Cậu uống một ngụm, vị dâu tây nhè nhẹ lan ra trong miệng. Sau khi uống xong, cậu cảm nhận rõ thể lực và trạng thái của mình được hồi phục đáng kể, ngay cả cảm giác mệt mỏi trước đó cũng tan biến như chưa từng tồn tại.
Thật thần kỳ.
Khương Vọng thầm nhận xét trong lòng. Mùi vị cũng không tệ, sau này có thể tích trữ thêm một ít.
Để trước khi kết thúc phó bản vẫn còn được uống thứ này, cậu chớp mắt, ánh nhìn đầy mong chờ mà hỏi: "Thứ này lấy ở đâu vậy?"
"Ở cửa hàng hệ thống, dịch dinh dưỡng đó mà." Trình Vi thấy hơi khó hiểu. Đây là vật phẩm khá phổ biến trong cửa hàng hệ thống, thường dùng để bổ sung thể lực, giá cũng không đắt, chỉ 2 điểm tích lũy.
"Cửa hàng hệ thống?" Khương Vọng lặp lại bốn chữ này, có phần chưa hiểu: "Mở thế nào?"
Bị hỏi dồn dập ba câu liền, dù Trình Vi có chậm hiểu đến đâu cũng nhận ra điều bất thường.
"Khoan đã..." Giọng cô run lên, nói ra suy đoán trong lòng: "Cậu... không phải là người mới đấy chứ?"
"Nếu người mới là chỉ người vừa vào trò chơi." Khương Vọng không hiểu vì sao cô lại nhìn cậu với vẻ mặt như vậy: "Thì đây đúng là trò chơi đầu tiên của tôi."
Nghe câu trả lời, vẻ mặt Trình Vi lập tức trở nên vô cùng phức tạp, như thể vừa làm đổ cả khay gia vị. Các loại cảm xúc đan xen trên mặt cô, nếu vẽ ra chắc thành được một biểu đồ hình quạt.
Lúc này, phần bình luận trong phòng phát trực tiếp của Trình Vi gần như nổ tung, vô số lời nhắn xuất hiện liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=8]
[Trời ơi, người mới bây giờ đều bá vậy sao?]
[Ha ha ha, không ngờ chị Vi cũng có ngày nhìn lầm người.]
[Buồn cười chết mất, chị Vi tưởng đối phương là cao thủ, ai ngờ lại là ma mới đến cả cửa hàng hệ thống còn chưa mở.]
[Danh tiếng chị Vi bị ảnh hưởng rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người mới này đúng là có bản lĩnh. Người khác vừa vào đều hoang mang rối loạn, còn cậu ta thì bình tĩnh như đang ở nhà mình. Thảo nào chị Vi nhận nhầm.]
[Hôm qua người mới này có màn thể hiện rất nổi bật, nhìn là biết chỉ số thông minh không thấp. Thêm gương mặt này nữa, hiệu ứng nam thần cộng dồn đủ cả rồi. Không nói nữa, tôi sắp thành fan của cậu ấy rồi!]
Dù sao Trình Vi cũng là người từng trải. Trong khoảnh khắc đầu óc gần như ngừng hoạt động, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Dù sao cũng đã liên minh rồi. Dựa vào biểu hiện trước đó của đối phương, không phải không có khả năng vượt ải thành công.
Không, phải nói là nhất định có thể vượt qua.
Cô chưa từng thấy người mới nào đầu óc nhanh nhạy như vậy. Phần lớn trò chơi kinh dị đều thuộc dạng giải đố, chỉ số ít là kiểu truy sát quy mô lớn, thuần túy dựa vào thể lực để sống sót.
"Cửa hàng hệ thống này cần có điểm tích lũy mới mở được." Trình Vi giải thích cẩn thận cho cậu: "Chỉ khi cậu vượt qua thế giới này, mới có thể nhận được điểm tích lũy và mở cửa hàng hệ thống."
Khương Vọng nghe vậy, trầm ngâm suy nghĩ: "Tôi còn một vấn đề nữa, trước khi vào thế giới này, tôi thấy một cánh cửa. Đó là gì?"
"Đó là cánh cửa xuyên không gian và thời gian. Cậu cũng có thể hiểu nó như thư mời tham gia trò chơi kinh dị." Trình Vi biết cậu đang quan tâm điều gì: "Trò chơi này là bắt buộc. Nếu không bước vào, sẽ chết."
Khương Vọng nhớ lại chuyện xảy ra trước khi vào trò chơi, khẽ sờ mũi: "Cái này tôi đã được dạy cho một bài học rồi."
Trình Vi nhướng mày. Xem ra cậu đã gặp những con quỷ đó, vậy cô khỏi cần nhắc nhở thêm.
Thường có người không muốn bước vào trò chơi sau khi thời gian đếm ngược kết thúc. Kết cục của họ, không phát điên thì cũng mất mạng.
"Thời điểm xuất hiện thì không cố định. Sau khi hoàn thành một thế giới, tất cả đều do hệ thống phân phối. Có thể là mười ngày, cũng có thể nửa tháng." Trình Vi nói hết những thông tin mình biết.
"Nếu cậu muốn hỏi làm sao để thoát khỏi trò chơi kinh dị này." Trình Vi không kìm được thở dài: "Rất tiếc, tôi cũng không rõ."
"Cho dù tìm cách can thiệp từ thế giới thực cũng vô ích, trò chơi sẽ tự động làm mờ ký ức của cậu. Mãi đến ba ngày trước khi sắp bước vào trò chơi kinh dị tiếp theo, ký ức mới dần dần khôi phục." Trình Vi dừng một chút.
"Hiện tại, ngay cả người chơi với nhau cũng chưa thảo luận ra được kết luận nào về chuyện này." Ánh mắt cô tối lại: "Chúng ta chỉ có thể chờ đợi. Có lẽ từng có người thoát khỏi trò chơi, nhưng ký ức đã bị trò chơi xóa sạch."
Khương Vọng không có ý nghĩ mãnh liệt phải thoát khỏi trò chơi. Ngược lại, nó giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, mang đến chút thú vị cho cuộc sống lặp đi lặp lại hằng ngày.
"Ngoài ra còn có một cách giữ lại ký ức. Nếu cậu cảm thấy cuộc sống thực quá ngột ngạt, có thể chọn sau khi kết thúc trò chơi thì tiến vào thế giới chính."
"Trong thế giới chính, rất nhiều người chơi tụ tập lại với nhau. Đồng tiền lưu thông ở đó chính là điểm tích lũy. Nếu cậu có đủ điểm, thậm chí có thể mua biệt thự, mua xe sang và sinh sống luôn ở đó."
Trình Vi cảm thấy mình giống như NPC hướng dẫn ở thôn Tân Thủ trong trò chơi, chuyên phụ trách chỉ dẫn cách chơi cho người mới.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận