Sáng / Tối
"Hình xăm có thể hóa thành rắn sống như vậy thật sự vượt qua lẽ thường. Trừ khi cậu là người chơi lão luyện đã trải qua nhiều màn sinh tử, trên người có đạo cụ hiếm đổi từ cửa hàng hệ thống."
Nhưng rõ ràng thiếu niên còn chưa mở khóa cửa hàng hệ thống, điều này càng thêm quỷ dị.
Trình Vi suy nghĩ một lát rồi đưa ra đề nghị khách quan: "Có lẽ sau khi ra ngoài, cậu có thể đăng một bài treo thưởng trên diễn đàn người chơi."
Ánh mắt cô lướt qua con rắn sống động kia một giây: "Tuy tôi không hiểu rõ tình huống này... nhưng chắc sẽ có người chơi kỳ cựu sẵn sàng giải đáp."
Giọng cô vẫn giữ vẻ quan tâm lịch sự, nhưng không để lộ dấu vết mà lùi lại nửa bước.
Bài treo thưởng trên diễn đàn vốn là cách quen thuộc để tân thủ thu thập thông tin, nhưng hình xăm con rắn như đang hô hấp trước mắt rõ ràng đã vượt ra ngoài phạm vi "thông thường".
Không khí giữa hai người ngưng trệ trong thoáng chốc. Trình Vi lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Bức tranh vừa rồi... cậu phát hiện được gì không?"
Khương Vọng vừa định nói thì giọng bỗng nghẹn lại. Mày cậu dần siết chặt, trong đầu lóe lên một ý nghĩ khác thường.
Nếu đây thật sự là thư tình Leon viết cho người trong tranh, tại sao lại phải dùng mã Morse mã hóa nhiều lớp? Càng quỷ dị hơn là khuôn mặt trong tranh gần như giống hệt với người cá cậu từng gặp.
"Trên đó là..."
Câu nói của Khương Vọng bị tiếng bước chân đột ngột vang lên ở cuối hành lang cắt ngang.
Tiếng bước chân nặng nề vọng lại trong hành lang. Một bóng đen cao lớn vặn vẹo bò lên tường trước cả khi chủ nhân nó xuất hiện.
Theo nhịp bước tiến gần, ánh đèn mờ nhạt liên tục chập chờn, kéo bóng đen dài ra, càng lúc càng dữ tợn.
Sống lưng Khương Vọng căng cứng, nhưng rất nhanh cậu đã ép bản thân bình tĩnh trở lại.
Dường như người xách đèn đã nhận ra sự tồn tại của bọn họ, tiếng bước chân đột nhiên dồn dập hơn, vang vọng trong hành lang kín mít, tạo thành những âm vang khiến người ta sởn tóc gáy.
Hình xăm trên cổ Khương Vọng bỗng nhiên nóng rực lên, như thể có thứ gì đó mà người thường không nhìn thấy đang tiến lại gần.
"Nghe thấy không?" Trình Vi hạ thấp giọng, tay phải đã đặt lên bao súng bên hông: "Tiếng bước chân."
Khương Vọng thở ra một hơi, nhiệt độ trên cổ khiến cậu có chút bực bội.
"Tôi đếm đến ba, lập tức rời khỏi nơi này." Trình Vi vừa đếm vừa thuần thục lên đạn súng lục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=29]
Tiếng kim loại va chạm vang lên trong hành lang yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai.
"1, 2..."
Khương Vọng rất rõ thực lực chiến đấu của bản thân. Trong tình huống đối phương không phải con người, cậu chỉ có thể cố gắng hết sức để không trở thành gánh nặng cho đồng đội.
"3!"
Khoảnh khắc tiếng súng vang lên, Khương Vọng lập tức xoay người bỏ chạy.
Viên đạn của Trình Vi bắn trúng chính xác vào vai người xách đèn, nhưng đối phương chỉ lảo đảo một chút rồi tiếp tục bước tới bằng những bước chân quỷ dị.
Khương Vọng không dám quay đầu lại, nhưng có thể nghe thấy tiếng đạn va vào vách tường kim loại trong hành lang, phát ra những âm thanh nặng nề vang vọng.
Chạy đến hành lang tầng 3, Khương Vọng vội vàng liếc qua những bức tranh treo trên tường. Đúng như Lâm Thư đã nói, so với nguyên tác mà cậu từng thấy, tư thế nhân vật trong những bức tranh này hoàn toàn khác hẳn.
Một luồng lạnh lẽo khó hiểu bò dọc theo sống lưng lên tới sau gáy. Tiếng súng phía sau ngày càng áp sát.
Không còn cách nào khác, Khương Vọng lách mình trốn vào căn phòng gần nhất, lặng lẽ đóng cửa lại.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng xuyên qua ô cửa sổ tròn kiểu cửa sổ tàu thủy, rọi xuống thảm một quầng sáng xanh bạc.
Trốn ở đâu đây...
Khương Vọng nhanh chóng quan sát bốn phía, tìm chỗ ẩn nấp.
Dưới ánh trăng, cậu nhìn rõ toàn cảnh căn phòng. Đây hiển nhiên là một phòng cao cấp, trang trí xa hoa đến mức gần như phô trương.
Giường bốn cột treo màn nhung đỏ sẫm, tường dán giấy lụa thêu tay, trên bàn viết bằng gỗ quý đặt một chiếc máy đánh chữ cổ và vài con rối có hình dáng kỳ quái.
Ngay lúc cậu còn đang do dự, một bàn tay lạnh ngắt đột nhiên nắm chặt cổ tay cậu.
Toàn thân Khương Vọng cứng đờ, thậm chí cậu còn không nghe thấy bất kỳ tiếng bước chân nào.
Lực tay kia mạnh đến kinh người, trong chốc lát cậu không thể nào giãy ra.
Cùng lúc đó, bàn tay còn lại bịt kín miệng cậu. Lòng bàn tay thô ráp cọ vào môi, mang theo mùi xì gà hòa lẫn hương gỗ đàn hương nhàn nhạt.
"Đừng lên tiếng." Giọng người đàn ông trầm thấp khàn khàn, hơi thở nóng rực phả bên tai Khương Vọng khiến cậu khẽ run.
Khương Vọng có thể cảm nhận được thân hình cao lớn phía sau lưng mình, nhiệt độ từ lồng ngực đối phương xuyên qua lớp vải truyền tới.
Cậu bị nửa đẩy nửa ôm đưa đến trước một chiếc tủ quần áo gỗ đỏ khổng lồ. Một tay người đàn ông mở cửa tủ, tay còn lại vẫn khống chế cậu thật chặt.
"Vào trong." Giọng nói ngắn gọn, mang theo ý ra lệnh không thể chống lại.
Trong tủ treo vài bộ âu phục đen giống hệt nhau cùng một chiếc áo ngủ bằng lụa. Khương Vọng bị đặt lên một chồng thảm lông cừu mềm mại. Ngón tay thon dài của người đàn ông ấn nhẹ vào sau gáy cậu như một lời cảnh cáo, rồi khẽ khàng đóng cửa tủ lại.
Bóng tối bao trùm tầm nhìn. Hình xăm con rắn xanh trên người cậu như sống dậy, bất an bò trườn, cái lạnh lướt qua da mang theo cảm giác ngứa nhẹ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận