Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 110  ·  41.8%
Đây thực sự không phải nâng cấp thành cơ giới đâu!
Chương 46: Lần đầu bộc lộ tài năng! Lê Ninh sững sờ.
25/06/2025 16:44· 1,784 từ

Tiếng súng lác đác từ vang đến gần. Ở rìa phố mới, nơi này như là một tòa chung tiếng còi báo động chói tai cùng.

Không ít cư dân hoảng chen lấn chạy ra ngoài, người thậm chí còn xuống đất, vẻ mặt đầy sợ.

Ầm! Bức tường ngoài của giữa bị phá vỡ, vài người lăn lộn rơi đất, trong đó có một mặc quân phục tác chiến tiêu của Bộ An ninh, lập tức nhanh vào chỗ nấp gần đó.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tiếng súng lên, loạt đạn từ ba bắn tới, nhằm vào bóng người phía đối diện.

Ba người vừa tiếp đất phản ứng cực nhanh, ném chân hai khối kim hình tam giác. Đầu nhọn chúng phun ra tia laser, nhanh liên kết lại, tạo thành một chắn màu lam nhạt bao cả ba người, chắn loạt đạn.

“Người ở cái nơi nhỏ này, không thể xem thường thật…” Người bên phải bằng tiếng phổ thông liên tinh một cách chuẩn chỉnh.

Bóng người bên trái thì giọng: “Nếu không phải mày phí thời gian thì giải quyết xong rồi.”

“Viện binh của bọn chúng đến, phải giải quyết nhanh.” chính giữa, có là thủ lĩnh, mặc bộ chiến đấu màu bạc phủ kín thân, ánh mắt quét khắp xung

Trên tay còn đang xách người đang hoảng sợ.

Lời vừa dứt, một loạt đạn như dòng lửa từ cao trút xuống, bốn phi thuyền hình thoi lơ cách đó không xa.

Tấm lá chắn màu lam phía trước phát ra những "rắc rắc", tia điện lên, dường như sắp không nổi nữa.

“Viện binh đến rồi!”

Vẻ mặt viên Bộ An vừa đáp đất giãn ra nào. Người dân xung đã sơ tán gần hết, không ra ngoài thì cũng đang trong nhà, vài người gan dạ đầu ra xem.

“Bạch Vũ, cậu điều khiển thuyền gây áp lực cho chúng, Lý Minh, Lê hai người vòng sang bên Lão Điêu căng thẳng ra lệnh, người đã rời khỏi phi thuyền, người nấp sau bồn hoa.

“Khu vực này là khu cư, tuyệt đối không thể bọn chúng chạy thoát!”

“Rõ!”

“Chúng đều là sinh mệnh F, có rất nhiều thủ Một giọng lạ chen kênh liên lạc. “Tôi là Nguyên, người của đội một.”

“Lão Điêu, đội bảy, bên không ai là sinh mệnh F, chỉ có thể dài thời gian, đợi người tới. Lá chắn năng lượng sắp rồi, chuẩn bị khai hỏa!”

“Không được nổ súng!” Trương vội ngăn lại: “Người trong chúng là con trai Trưởng phòng Nội vụ, Phùng

“Cái gì? Con trai của phòng Phùng?” Lão Điêu sững không nhịn được hỏi: bên Nội vụ, sao lại loạn ra ngoài thế này?”

“Tôi cũng không biết, trên cậu ta có treo thưởng vạn.” Trương Nguyên bất nói: “Giờ phiền phức to

“Mẹ kiếp, tất cả cút một bên cho tao! Không chúng tao rời đi, nhóc này sẽ chết ngay tức!” Người kia túm lấy đầu Hiểu, cúi sát tai cậu ta, mắt lạnh lẽo như chim ưng, “Nhìn đi, bọn chúng ngừng nổ súng, lát chắn vỡ rồi, người tiên chết ở đây là mày.”

Vẻ mặt Phùng Hiểu ban đầy sợ hãi, nhưng vừa thế, lập tức gào giận dữ: “Lũ ngu các còn không mau dừng tay! Muốn tao thật à!?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ay-thuc-su-khong-phai-nang-cap-thanh-co-gioi-dau&chuong=46]

“Khốn kiếp!” Sắc mặt Lão trở nên khó coi, trầm ra lệnh: “Bạch Vũ, lại!”

Bốn chiếc phi thuyền hình lập tức ngừng bắn, nòng bên dưới chậm rãi lại.

Thế nhưng ngay sau đó…

Đoàng! Đoàng! Đoàng…! Ba phát vang lên liên tiếp, tiếp những tiếng “Ầm!”, chiếc phi thuyền hóa thành cầu lửa rơi xuống mặt đất, phát nổ dữ dội hơn nữa, lửa bùng lên rực rỡ.

Người cầm đầu giơ khẩu lục bạc cỡ lớn chĩa vào đầu Phùng Hiểu, giọng nói: “Các người có phút, đưa chiếc phi thuyền còn hạ xuống trước mặt tôi. Nếu đầu nó sẽ nổ tung.”

“Làm theo lời hắn đi.” Nguyên nghiến răng.

Lão Điêu tức đến nghẹn nhưng cũng chỉ còn cách Bạch Vũ điều khiển thuyền từ xa hạ cánh.

Ngay khoảnh khắc phi thuyền xuống, một góc khuất hình trong chớp mắt khiến nhìn của ba kẻ kia cản trở phần nào.

Ánh mắt Trương Nguyên chợt đi, trong khoảnh khắc bật hơn mười mét, làn toàn thân chuyển sang màu nhạt.

Khoảng cách vốn đã rất chỉ trong nháy mắt đã thu hẹp. Trên tay ta là một cây dùi điện cỡ lớn, nện thẳng vào của kẻ cầm đầu.

Tách tách tách…!

Gương mặt tên cầm đầu biến sắc, cánh tay tê Phùng Hiểu rơi xuống tốc độ phản ứng cũng chậm, lập tức lao ra xa.

Hóa ra cậu ta cũng sinh mệnh cấp F.

Trương Nguyên không hề ngừng tay trái đã rút súng nhắm thẳng đối phương bóp cò.

Keng! Tia lửa tóe lên, Nguyên trừng to mắt. Một vảy kim loại như cá nhanh chóng tụ lại trán cậu ta, tạo thành một mặt nạ, viên đạn bị bật ngoài.

Đoàng! Người bên trái ra gầm lên giận dữ, tung đá mạnh về Trương Nguyên. Người bên phải rút ra một con dao gấp kim loại, hung hãn bổ xuống!

Bốp! Trương Nguyên bị đá ngược ra sau, vai trái chém một vết sâu máu tươi nhỏ giọt theo tay.

Không kịp nghĩ ngợi, cậu lập tức lăn một vòng, cậu ta vừa đứng nổ tạo thành một hố khẩu súng lục trong tay tên đầu còn đang bốc khói, sắc hắn cực kỳ khó coi.

“Nổ súng!” Lão Điêu quát Cùng lúc đó, ba người trướng Trương Nguyên ẩn trong bóng tối, cùng với người Lý Minh, đồng loạt nổ

Trong khoảnh khắc, tiếng súng rền, đạn bay loạn xạ. thợ săn tiền thưởng tức tản ra, tìm chỗ nấp.

“Đuổi theo! Phải bắt sống!” cầm đầu gầm lên, Phùng hy vọng duy để bọn họ rời khỏi này.

“Chạy! Chạy mau!” Phùng Hiểu loạn tột độ, không phân nổi phương hướng, chỉ cắm đầu mà chạy.

“Bên này, bên này!” Lê vẫy tay, hét lớn gọi ta.

Phùng Hiểu lập tức có phương hướng, lảo đảo chạy phía tiếng gọi.

“Mọi người, đợi Phùng Hiểu rồi thì chúng ta…” Lê chưa nói hết câu, nhiên cảm thấy trời đất lộn, cả người bị hất mạnh ngoài.

“Chặn chúng lại! Chặn chúng Phùng Hiểu vẻ mặt dữ chẳng màng gì hết, tiếp ném Lê Ninh về kẻ địch đang đuổi tới phía

Sắc mặt Lý Minh lập trở nên lạnh như băng, Lão Điêu thì mắt rực vì tức giận!

Hai kẻ địch phía sau gần sát, dao gấp kim đã bung ra, không do dự chém thẳng xuống, chém Lê Ninh thành từng mảnh.

“Vậy là… hết thật sao?” nhìn quay cuồng, Lê Ninh chưa kịp cảm nhận khác, trong lòng chỉ thấy chết kiểu này thật sự quá cười.

Bịch! Ngã xuống đất, lăn vòng, cơn đau dữ dội đến, Lê Ninh ngơ Mình… chưa chết?

Ngay sau đó, đồng tử ấy co lại, một bóng không biết xuất hiện lúc nào, đang đứng chắn mặt cậu ấy, tay giơ lên, trần chặn lấy lưỡi dao kim đang chém xuống!

Lê Ninh kinh ngạc đến hốc miệng, sau đó hét “Lý… Lý, Lý Minh!?”

Cứ như thể vừa chứng một điều không thể nào được.

Đồng tử của kẻ địch lại co lại, nhưng không lại, mà lao thẳng hướng Phùng Hiểu đang bỏ

Hắn biết, con đường sống nhất hôm nay, nằm trên Phùng Hiểu.

Lý Minh nhìn chằm chằm kẻ trước mặt, bàn tay chặt, lực mạnh đến khiến đối phương rít lên đớn.

Anh không hề nắm lấy dao gấp kim loại, mà cổ tay của đối Âm thanh xương gãy vang “rắc rắc”, con dao kim loại khỏi tay kẻ kia, Lý Minh tay bắt lấy.

Ngay sau đó, một tia màu lam nhạt gần như thể nhìn thấy phóng cơ thể đối phương lập cứng đờ. Lý Minh vung dao xuống, lướt qua cổ hắn, máu phun trào.

Đầu lăn xuống ngay trước Lê Ninh, rồi cái xác xuống.

Lê Ninh chớp chớp mắt, đầu dưới đất vẫn mở mắt như chưa thể được cái chết của mình.

Đây là sinh mệnh cấp

Chỉ bị Lý Minh chém cái là chết rồi?

Không chỉ mình cậu ấy, bộ chiến trường đều rơi tĩnh lặng chết chóc.

Lão Điêu lúc này đã dậy, há hốc miệng, hoàn sững sờ: Cái này… Lý Minh sao có thể…?

Còn Trương Nguyên thì cau chặt lại: Không phải đội nói là không có mệnh cấp F à? Thanh này nhìn quen quen, hình như gặp ở đâu rồi…

Nhưng bây giờ không phải để nhớ lại. Cậu ta tức lên kênh nội dặn mọi người đề cao giác, đồng thời nhanh chóng đuổi hướng kẻ còn lại đã chạy.

Tên cầm đầu sắc mặt biến, nhìn chằm chằm vào Minh, cơ mặt co trong ánh mắt lộ rõ e ngại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận