Triệu Thái bắt đầu hối hận vì đã tổ đội với hai người này. Gã không dám tưởng tượng cảnh hai người ôm một đống đồ linh tinh trở về rồi chia cho mọi người sẽ như thế nào.
Ba người chơi kia chắc sẽ cười nhạo họ đến chết.
Triệu Thái đã không còn đặt hy vọng vào hai người này. Mục đích gã dẫn theo họ bây giờ chỉ là nếu gặp ma quỷ thì có thể dùng làm lá chắn đỡ đòn.
"Các cậu đem đống đồ này về phòng trước đi, rồi chúng ta mau đi tìm manh mối."
"Không cần, tôi cầm được." Khương Vọng từ chối ý tốt của gã, lựa chọn tự mình gánh hết: "Chúng ta xuống thẳng tầng 1."
Bây giờ trên người cậu đầy đạo cụ, mạnh đến mức đáng sợ.
Giờ Triệu Thái mới nhận ra hai người này còn điên hơn cả gã. Lén lấy đồ của người khác mà còn nghênh ngang ngay trước mặt chủ nhà, đúng là không muốn sống nữa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, gã vẫn đi theo hai người xuống tầng 1.
Tầng 1 là buồng điều khiển của du thuyền. Nhưng nơi lẽ ra đầy kỹ thuật viên làm việc giờ lại không có lấy một bóng người.
"Những người đó đâu rồi?" Triệu Thái không nhịn được lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=11]
Trên người Khương Vọng treo đầy thứ lỉnh kỉnh, nếu không nhờ khuôn mặt đặc trưng kia thì chắc khó mà nhận ra: "Không có ai chẳng phải càng tốt sao."
Vừa nói, cậu vừa bước vào, tự nhiên như về nhà mình, hoàn toàn phớt lờ dòng chữ "Người không phận sự miễn vào" dán trên tường.
Tầng này có một phòng điều khiển chính và nhiều phòng của thuyền viên. Để tránh đi nhầm, trước mỗi phòng đều dán số phòng.
Dù tất cả các phòng đều khóa, nhưng điều đó không làm khó được Khương Vọng. Cậu rút một sợi dây thép, luồn vào ổ khóa.
"Cậu... cậu đang làm gì vậy?" Triệu Thái hạ thấp giọng, sợ trong phòng có người.
"Cạy khóa." Tay Khương Vọng không ngừng lại. Sau đó, hai người nghe thấy tiếng "lạch cạch" vang lên, cửa phòng bật ra một khe hở.
Khương Vọng ghé mắt nhìn qua khe cửa, quan sát một lúc, xác định bên trong không có ai mới đẩy cửa bước vào.
Phòng phát sóng trực tiếp, phần bình luận cũng sững sờ. Cốt truyện phát triển ngày càng quá đà, từ nhặt đồ bỏ đi đến lẻn vào phòng trộm đồ, chỉ trong ba bước.
[Ờm... vậy mà không tính là trộm à? Vợ tôi trộm xe điện nuôi tôi.]
[Cái này khó nói thật, giờ tôi cực kỳ tò mò ngoài đời Streamer làm nghề gì.]
[Kỹ năng mở khóa của Streamer đỉnh vậy? Tôi từng tốn hơn trăm tệ gọi thợ mở khóa, giờ nhìn màn hình mà rơi lệ.]
[Phim truyền hình không lừa tôi, một sợi dây thép mở được cả khu chung cư hóa ra là thật.]
[Cười chết mất, tôi đang lặng lẽ tìm hướng dẫn học theo, chuyển hết áp lực sang một trang video nào đó, quyết tâm học!]
Khương Vọng mở cửa ra, phát hiện bên trong không có gì, chỉ có hai chiếc giường tầng và một cái bàn.
Nhưng trên bàn có đặt một tờ giấy viết thư, rõ ràng là cố ý để người khác nhìn thấy.
Triệu Thái cũng nhận ra, liền nhanh tay cầm lấy trước.
Đánh giá phó bản có liên quan đến mức độ khám phá cá nhân. Ai khám phá nhiều hơn thì điểm thưởng nhận được cũng cao hơn.
"Dear... cái gì thế này." Triệu Thái cầm tờ giấy mà mãi không đọc nổi.
Rõ ràng đây là thư do người nước ngoài viết. Thứ tiếng nước ngoài chết tiệt, một chữ gã cũng không hiểu.
Khán giả phòng phát sóng của Triệu Thái thấy cảnh này liền châm chọc đầy ác ý.
[Streamer buồn cười thật, không biết mà cứ làm ra vẻ.]
[Không phải chứ, Streamer thất học à?]
[Cười chết, đây là lần game kinh dị đòi hỏi trình độ học vấn cao nhất.]
[Triệu Thái này đúng là hết nói nổi. Người ta thì cạy khóa, tìm manh mối, còn gã chẳng làm gì, chỉ đứng xem. Thấy manh mối thì nhanh tay hơn cả người nhà.]
[Hê hê, Streamer chuyên giành giật mà, không biết đọc cũng phải giành.]
Sắc mặt Triệu Thái rất khó coi. Gã bực bội sai người trông có vẻ dễ bắt nạt nhất trong ba người.
"Này, cái cậu tên Lục gì đó, lại đây xem thử."
"Xem xong thì đọc cho tôi... khụ, cho chúng tôi nghe. Không được giấu riêng."
Lục Ly không phản ứng. Ánh mắt cậu ta chưa từng rời khỏi bóng dáng thiếu niên, dường như ngoài Khương Vọng ra, mọi chuyện khác đều không khiến cậu ta hứng thú.
Khương Vọng nhìn quanh một lượt, không thấy manh mối quan trọng nào khác, liền nhận lấy tờ giấy từ tay Triệu Thái, nhét vào túi rồi vội vàng đi sang phòng tiếp theo.
"Này, cậu đọc ra đi chứ!" Triệu Thái sốt ruột. Gã không ngờ thiếu niên lại chơi chiêu này, con vịt sắp chín đến miệng rồi mà lại bay mất.
"Đợi đông người rồi đọc." Khương Vọng bị làm phiền, thuận miệng đáp.
"Cậu đúng là rộng rãi ghê." Triệu Thái cười lạnh, ánh mắt đầy ác ý châm chọc: "Thanh tiến độ manh mối khi đông người với khi ít người có giống nhau sao?"
Gã biết mình thiệt vì không biết ngoại ngữ. Có thể dựa hơi được manh mối đã là tốt lắm rồi. Huống hồ bây giờ còn phải trông chờ Khương Vọng mở khóa, chọc giận cậu cũng chẳng có lợi gì.
Đợi ra khỏi đây rồi, gã xử lý hai người này sau cũng chưa muộn.
Khương Vọng không biết Triệu Thái đang tính kế mình. Mà dù có biết, e rằng cũng chẳng bận tâm. Với chỉ số thông minh như vậy, trong mấy bộ phim dài tập kiểu cung đấu tranh giành quyền lực, loại nhân vật này thường không sống quá 3 tập.
Vậy mà gã có thể vượt qua 7 màn game kinh dị, đúng là kỳ tích.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận