Sáng / Tối
Khương Vọng khẽ nheo mắt. Màu tóc này khiến cậu gần như lập tức liên tưởng đến người cá Serbia.
"Này." Cậu đưa tay bóp mũi cậu bé, lực không nặng không nhẹ: "Tỉnh lại đi, nhóc con."
Đứa trẻ trên giường khẽ nhíu gương mặt tinh xảo, hàng mi dài như cánh bướm khẽ run.
Khi cuối cùng chậm rãi mở mắt, Khương Vọng nhìn thấy một đôi đồng tử xanh lam trong suốt đang mơ màng chuyển động.
Nhận ra tình hình, cậu bé dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm đẩy tay Khương Vọng ra, nói líu nhíu không rõ: "To gan! Mau... mau buông ta ra!"
Khương Vọng thuận thế buông tay, khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống vị khách không mời mà đến này: "Nhóc là ai? Vì sao lại ở trong phòng tôi?"
Ánh mắt cậu lướt qua mắt cá chân lộ ra bên ngoài của cậu bé. Nơi đó mơ hồ có thể thấy vài mảnh vảy lấp lánh ánh ngọc trai.
"Ta tên là Cecil!" Cậu bé đột nhiên ưỡn thẳng lưng, cố tỏ ra uy nghiêm, nhưng chiếc áo sơ mi quá khổ trượt khỏi vai khiến bộ dạng càng thêm buồn cười: "Ta đặc biệt đến đây để bảo vệ ngươi!"
"Bảo vệ tôi?" Khương Vọng nheo mắt, khóe môi cong lên đầy ý trêu chọc: "Để tôi đoán xem, là Serbia phái nhóc tới?"
Cecil lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt hệt như đứa trẻ bị bắt gặp đang ăn vụng kẹo: "Ngươi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=41]
ngươi sao lại biết?"
"Gương mặt tương tự, cùng màu tóc, ngay cả tên cũng gần giống." Khương Vọng cười khẩy, vạch trần màn diễn vụng về của đối phương, cúi người sát lại gần: "Sao hắn không tự mình đến?"
Ánh mắt Cecil bắt đầu dao động. Bàn tay nhỏ loay hoay vặn vẹo ống tay áo quá dài. Cậu bé ấp úng: "Hắn... hắn gần đây rất bận... Đúng vậy, cực kỳ bận! Nên mới phái ta tới bảo vệ ngươi."
Như để tăng thêm độ tin cậy, nhóc con đột ngột nhào tới túm lấy vạt áo Khương Vọng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nghiêm túc nói: "Những người cá khác đều rất xấu xa! Chúng thích nhất là ăn loại người thơm thơm mềm mềm như ngươi!"
Khương Vọng nhướng mày, nhớ lại những người cá bị phong ấn trong tranh.
Cậu hơi cúi lưng, nhìn thẳng vào Cecil, cố ý kéo dài âm điệu: "Serbia... là cha của nhóc?"
"Dĩ nhiên không phải!" Cecil lập tức xù lông bật dậy, rồi nhận ra phản ứng quá mức, vội vàng che miệng, lúng búng: "Hắn là... huynh trưởng của ta!"
Cecil bĩu môi. Gọi là huynh trưởng, nghe vẫn dễ chịu hơn gọi là phụ thân.
Khương Vọng mỉm cười, đang định truy hỏi tiếp thì Cecil đã như con thỏ hoảng sợ, chui tọt vào trong chăn.
Cậu nhóc tự quấn mình thành một cái kén kín mít, mặc cho Khương Vọng gọi thế nào cũng không chịu ló đầu ra.
Cecil trốn trong chăn không hề nhận ra sát ý trên người thiếu niên đã thu lại.
Nếu con cá nhỏ này không có ác ý, vậy cũng không cần thiết phải trừ khử.
"Được rồi, nhóc con, tôi tạm thời chấp nhận nhóc." Khương Vọng nhìn bộ dạng lén lút thò đầu ra của đối phương, lạnh nhạt nói: "Đi thu dọn quần áo trên giường, chuẩn bị ngủ."
Thấy thiếu niên không có ý đuổi mình đi, Cecil vui mừng một lúc. Nhưng nghe đến việc phải dọn ga giường, nhóc chỉ có thể ủ rũ gom quần áo lại gấp.
Cậu mở từng món quần áo bị vo tròn thành cục, thái dương giật giật: "Nhóc định tham gia World Cup à?"
Cecil nghiêng đầu, tò mò hỏi: "World Cup là gì?"
Tay đang cầm chiếc áo thun nhăn nhúm của Khương Vọng khựng lại, chợt nhận ra việc giải thích văn hóa đại chúng cho một người cá biển sâu chưa từng thấy TV còn khó hơn dạy bạch tuộc đan áo len.
Cậu đành thở dài, tự mình gấp quần áo ngay ngắn rồi cất vào tủ.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng xuyên qua tầng mây, rơi xuống giữa hai người một ranh giới mờ ảo, như thể ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cecil cuộn tròn thành một khối, hô hấp nhè nhẹ, thỉnh thoảng chép miệng như đang nếm được món gì ngon lành. Nhìn tổng thể, nhóc hoàn toàn không có vẻ gì nguy hiểm.
Nhưng trong đầu Khương Vọng lại không có chút buồn ngủ nào. Vốn dĩ giấc ngủ của cậu đã nông, giờ thêm một người bên cạnh lại càng khó chợp mắt.
Cậu xoay người trằn trọc một hồi, cuối cùng ngồi dậy khoác áo, định lên boong tàu hít thở không khí.
Dù đang ở trong một trò chơi kinh dị, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến người ta khó lòng quên được.
Bóng đêm thật dài, trăng sáng treo cao giữa trời, rải xuống thứ ánh bạc lạnh lẽo. Mặt biển phía xa lấp lánh những gợn sóng nhỏ, tựa như vô số vì sao rơi xuống nước, trôi theo nhịp sóng dập dềnh.
Khương Vọng hít sâu một hơi, gió biển mang theo hơi ẩm lướt qua gò má cậu. Cậu nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra những gì Trình Vi nhắc đến về cửa hàng của hệ thống.
Rốt cuộc phải mở nó ra như thế nào đây...
Cậu còn đang suy nghĩ, trước mắt đột nhiên xuất hiện một khung sáng nửa trong suốt, bên trên lóe lên dòng chữ màu xanh lam.
[Có mở hệ thống phát sóng trực tiếp không?]
Khương Vọng chần chừ một lát, đưa ngón trỏ khẽ chạm vào lựa chọn "Đúng".
Trong khoảnh khắc, không khí nổi lên những gợn sóng như mặt nước. Hình ảnh của cậu hiện lên rõ ràng như trong gương, ngay sau đó, vô số bình luận đủ màu sắc ào tới như thủy triều.
[3 giờ sáng điểm danh! Tới ngắm nhan sắc thần tiên của vợ yêu! ]
[Streamer người ta thường xuyên mở bình luận tương tác, còn Streamer tôi theo dõi thì còn không biết tôi tồn tại, đúng là... (đỡ trán cười khổ).]
[Đêm nay trăng đẹp quá, phòng không gối chiếc, người lạnh mà tim còn lạnh hơn.]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận