng cơn đau dội, lật người bật dậy, cơ và thần kinh co toàn thân bê bết

Hai chân đạp đất, tiếng rít gào, bàn tay phải còn động được nắm thành cuốn theo luồng gió, lao thẳng phía đầu Lý Minh!

Lý Minh có thể thấy gương mặt dữ tợn của Hắc nhưng anh không hề tránh, ngược lại còn bước lên bước.

Do Hắc Ưng tấn công trên xuống, bước tiến của Lý khiến đòn công kích không còn nhắm vào đầu mà sang ngực anh.

Keng!

Lý Minh đứng vững không lay chuyển. Gương mặt hung tợn Hắc Ưng lập tức mất, ông ta kinh ngạc nhìn chằm vào ngực Lý Minh, đau nơi đầu ngón tay xé toạc thần kinh.

Chỉ thấy đồng phục nơi của Lý Minh đã bị ngọn đốt thủng một lỗ lộ ra lớp áo giáp màu xám mịn màng bao phủ phía dường như còn đang động.

Đòn tấn công của ông hoàn toàn vô dụng.

Lý Minh giơ tay, nắm thành quyền, một cú đấm nặng giáng xuống, “rắc!”, cánh của Hắc Ưng gãy gập, lòi đầu xương trắng hếu.

Gương mặt vặn vẹo vì đớn của Hắc Ưng giờ đây toàn sửng sốt, biến An ninh không thể tin nổi.

“Sinh mệnh cấp E!?” Chỉ một lần va chạm, ông ta cảm nhận được, sức của Lý Minh tuyệt đối không là của cấp F.

Ông ta khuỵu gối xuống mặt mày méo mó vì đau tột cùng, hai tay thõng, máu chảy thành vũng dưới

“Ha… ha… không ngờ lại nhầm… sinh mệnh cấp E, mưu kế hiểm như vậy… rồi, đúng là vậy mới đúng!”

Giọng ông ta khản đặc, chút điên dại: “Chúng đã bí nuôi dưỡng cậu bao Muốn cậu làm gì? Báo thù Ông ta dường như hiểu lầm gì đó.

“Tôi nói cho cậu biết, mơ đi! Một lũ già không chết, đáng lẽ nên mồ từ lâu rồi, còn mơ báo thù gì chứ? Cậu sẽ phát hiện, thân phận cậu không giấu được

Xoẹt! Máu bắn tung tóe. của Hắc Ưng lăn lông lốc, trợn trừng, như còn nói điều gì đó.

“Nói nhiều quá.” Lý Minh đầu, bước đến lục soát thi không đầu, lấy ra chiếc thẻ từ có màn hình, qua vài lần, hiện ra hình mô phỏng một con vũ trụ.

“Thẻ khóa tàu vũ trụ?” thẻ có biểu tượng, Lý Minh ra ngay, đám người có tàu riêng, không giống những săn tiền thưởng phải trốn chui lủi.

Anh cất kỹ vào người, sau khi rời khỏi đây sẽ đến, dù trên tàu có gì, thì bản thân con đã rất có giá trị.

Ngoài ra, anh còn lấy hai khẩu súng lục cỡ lớn, đôi giày của Hắc

[Giày lực từ cường hóa Cấp E: Loại giày đặc biệt chế tạo bằng đặc điện từ.

Điều kiện kích hoạt: 300 năng lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt: Tăng tốc độ.

Kỹ năng đặc biệt - từ nhảy xa: có thể nhảy từ 10–30 mét nhờ năng lượng từ mạnh mẽ.]

Đây là loại trang bị trợ. Hiện tại Lý Minh dốc lực nhảy cũng chưa 10m, nên có tăng cường tốc là rất hữu ích.

Anh lập tức kích hoạt bị, thay vị trí của súng tỉa bằng đôi giày từ. Ngay lập tức, hai chân nên nhẹ nhàng hơn hẳn, không cảm giác như đeo nữa.

Chỉ cần hơi nhún chân, đã bắn vọt ra một quãng

“Với tiến độ khai mở hiện tại, mình cũng coi như triển khá nhanh trong E rồi nhỉ…” Anh âm thầm toán.

Đôi chân khẽ co lại, Minh dồn lực, “ầm!”, như thể chân gắn động cơ, lao vút lên hành lang cao

Một lúc sau, anh dọn hiện trường, đá hết xác chết vực. Món đồ bé kia cầm không phải thiết thông minh, mà là một công khác.

[Bộ não thông minh mini Cấp E: Công cụ hỗ trợ toán chuyên sâu.

Điều kiện kích hoạt: 400 năng lượng kim loại.

Hiệu quả kích hoạt: Kỹ hacker – Trung cấp.

Kỹ năng đặc biệt - cường tính toán: tạm thời nâng năng hacker lên Cao

Lý Minh cũng kích hoạt bị này, rồi lục hết những còn giá trị trên đám người kia. Sau khi hấp xong, anh ước chừng còn dư khoảng ba ngàn điểm lượng kim loại.

Tiêu diệt được bọn này, như anh đã dẹp yên được mối họa lớn. Bị người này nhắm vào suốt, đúng khiến người ta không thoải mái nào.

Về phần tổ chức “Tận” sau bọn chúng, thậm chí là lực lớn hơn nữa, Minh đã có sẵn kế hoạch đầu.

“Chuyện đó vẫn phải đợi Thọt xử lý, việc trước mắt giải quyết là tên Tụng Nam này.” Ánh mắt Lý lóe lên tia lạnh lẽo, đối là một sinh mệnh D.

Sức mạnh ông ta thể ra quả thực kinh người, bản Lý Minh chỉ miễn cưỡng chống đỡ một đòn diện, muốn giao chiến thật sự hoàn toàn không thể.

Nhưng... khoảng cách ấy cũng đến mức tuyệt vọng, đúng không?

“Giám đốc Trần, ông đã sàng chưa?” Lý Minh liếc nhìn đi hẹp tối tăm trước.

Vài phút trước, trong đường Trần Tụng Nam liên tục đập vào vách đá, đá rơi xuống ngày càng nhiều, dần che lấp đàn dã thú Ngân đuổi phía sau, không nghe tiếng động nữa.

Lúc này, mọi người mới phào nhẹ nhõm, bước chân cũng lại. Vương Chí Hằng gặng hỏi mấy lần, cuối cùng giận, quát lớn: “Trần Tụng Nam! hỏi ông, Lý Minh rồi!?”

“Cậu ta à?” Trần Tụng lúc này như mới nghe thấy, đầu lại, làm ra đau buồn: “Cậu ta đã thay chặn ở phía sau rồi. Giờ đã anh dũng hy

Mặt Vương Chí Hằng đỏ vì tức giận, lao tới trước Trần Tụng Nam, ánh gần như tóe lửa, nghiến răng “Ông nói xằng bậy! Ông là mệnh cấp D, mà cậu ta làm lá cho à!?”

“Đội trưởng Vương, ý cậu gì? Nghi ngờ tôi? Nếu vậy, ơn đưa ra bằng Trần Tụng Nam hừ lạnh một trầm giọng nói: “Cậu ta làm chắn ở phía sau tôi. Ngoài khoản trợ của Bộ An ninh dành cho đình cậu ta, tôi sẽ bỏ túi ra thêm một khoản nữa, như tấm lòng cá nhân.”

Từ phía sau, Từ Vi lạnh lùng nhìn chằm chằm ông thiết bị thông minh tay ghi lại toàn bộ sự

Nhưng mọi người chưa kịp ngơi được bao lâu, xung quanh rung chuyển lần nữa, trên vách đá bắt đầu nứt dường như có gì đó sắp xuống.

Sắc mặt Trần Tụng Nam thay đổi, ngẩng đầu nhìn: “Chuyện thế này… đám thú Hôi này hình như lại nhắm vào chúng ta. Có gì đó ổn.”

Đột nhiên, ánh mắt lạnh của ông ta quét qua mọi lướt qua đám Bộ ninh, cuối cùng dừng lại ở trợ lý đi theo mình.

“Mấy người gần đây có xúc với người bên ngoài không?” ta nghiêm giọng chất

Những người ông ta dẫn khoảng năm, sáu người, đa phần bối rối, chỉ người toàn thân run rẩy.

Ánh mắt Trần Tụng Nam tức khóa chặt lấy người đó, lớn: “Giám sát viên Chuyện gì đã xảy ra!?”

Mặt Giám sát viên Niên tức trắng bệch, chân mềm nhũn rạp xuống, hoảng loạn “Giám đốc Trần, tôi… tôi… hôm tôi gọi… gọi một dịch vụ nơi…”

“Dịch vụ tận nơi…” Ánh Trần Tụng Nam lạnh băng. “Quy của công ty cậu biết à? Trong thời gian làm vụ, cấm tiếp xúc với người

“Tôi… tôi…” Anh ta run nói không nên lời.

Dù chưa rõ rốt cuộc chuyện gì, nhưng chắc chắn vấn nằm ở tên này.

Bình thường thì giết luôn xong, nhưng giờ nhiều người đang Trần Tụng Nam hơi dự.

Rắc!

“Chạy tiếp đi!” Trần Tụng lập tức hối thúc cả nhóm, thời kéo Giám sát Niên dậy, “rầm!”, đoạn đường đá sau lưng sụp đổ, hàng loạt Ngân Hôi từ phía rơi xuống!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=73]

Mọi người cũng chẳng kịp gì nữa, cúi đầu bỏ chạy.

Mãi đến hơn mười phút Vương Chí Hằng quay đầu nhìn sắc mặt lập tức đổi.

Vị giám sát viên bị Tụng Nam kéo đi, chẳng biết lúc nào… đã biến

Nhưng đàn thú Ngân Hôi sau vẫn không chịu buông tha, chí còn cuồng bạo trước.

Cuối cùng, trước mắt họ hiện ra một khoảng không rộng đây là một khu bằng phẳng, vô cùng rộng rãi, độ hơi cao, rất nhiều thiết bị vứt lung tung nơi, cả găng tay đồ dùng cũng không thiếu.

So với những tấm kim đục lỗ ở bệ đá trước đã bị rỉ sét, này trông mới hơn nhiều.

Cách đó không xa là nhà kho lớn khảm sâu trong đá, cánh cửa hợp đóng chặt.

Lông mày Từ Vi nhíu rốt cuộc Công ty Tinh Sáng lén lút làm đây!?

Trần Tụng Nam dường như có phần do dự, nhưng khi thấy tiếng chấn động phía sau ngày một gần, ông cuối cùng cũng ra lệnh: “Đi

Họ đến trước cửa hợp lần lượt tiến hành quét vân quét mặt, so sánh máu…

“Chi nhánh Ngân Hôi Tinh, ty Tinh Sáng, giám đốc điều Trần Tụng Nam, cho vào cửa.”

Cánh cửa hợp kim từ mở ra, bên trong không gian lớn, dọc tường hộp loại xếp thành nhiều hàng.

Trần Tụng Nam thúc giục gáp, mọi người chẳng kịp để gì khác, vội vào.

Ong…

Cửa hợp kim bắt đầu động, từ từ đóng lại.

“Trần Tụng Nam, sao ông vào!?” Vương Chí Hằng biến sắc, người lúc này mới hiện, cửa sắp đóng rồi, mà Tụng Nam vẫn đứng bên ngoài!

Sắc mặt ông ta không lộ cảm xúc gì.

Trong lòng Vương Chí Hằng lên một dự cảm xấu, theo năng lao về phía ta.

“Chỉ có thể trách, bọn Ngân Hôi đó đột nhiên xuất thôi.”

Trần Tụng Nam vẫn đứng tại chỗ, chỉ nhấc tay lên, lửa bùng cháy, buộc Chí Hằng phải dừng lại, chỉ thể trơ mắt nhìn cửa hợp khép chặt.

“Ông ta muốn làm gì Vương Chí Hằng giận dữ đạp vào cửa, vẫn chưa đầu đuôi.

“Tín hiệu cũng bị chặn vấn đề có lẽ nằm trong thùng này.” Từ Vi tới, cố gắng mở ra. Hộp mật mã khóa, cả nhóm hợp mới miễn cưỡng mở một cái.

Ánh sáng vàng rực rọi từ khe hở của chiếc hộp, lên gương mặt mọi biểu cảm của họ lập tức nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc.

“Khoáng thạch đã tinh luyện?” thốt lên kinh ngạc. Trước mắt là những khối quặng qua tinh luyện, màu bạc pha lấp lánh cực kỳ đẹp mắt.

“Không phải khoáng Ngân Hôi… ra hành tinh này còn có loại khoáng sản khác!” Vi lập tức hiểu ra: “Họ phát hiện loại quặng này trên Hôi Tinh nhưng không cáo, mà âm thầm thác. Sau khi tinh luyện, thể giảm mạnh, nên dễ dàng vận ra khỏi hành tinh.”

“Họ tinh luyện ở dưới đất? Vậy lấy năng lượng ở Sandra hỏi, khó hiểu.

“Địa nhiệt.” Từ Vi nghiến đáp. “Đúng là vắt kiệt tài Công ty Tinh Sáng tiệt!”

“Sếp của các người đang trò gì!?” Vương Chí Hằng túm một trợ lý đi quát lớn.

Người kia run rẩy nói: giết người diệt khẩu. Những đường dưới lòng đất này chịt, không có chúng tôi dẫn các anh chẳng bao giờ tìm chỗ này.”

“Ông ta… ông ta dám!?” Linh sửng sốt thốt lên.

“Không gì là không dám, cần xóa sạch dấu vết là thôi.” Tên trợ nhũn ngã xuống đất, thì thào: đoán, bước tiếp theo là phun độc gây mê, rồi chúng ta vào giữa thú Ngân Hôi, nói là bị triều giết chết. Dù sau này người tới cứu cũng chẳng điều được gì.”

“Còn ông ta thì ra sống yên ổn? Đến kẻ ngốc thấy có vấn đề!” Chí Hằng tức giận.

“Giám đốc Trần cũng sẽ sống sót đâu, ít nhất là giấy tờ’ sẽ chết. ấy chỉ cần thay tên đổi rời khỏi đây là lại nhận vụ mới ở nơi thôi.”

Lời còn chưa dứt, bốn căn phòng vang lên tiếng xì như xì hơi, sắc mọi người lập tức biến đổi.

Từ Vi lập tức thu lại trong góc, Sandra mặt mày nhợt, lẩm bẩm: “Một tinh hẻo lánh như thế này… lại chứa đầy mưu đồ bẩn đến vậy…”

“Ông ta đang làm gì sao không vào bên trong?” Lý cẩn thận ẩn mình, ở rìa, dùng chiếc ống nhòm thu được để quan sát Trần Nam.

Anh đi theo sau đàn Ngân Hôi, bởi vì loại chất không rõ nguồn gốc nên anh cũng bị lũ thú qua, không để ý tới.

Khi đến nơi, Lý Minh Trần Tụng Nam đang dùng một thép cắm vào vách treo người lơ lửng trên đó.

Phía dưới, đám thú Ngân không ngừng lao lên, thậm chí chồng lên nhau, cố tiếp cận ông ta.

Lý Minh đoán, có lẽ người kia đã dùng cách nào rải chất lỏng màu lên cơ thể, mới khiến đám điên cuồng truy đuổi như thế.

“Nếu đã vậy…” Lý Minh động tâm, lấy chất lỏng màu ra, cẩn thận mở rồi bôi lên nòng súng bắn

“Dù có bị bốc hơi cũng sẽ có chút tác dụng Anh lẩm bẩm.

“Gào!!” Tiếng gầm vang vọng hang động trống trải, một con Ngân Hôi dài gần mét quay người lại từ phía kho.

Nó không phá nổi cánh hợp kim dày, đôi mắt đỏ khóa chặt lấy Trần Nam, bốn chi to lớn rướn lấy đà rồi nhảy bật lên, to chiếc miệng đầy

“Phiền phức...” Trần Tụng Nam mày, trong lòng trào dâng một giác khó chịu khó

Việc đám thú nổi loạn toàn nằm ngoài dự liệu của ta. Với thực lực bản thân, ban đầu muốn rút nơi này cũng không phải việc

Ông ta quay lại là vì nhận ra, nếu Tổ điều tiếp tục trốn chạy tung, không chừng sẽ phát hiện nơi này.

Để sót lại một người chính là đại họa. Chỉ có dẫn dắt mọi chuyện hướng kiểm soát, xử lý toàn giảm thiểu rủi ro.

Nhưng… ông ta cũng không ở lại sau chuyện này.

Nghĩ đến đây, ông ta dồn lực vào tay, mượn lực cơ thể leo thêm đoạn, tay còn lại tiếp tục mạnh ống thép khác vào vách

Con thú dài hơn mười đó, năng lượng chắc vào khoảng không quá đe dọa ta, nhưng ông ta không muốn dưa với đám dã thú này.

Ông ta tin rằng, hiệu kỳ lạ đang tác động lên không thể kéo dài được.

Nhưng đúng lúc đó, lẫn tiếng gầm của thú Ngân Hôi, lên một tiếng súng như kim đâm.

Keng! Sắc mặt Trần Tụng bỗng thay đổi, ống thép trong bị bắn gãy, ngắn một đoạn, ông ta phản ứng nhanh, tay còn lại lập tức lấy điểm mới.

Thế nhưng một luồng sáng mắt lại lóe lên, ống thép lại cũng bị bắn ông ta không còn điểm tựa, tức rơi thẳng xuống.

Phía dưới chính là cái há to đầy máu của thú Hôi! Cái miệng đóng con thú khổng lồ lăn lộn đất, hất đầu mấy cái.

Sau đó, nó ho khan ra khói đen, rồi một bóng toàn thân bốc lửa ra từ miệng nó, sắc mặt kỳ khó coi.

Ông ta quay đầu nhìn phía bắn ra viên đạn.

Có người mai phục!?

Là nhắm vào ông ta Tần Tiêu!? Ông ta lập tức ngờ Tần Tiêu, chỉ tên đó mới đủ năng lực ra trận thú triều này.

Tần Tiêu còn chưa chịu bỏ sao? Không đúng! Ông ta sợ vô tình giết Tổ điều tra sao!?

Những suy đoán quay cuồng đầu Trần Tụng Nam, nhưng lúc không còn thời gian nghĩ ngợi nữa, xung quanh đầy thú Ngân Hôi đang lao tới xé.

“Chết đi!!”

Liên tiếp bị tính kế, lửa giận trong lòng Trần Tụng bùng nổ, hóa thành lốc lửa cao mấy mét, quét đám thú Ngân Hôi đang lao

Vút! Tiếng gió rít rào, chiếc đuôi khổng lồ quét ngang, tan cơn lốc lửa, tiếp quất bay Trần Tụng Nam.

Chưa kịp điều chỉnh lại thế, vai ông ta bỗng chệch một viên đạn găm da thịt, còn lộ ra phân ngoài da, ông ta lăn vài trên mặt đất rồi dậy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận