Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 54 / 110  ·  49.1%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 54: Giết! Trưởng phòng Phùng gửi lời chào đến các vị.
27/06/2025 17:03· 2,031 từ

“Giết!” Bành Cương bất ngờ bật giơ tấm khiên chống bạo động trước người, rồi lao ra ngoài.

“M* kiếp, đợi tôi với!” Lão cũng lật người bật dậy, nhưng ngẩng đầu thì đã Bành Cương khựng lại giữa lang, đứng chết trân chỗ, giơ khiên chống bạo lên, mắt nhìn chằm về bên phải, tròng mắt như rớt ra ngoài, như vừa thấy điều gì không tưởng tượng nổi.

“Sao thế? Có chuyện gì vậy?” Diêu lo lắng hỏi, nhưng Bành không nói lời nào. Diêu dè dặt bước tới bất chợt ló đầu nhìn thử, rồi cũng chết tại chỗ.

Chỉ thấy giữa hành lang vũng máu lớn, vài khúc thi nằm ngổn ngang, còn tường thì ngoài vài vết xém ra, chẳng hề dấu vết chiến đấu nào.

Trong ánh lửa còn sót lại, Minh đang lau con dao gập loại trong tay.

“Xin lỗi, tôi mượn chút.” Ngẩng thấy lão Diêu chỉ ló mỗi đầu ra nhìn, liền ném con dao gập

“Không… không sao…” Lão Diêu nuốt bọt. Trước đây anh ta có kể Lý Minh từng đấu một trận máu lửa ba cá thể cấp còn giết sạch bọn họ.

Nhưng lúc đó anh ta chỉ mấy tên thợ săn tiền thưởng có lẽ không mạnh mức độ phát triển gene thấp, hơn nữa Lý lúc đó cũng bị thương.

Nhưng cảnh tượng trước mắt... thật khiến anh ta rùng mình. Từ bị tấn công đến đâu có bao lâu? Mà giải quyết xong hết Quá kinh khủng!

“Cảm ơn.” Lý Minh nhận tấm chống bạo động từ tay Bành gập lại rồi tiện nhét vào trong áo.

“Cái khiên của cậu…” Lão Diêu ngừng.

“Hử?” Lý Minh quay sang nhìn.

“Đã được cải tiến rồi phải Lão Diêu hỏi.

“Mắt tinh đấy.” Lý Minh đáp giơ thiết bị thông minh lên ảnh, “Mấy người này, cho tôi.”

“Tất nhiên là của cậu, tất là của cậu rồi!” Lão Diêu vàng phụ họa, nhưng mắt lại thoáng lưỡng lự, áo trên người mấy chết này, nhìn không giống săn tiền thưởng cho

Tuy nhiên, anh ta không dám ra. Vì lúc này trên người Minh toát ra một tức cực kỳ nguy hiểm.

“M* kiếp, rốt cuộc trung tâm huy lấy đâu ra cái thông tình báo rác rưởi này, suýt thì hại chết mình!” Lão Diêu chửi rồi chuyển hướng câu chuyện, thấy Lý Minh đang về phía cầu thang.

Anh ta vừa định đuổi theo, nghe giọng Lý Minh vọng lại: đi theo, tôi còn phải làm.”

Giọng tuy bình thản, nhưng khiến Diêu lạnh sống lưng.

“Tàu bay ngoài kia, tôi dùng

Khóe miệng lão Diêu giật giật, nói nên lời, chỉ ngẩn người Lý Minh biến mất.

“Thế này là phạm quy rồi.” Cương lẩm bẩm.

“M* kiếp, sao lúc nãy cậu nói?” Lão Diêu bỗng thấy bực vô cớ.

“Tôi sợ cậu ta nổi điên, luôn cả tôi.”

“Giờ cậu nói cũng như không!”

“Nhưng ít ra cũng chứng minh tôi có nhắc rồi.”

Lão Diêu trợn tròn mắt nhìn ta, tên lông mày rậm mắt này, vậy mà đầu cũng chẳng đơn giản chút

Ầm!

Một luồng sóng xung kích dữ cuốn theo khói đen cuồn cuộn lên, trong chớp mắt, pha lê vỡ tan tành, sổ sát đất nổ ngọn lửa chói lóa liên bùng phát và lan

Phùng Việt và Lâm Diệu Tiên, người đứng gần nhất, lập tức hất bay ra xa, lớp màng chắn xanh lam lánh hiện lên bao lấy cơ thể họ.

Ngay sau đó, còi báo động tai vang dội khắp toàn bộ nhà tổng bộ Bộ ninh, các thành viên hậu còn ở lại đều mét mặt mày vì kinh

Vèo! Vèo!

Đuôi lửa của những quả tên xé rách bầu trời, lao đến vị trí vừa bị công, âm thanh nổ vang lại vang lên lần

“Tất cả… bộ… tổng bộ bị kích… mau… nhanh chóng…”

Âm thanh đứt quãng phát ra kênh liên lạc của phi cơ. Minh đeo tai nghe phòng, liếc nhìn về phía đen đang bốc lên cuộn.

“Tổng bộ Bộ An ninh… ồn cỡ này… bọn thợ săn tiền đó, đúng là không hạng xoàng.” Lý Minh lẩm

Anh điều khiển phi cơ, lao về phía tòa nhà tổng bộ An ninh.

“Ai đã tiết lộ tin tức? chúng sao biết được chúng ta đây?” Trưởng phòng Vương mày xám ngoét, lảo đảo theo Tần Tiêu và người khác. Tiêu Vũ bước đường hầm thoát hiểm cấp, bộ vest rách tả tơi, mặt cũng đầy vẻ nề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=54]

“Mẹ nó, bọn thợ săn tiền này đúng là chán sống rồi, tấn công cả tổng Bộ An ninh!” Lâm Diệu nghiến răng ken két, làn da lộ ra chi vết cháy sém, “Tôi định sẽ băm nát từng tên!”

“Bộ trưởng! Đường hầm thoát hiểm khóa rồi!” Tiêu Vũ vội vàng lại báo cáo. Chiếc máy phía sau bức tường loại dày đặc đang nháy ánh đèn đỏ, hoàn không thể mở.

“Hệ thống thoát hiểm khẩn cấp động độc lập với hệ thống ninh của Bộ An sao có thể bị khóa Đỗ Thành kinh hãi, lẽ có người của chúng xâm nhập vào trong!?”

“Bộ trưởng! Trong tòa nhà phát dao động phóng xạ cực mạnh, ngờ là bom hạt Một giọng nói hoảng loạn lên qua kênh liên Chân mày Tần Tiêu nhíu sắc mặt lập tức đổi!

Bom hạt nhân!?

“Đám người bên dưới làm ăn gì vậy!? Bom hạt nhân mà để lọt vào được!?” Diệu Tiên mặt tái xanh tàu lá chuối.

“Lũ thợ săn tiền thưởng lần không đơn giản.” Tần Tiêu trầm “Không thể dùng thang Cầu thang thì quá chậm. xuống từ cửa sổ

Trưởng phòng Vương không nhịn được lên: “Nhảy xuống á? Cách mặt hơn một nghìn mét, xuống chẳng phải tự dâng vào tầm ngắm của chúng sao? Bộ trưởng, đó tự sát!”

Tần Tiêu lạnh lùng đáp: “Vậy ở lại đây chờ chết đi.” đó ông ta quay mấy vệ sĩ đi cùng: cậu rút lên tầng ở đó có phi cơ.”

Dứt lời, ông ta xoay người về phía cửa sổ bên cạnh.

“Ầm!” Chiếc phi cơ vừa cất từ tầng thượng tòa nhà Bộ ninh lập tức bị nát, ngọn lửa bùng sáng trời.

“Lão đại, mấy cái xác cháy rơi xuống, chắc là mồi nhử.” giọng nói vang lên kênh liên lạc không xác

“Tìm thấy rồi, phía tây tòa Bộ An ninh. Mấy người đó nhảy xuống, đang dùng ngoài để giảm tốc, ước sẽ tiếp đất trong 45 đến 75 giây.”

“Lão đại, đám vệ sĩ đã ứng rồi. Những thợ săn tiền khác chỉ có thể chân họ tối đa năm Tám phút nữa sẽ người tiếp viện, mười hai sau chúng ta sẽ bao vây.”

“Tass, gây chút trở ngại cho lão đó, theo dõi họ sát Ngoài ra, chuẩn bị EMP...” Người chỉ huy trong liên lạc ra lệnh cách trật tự, không chút thẳng.

“Rõ…”

Trong giọng nói đó không hề sự lo sợ hay bối rối, thể mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch.

“Rẹt!” Cánh tay của Phùng Việt sâu vào tường ngoài tòa nhà An ninh, đối với thể sinh mệnh cấp E, tông cứng cáp chẳng gì đậu hũ.

Gương mặt Phùng Việt nghiêm trọng, nhiên đầu ông ta nghiêng mạnh một bên… “Đoàng!” Một đạn sượt qua tai, găm tường. Dù không trúng nhưng khiến ông ta mất bằng, suýt chút nữa khỏi bức tường tòa nhà.

“Phản ứng khá đấy…” Qua ống gương mặt sa sầm của Phùng hiện rõ mồn một. bắn tỉa lập tức bóp

Đoàng! Đoàng! Đoàng… Khẩu súng bắn đen kịt liên tiếp khai hỏa.

Lâm Diệu Tiên cảm thấy vai xuống, một cơn đau nhói lan trong lúc đang rơi, ta không thể né liên và đã trúng một

Những người khác cũng bị tấn nhưng lập tức điều chỉnh tư khoảng cách đến mặt chỉ còn vài trăm mét.

“Ầm!” Cát đá bắn tung tóe, đất xuất hiện từng hố sâu. Việt phun ra một máu tươi, rồi loạng choạng nhào, tóc bị cháy toàn thân đau nhức.

Nhưng ông ta phản ứng cực nghiến răng đứng dậy, lao ngay chỗ tối để tránh phát hiện.

“Có tay bắn tỉa! Ở tầng nhất tòa nhà Kim Đỉnh! Gần nhất, ai ở gần thì mau ngăn hắn lại!” Tiêu vừa tiếp đất, người ít bị thương nhất, ấn tai nghe vừa giọng ra lệnh.

“Bắn tỉa sao?” Ánh mắt lóe lên. Anh vừa đáp xuống một tòa nhà gần nhìn về hướng Tần Tiêu

Đó chính là tòa nhà cao gần Bộ An ninh.

“Vị trí đẹp đấy.” Lý Minh khiển phi cơ, nhanh chóng bay phía mục tiêu.

Vị trí quan sát mà anh vốn đã rất gần, chỉ mất ba phút là đến

“Ù…” Đột nhiên, cơ thể khựng lại. Một luồng sóng điện xanh lam lóe lên đâu đó, rồi nhanh chóng tán theo hình bán Mọi nơi nó đi qua, tắt phụt, màn hình nháy loạn xạ.

Phi cơ mà Lý Minh điều cũng bắt đầu mất kiểm soát, thẳng xuống, toàn bộ hình đều nhiễu sóng và đầy tuyết trắng.

“Một dạng nhiễu sóng nào đó?”

“Rầm!” Lý Minh đá tung cửa cơ, nhanh chóng liếc qua mái phía trước không xa trong đầu đã tính ra khoảng cách giữa hai

Anh bám lấy khung kim loại, cánh tay máy phía sau lưng ngột bung ra, đồng phát lực. Phi cơ rơi hơn, nhưng Lý Minh phóng ngược ra khỏi đó, tay máy biến mất lúc.

“Vù!” Gió rít bên tai.

“Rầm!” Lý Minh tiếp đất vững ngay mép mái nhà, lập tức về phía cửa cầu

“Ê, Tass, thằng trên phi sống sót kìa.” Trong kênh liên có người kinh ngạc rồi trêu chọc: “Bật nhảy thật đấy. Hạt giống của hắn chẳng lẽ là… túi à?”

“Không có thông tin về hắn Tass hỏi.

“Có chứ… Lý Minh, hiện mồ côi, công dân thành phố Hôi, mới gia nhập An ninh không lâu, tiến phát triển gene 60%... có gì nguy hiểm.”

“Cẩn thận vẫn hơn…” Tass trầm “Rod, mạng tôi giao cho cậu

“Yên tâm đi, tôi đang ngắm rồi.” Giọng Rod thoải mái: “Một là xong.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận