Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 153

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:47:18

"Tôi đã xin cấp trên phê chuẩn hành động đặc biệt." Ngón tay thon dài của hắn gõ nhịp trên mặt bàn: "Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ cho cậu ba ngày."


Khương Vọng nổi lên vài phần hứng thú: "Rốt cuộc là bảo bối gì mà giấu kỹ như vậy?"


Thời Chiêu dùng lời lẽ ngắn gọn kể lại những chuyện gần đây bên ngoài: "Gần đây xác sống ở các khu vực bắt đầu phối hợp chiến thuật, thậm chí còn biết đặt bẫy, giống như có một đội quân thống nhất chỉ huy."


"Chúng tôi nghi ngờ phía sau có thứ gì đó điều khiển chúng."


"Vậy khi xuất hiện vua xác sống, đáp án gần như rõ ràng." Khương Vọng nói ra suy đoán của mình: "Trước hết phải xác định nó có tính công kích hay có hành vi gây hại trực tiếp cho loài người hay không."


"Không phải các căn cứ chưa từng cử dị năng giả đi thương lượng." Thời Chiêu nhìn cậu đầy tán thưởng: "Đáng tiếc kết cục đều là toàn quân bị diệt."


"Nếu điều kiện cho phép, tôi hy vọng cậu có thể dùng dị năng của mình tác động lên nó." Thời Chiêu đánh giá năng lực của Khương Vọng trực quan hơn nhiều so với những dị năng giả hệ tinh thần khác.


Dị năng giả hệ tinh thần chỉ có thể thao túng thần kinh và cơ thể người khác, nhưng không thể thay đổi nhận thức của đối tượng.


Hơn nữa, cách sử dụng này tiêu hao cực lớn. Với thực lực hiện tại của loài người, việc khống chế một vua xác sống gần như là điều không thể.


Khương Vọng trầm ngâm một lúc, nhớ lại con xác sống mang dị năng thực vật hôm qua. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt nó rõ ràng có sự tính toán chỉ con người mới có.


Nhưng cậu không thể từ chối manh mối tự tìm đến này: "Tôi có thể thử."


Dĩ nhiên, cậu nói vậy không phải vì muốn dùng dị năng điều khiển vua xác sống,  ý tưởng đó quá hoang đường.


Cậu nghi ngờ trên người vua xác sống có vật then chốt. Nếu trực tiếp lấy được, rất có thể sẽ giúp ích cho việc nghiên cứu và phát triển huyết thanh kháng virus xác sống.


Sáng hôm sau, Khương Vọng không đến phòng thí nghiệm như thường lệ, mà tới văn phòng tầng trên.


Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất, chiếu sáng cả căn phòng.


Chẳng bao lâu, đội dị năng giả do tổ chức cử đến lần lượt có mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=153]

Ánh mắt Khương Vọng lướt qua đám đông, chợt dừng lại ở vài bóng người quen.


"Sao cậu lại ở đây?" Tô Chước bước nhanh tới, mày nhíu chặt, trong mắt lộ vẻ không đồng tình.


Chưa kịp để Khương Vọng trả lời, một giọng nói ôn hòa vang lên bên cạnh: "Là tôi mời cậu ấy."


Thời Chiêu bước tới, đứng trước mặt hai người.


"Các người đang nghĩ gì vậy?" Tô Chước nhận ra có điều bất thường, nhiệm vụ điều tra lần này e rằng không đơn giản như bề ngoài.


Thời Chiêu chỉ mỉm cười hiền hòa, mắt khẽ cong lên: "Đến lúc đó cậu sẽ hiểu."


"Xem ra mọi người đã đến đủ." Giọng Tiêu Diệc Hàn vang lên từ phía trước.


Hắn đứng trước màn hình chiếu, ngón tay thon dài chạm nhẹ bảng điều khiển. Một loạt số liệu lập tức hiển thị trên tường: "Chắc mọi người đã đọc tóm tắt nhiệm vụ, tôi nói sơ qua phương án hành động."


"Chúng ta chia thành 5 tổ, lần lượt đến các khu vực này điều tra." Theo lời hắn, trên bản đồ hiện lên năm dấu mốc màu sắc khác nhau: "Nếu gặp xác sống cấp cao, nhiệm vụ ưu tiên là bảo toàn bản thân, không được ham chiến."


Ánh mắt Tiêu Diệc Hàn quét qua từng người, giọng trầm ổn mà mạnh mẽ: "Dị năng giả là tài nguyên quý giá của nhân loại, chúng ta phải cố gắng tránh hy sinh vô nghĩa..."


"Bây giờ bắt đầu phân tổ." Hắn chạm màn hình, danh sách nhanh chóng cuộn xuống: "Tổ 1 do Tô Chước dẫn đội, phụ trách khu Đông, tổ 2..."


Khi đọc đến tổ thứ 5, Khương Vọng nghe thấy tên mình.


"Tổ 5 do Bạch Vọng dẫn đội, phụ trách khu trung tâm thương mại." Ánh mắt Tiêu Diệc Hàn dừng lại trên người cậu trong chốc lát: "Đây là khu vực nguy hiểm nhất, cũng là nơi xác sống hoạt động thường xuyên nhất."


Trong phòng hội nghị lập tức vang lên một tràng bàn tán khe khẽ.


Tô Chước đột ngột đẩy mạnh ghế ra phía sau, chân ghế kim loại cọ xuống sàn phát ra tiếng rít chói tai.


Âm thanh ấy như một lưỡi dao sắc lạnh, trong chớp mắt cắt đứt mọi lời thì thầm, khiến cả phòng họp rơi vào yên tĩnh.


"Cậu ấy chỉ là một nghiên cứu viên tay không tấc sắt..." Tô Chước lạnh mặt, cất giọng mỉa mai: "Mà cũng phải ra tiền tuyến tác chiến?"


Tiêu Diệc Hàn đứng thẳng người, ánh mắt không hề né tránh: "Chính vì vậy, càng cần cậu ấy dẫn đội." Hắn quay sang mọi người: "Đầu óc chiến thuật của Bạch Vọng vượt xa những gì các người tưởng tượng. Còn về vấn đề an toàn..."


Hắn ngừng lại một nhịp, giọng trầm ổn mà mạnh mẽ: "Tôi sẽ đích thân đi cùng."


Phòng họp lập tức ồn ào như nổ tung, có người lớn tiếng hỏi: "Vậy ai sẽ ở lại trấn giữ căn cứ?"


Tiêu Diệc Hàn giơ tay ra hiệu im lặng: "Phó chỉ huy của tôi đã tiếp nhận mọi công việc trong căn cứ." Ánh mắt hắn lướt qua từng người có mặt: "Năng lực của cậu ấy, chắc các vị ở đây đều rõ."


Phó chỉ huy của Tiêu Diệc Hàn là người đã theo hắn lăn lộn từ thời trong quân ngũ, năng lực chuyên môn khỏi phải bàn cãi.


Quyết định nhanh chóng được thông qua.


Bình Luận

0 Thảo luận