Sáng / Tối
Khương Vọng cũng không rõ chuyện này, tình hình cụ thể phải đến kho đông lạnh mới biết được.
Ba người chuẩn bị kỹ càng, xịt thuốc ức chế thần kinh toàn thân để phòng các thực nghiệm thể tập kích.
Ngoài ra, Cố Bạch cũng đi theo bên cạnh họ để bảo vệ, nói chính xác hơn là bảo vệ Khương Vọng.
Điều khiến người ta bất ngờ là hiệu quả của thuốc xịt cực kỳ tốt. Trên đường đến kho đông lạnh, họ chỉ gặp lác đác vài thực nghiệm thể.
Khi cuối cùng cũng đến nơi, cả ba đứng trước cánh cửa khóa chặt mà lúng túng.
Khương Vọng không lập tức mở khóa. Trước tiên, cậu cẩn thận kiểm tra các thiết bị làm lạnh đang ầm ầm hoạt động xung quanh, sau đó đưa tay ngắt nguồn điện chính.
Ngay khi hệ thống làm lạnh ngừng vận hành, cậu rút dây thép ra, thuần thục cạy khóa.
Ổ khóa phát ra tiếng "cách", cánh cửa sắt của kho đông lạnh từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh thấu xương ập vào mặt. Khương Vọng theo bản năng rụt cổ, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không trung.
"Lạnh quá..." Trình Vi xoa hai cánh tay nổi đầy da gà, răng va vào nhau lập cập.
Điều khó hiểu là trong kho rộng lớn như vậy, lượng thực dự trữ lại ít đến đáng thương. Theo lý, một con thuyền khảo sát viễn dương ít nhất phải dự trữ lương thực đủ dùng hai tuần.
Để tìm chiếc chìa khóa bí ẩn, họ lục tung tất cả các ngăn tủ nhưng vẫn không thu được gì.
"Có khi nào chúng ta hiểu sai rồi không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=82]
Có lẽ chìa khóa không ở trong tủ." Lâm Thư run giọng vì lạnh.
Ánh mắt Khương Vọng đảo quanh căn phòng, rồi đột nhiên dừng lại ở một chi tiết bất thường, bên cạnh đống thực phẩm đông lạnh, lại đặt một chai nước khoáng.
Trong kho đông lạnh, vì sao lại đặt một chai nước cạnh thực phẩm, như thể cố ý để người ta nhìn thấy?
Cậu cầm chai nước lên, bên trong không thấy bóng dáng chìa khóa. Nếu chìa khóa thả vào nước, do trọng lượng riêng lớn hơn nước, nó sẽ chìm xuống đáy rất nhanh và bị phát hiện.
Bỗng nhiên, cậu nghĩ đến một khả năng: nếu chai nước này đang ở trạng thái "quá lạnh".
Quá lạnh là hiện tượng nước bị hạ xuống dưới 0 độ C nhưng vẫn chưa đông thành đá. Chỉ cần có rung động hoặc tác động nhẹ, nước sẽ lập tức kết băng.
Như vậy, đối phương có thể dễ dàng giữ chìa khóa lơ lửng giữa thân chai khi nước đột ngột đông lại.
"Tôi nghĩ tôi đã tìm được chìa khóa." Giọng Khương Vọng vang lên rõ ràng trong căn phòng lạnh giá.
Sau khi làm tan khối băng bên trong, quả nhiên họ nhìn thấy một chiếc chìa khóa.
Khương Vọng lấy chìa khóa ra khỏi nước. Cảm giác kim loại lạnh buốt khiến đầu ngón tay cậu hơi tê. Trên chìa khóa khắc một dãy số nhỏ: "B-172".
"Dãy số này..." Trình Vi lại gần quan sát: "Hình như là số phòng thí nghiệm?"
"Xem ra họ đã giấu thứ gì đó trong phòng thí nghiệm." Lâm Thư cau mày, không cho rằng đây là điều tốt: "Quan trọng là bây giờ bên trong phòng bị nghiêm ngặt hơn, tôi không nghĩ chúng ta có thể vào được."
Khương Vọng lần lượt loại bỏ các khả năng trong đầu, cuối cùng rũ mắt xuống: "Có lẽ... có một người có thể."
····
Khương Vọng đứng trước căn phòng trong cùng ở tầng 3. Ngón tay cậu dừng giữa không trung một lát, rồi mới nhẹ nhàng gõ cửa.
"Mời vào." Giọng nói trầm thấp từ trong vang ra, mang theo sự điềm tĩnh như đã đoán trước.
Khi đẩy cửa bước vào, Lyons dựa trên ghế sô pha, áo khoác vest tùy ý vắt trên tay vịn, cổ áo sơ mi mở hai cúc.
Trên bàn đặt một ly rượu vang đỏ và một bó hoa hồng xinh đẹp, chỉ là trong đó có một bông trông không hài hòa, mép cánh hoa hơi ố vàng.
"Có chuyện gì?" Thái độ Lyons có phần lạnh nhạt.
Thực ra, hắn vốn cho rằng lần gặp lại trong phòng thí nghiệm, Khương Vọng sẽ chủ động đến tìm mình.
Vì thế, hắn cố ý thay bộ vest ôm dáng nhất, đến cả khuy măng sét cũng lựa chọn kỹ càng, không ngờ lại giống như ném ánh mắt đưa tình cho kẻ mù xem.
Thiếu niên thậm chí còn không cho hắn thêm một ánh nhìn, khiến mọi tâm tư của hắn rơi vào khoảng không.
Về sau, màn phản bội kia chẳng qua chỉ là sự không cam lòng khi bị phớt lờ quấy nhiễu.
"Tôi nghĩ giữa chúng ta có thể xem như hòa nhau rồi." Dường như Khương Vọng nhìn thấu suy nghĩ của hắn, giọng bình thản như đang dỗ dành một đứa trẻ đang giận dỗi: "Lần đó gặp ngài trong phòng thí nghiệm, quả thật làm tôi bất ngờ."
Thật ra Khương Vọng căn bản không để ý đến trang phục hôm ấy của hắn, chỉ mơ hồ nhớ người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trước ngực cài một bông hồng đỏ, trông đặc biệt nổi bật.
Lyons im lặng, gương mặt lạnh lùng nhưng khóe môi căng cứng đã lặng lẽ dịu đi.
"Đồ lừa đảo." Hắn thấp giọng nói.
Trong mắt Khương Vọng thoáng hiện ý cười.
Quả thật rất dễ dỗ.
"Nói đi." Lyons thả lỏng vai, cầm ly rượu vang đỏ nhấp một ngụm: "Lần này lại muốn tôi làm gì?"
"Tôi muốn ngài giúp tôi vào phòng thí nghiệm." Khương Vọng nói ra yêu cầu đã suy tính sẵn.
"Tôi nghe nói... lần trước các người đã giết hết những nhà nghiên cứu ở khu thực nghiệm trung tâm." Lyons đột ngột nói.
Khương Vọng thấy vẻ mặt hắn không giống đang tức giận, liền bình tĩnh đáp: "Sao nào, ngài định đòi lại công bằng cho họ sao?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận