Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 1

Ngày cập nhật : 2026-02-11 14:40:24
Cậu thiếu niên bước đi trong một màn sương trắng dày đặc, phía trước là một khoảng tối mịt mù, không tìm thấy dù chỉ một tia sáng. Trong lúc hoảng hốt, một luồng lạnh buốt chạm vào tay cậu.

Theo phản xạ, cậu cúi đầu nhìn xuống, đồng tử bất ngờ phản chiếu một màu đỏ như máu.

Trên mu bàn tay trắng nõn dính từng vệt máu nhỏ. Trong tay cậu còn nắm chặt một bàn tay đã bị chặt đứt, dưới chân là thi thể không đầu của một cô bé.

Lúc còn sống, cô bé mặc chiếc váy trắng xinh xắn, giờ đây lại bị máu tươi thấm ướt, bết dính vào làn da tái xanh.

Đôi môi cô bé lúc khép lúc mở như đang nói điều gì đó. Sau đó, cô bé nở một nụ cười rùng rợn với cậu. Những chiếc răng sắc nhọn như răng cá mập vẫn còn dính những mảnh vụn màu nâu đỏ.

Giống như... thịt người.

...

Căn phòng tối mịt, không một khe hở, tựa như thiếu niên bị nhốt trong một nhà giam chật hẹp.

Trên giường, Khương Vọng thở dốc. Sắc mặt ngày càng đau đớn, trán lấm tấm mồ hôi.

Cho đến khi trong đầu vang lên một tiếng nổ lớn, ý thức của cậu mới dần tỉnh lại.

Cậu mở mắt, ánh nhìn trống rỗng hướng lên trần nhà, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Lại là giấc mơ đó.

Từ ba năm trước, cảnh tượng này đã bám lấy cậu không dứt.

Cậu từng tìm đến rất nhiều bác sĩ tâm lý, thậm chí thử gặp những người tự xưng là thầy trừ tà, nhưng không ai phát hiện được vấn đề gì trên người cậu.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=1]


"Cốc cốc cốc."

Tiếng gõ cửa vang lên trong căn phòng yên tĩnh, một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước vào. Hắn ta kéo rèm cửa, ánh nắng chói chang lập tức tràn ngập phòng bệnh. Hắn quay đầu nhìn người trên giường.

"Số 308, đến giờ uống thuốc rồi."

Cậu như bị giật mình bởi âm thanh bất ngờ, đôi mắt chậm rãi chuyển động. Trên đôi môi hồng nhạt còn hằn vết răng cắn hình lưỡi liềm, gương mặt tinh xảo mang theo vẻ ngơ ngác.

Đuôi mắt hơi rũ xuống, toát ra chút yếu ớt. Dáng vẻ yên tĩnh như một con búp bê được trưng bày trong tủ kính.

Không ai có thể ngờ rằng cậu thiếu niên như vậy lại là bệnh nhân tâm thần cần được giám sát nghiêm ngặt.

Bệnh nhân số 308, Khương Vọng, mắc chứng hoang tưởng bị hại (một dạng rối loạn tâm thần khiến người bệnh tin rằng mình luôn bị người khác hãm hại).

Người đàn ông đưa thuốc cho cậu, tận mắt nhìn cậu nuốt xuống và nở nụ cười ngoan ngoãn.

"Tôi uống xong rồi."

"Há miệng."

Hắn ta bóp cằm cậu, ép cậu mở miệng kiểm tra. Hắn lấy que đè lưỡi trong khay khử trùng, kiểm tra kỹ khoang miệng xem có giấu viên thuốc hay không.

Không phát hiện viên thuốc nào, hắn ta mới rút que ra. Khoảng cách gần gũi giữa hai người vô tình kéo thành một sợi chỉ mơ hồ.

"Gần đây ngoan lắm." Hắn ta xoa đầu cậu như ban thưởng.

Cậu vẫn giữ nguyên nụ cười, ngay cả độ cong nơi khóe môi cũng không thay đổi.

Người đàn ông tiếc nuối nói: "Đáng tiếc lát nữa tôi còn phải đi kiểm tra phòng khác, không thể ở lại với em."

Nói xong, hắn ta đẩy xe thuốc rời khỏi phòng.

Khương Vọng đợi một lúc, xác nhận hắn ta không quay lại, mới bước vào phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh nhỏ hẹp, chỉ đủ một người đứng. Trước mặt là chiếc gương.

Cậu cúi đầu, cuộn lưỡi lên, viên thuốc trắng lập tức rơi xuống bồn rửa, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Thiếu niên trong gương có làn da trắng mịn. Hàng mi dài đổ bóng xuống khóe mắt. Đôi mắt phượng một mí hơi xếch lên, đôi môi luôn như đang mỉm cười khiến người ta có cảm giác khó gần.

Cậu mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, càng làm thân hình thêm gầy mảnh. Cậu trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi cởi cúc áo.

Phần eo bụng lộ ra một hình xăm giống con rắn xanh.

Hình xăm sống động như thật. Con rắn xanh cuộn quanh eo, thè lưỡi đỏ tươi, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị.

Cậu chạm nhẹ đầu ngón tay vào eo, cảm nhận được cái lạnh thấu xương, lập tức rụt tay lại.

Hai ngày trước, nửa đêm, cánh tay cậu bỗng đau như bị kim đâm. Soi gương mới phát hiện hình xăm kỳ lạ này xuất hiện.

Dường như nó có thể di chuyển, thay đổi vị trí trên cơ thể cậu.

Cậu từng cố tình để bác sĩ nhìn thấy, nhưng đối phương không có phản ứng gì.

Rõ ràng, chỉ mình cậu nhìn thấy nó.

Sau khi cơn đau biến mất, trong gương xuất hiện một dòng chữ đỏ như máu:

[Chúc mừng bạn được chọn trở thành chủ phòng phát sóng trực tiếp trò chơi kinh dị.]

[Trong vòng ba ngày, cánh cửa thế giới vô hạn sẽ mở ra với bạn.]

[Nếu từ chối, cơ thể bạn sẽ trở thành lớp vỏ cho ác quỷ mượn xác hoàn hồn, linh hồn sẽ rơi xuống địa ngục, bị ác quỷ cắn nuốt đến chết.]

Sau đó, trong đầu cậu xuất hiện một dòng chữ máu, giống như đồng hồ đếm ngược sinh mệnh. Khi về số 0, điều tồi tệ sẽ xảy ra.

Rõ ràng, đây là ép buộc.

Hiện tại còn 8 giờ, thời hạn là 12 giờ đêm nay.

...

Bình Luận

0 Thảo luận