Sáng / Tối
Cô nhận ra ánh mắt của cậu, không hề keo kiệt mà đáp lại bằng một ánh nhìn khích lệ cùng nụ cười.
Rõ ràng cô không có ý định giải thích thêm điều gì.
Đã vậy, chi bằng thuận nước đẩy thuyền. Người họ muốn tìm là Bạch Vọng, chuyện đó liên quan gì đến cậu?
Ngón tay Khương Vọng lơ lửng trên nút xác nhận, trong đầu nhanh chóng phân tích những thông tin đã biết.
Phó bản độ khó B+ đối với một hiệp hội bình thường mà nói thì mức kiểm tra đầu vào như vậy là khá cao, thông thường chỉ cần cấp C là đủ sàng lọc người mới.
Hơn nữa cái tên bang hội "Tinh Thần" trước đây cậu từng thấy trên diễn đàn. Nếu không đoán sai, đây chắc là một trong năm bang hội lớn nhất.
Nhưng một bang hội cấp bậc như vậy, vì sao lại chủ động tìm đến một người mới như cậu?
Khương Vọng nhận ra có điều bất thường, nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ thì người phụ trách trước mặt đã bắt đầu đếm ngược.
"5, 4, 3..."
Khương Vọng nhấn xác nhận. Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, cảm giác choáng váng quen thuộc của việc truyền tống ập đến.
Khi tầm nhìn dần rõ lại, cậu đã đứng giữa sa mạc, xung quanh hoang vu không một bóng người, ngay cả những người chơi cùng vào phó bản cũng không thấy đâu.
[Chào mừng bạn đến với phó bản cấp B "Thôn Lạc Lối".]
[Tương truyền trong sâu thẳm vùng sa mạc mênh mông, có một ngôi làng cổ xưa tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=106]
Nơi đó lưu truyền một truyền thuyết bí ẩn, bất cứ ai ăn thứ ở đó đều có thể có được thân thể trường sinh bất tử.
Mấy chục năm qua, vô số người vượt ngàn dặm tìm đến, nhưng tất cả đều như đá chìm xuống biển, không còn tin tức.
Dấu chân họ bị cát vàng vùi lấp, câu chuyện của họ tan theo gió, chỉ còn truyền thuyết được truyền miệng đời này sang đời khác...]
[Bạn sẽ hóa thân thành một lữ khách truy tìm sự sống vĩnh hằng, bước vào vùng sa mạc từng nuốt chửng vô số nhà thám hiểm này, đi tìm kỳ tích bất tử có lẽ vốn không hề tồn tại.]
[Quy tắc bổ sung: Chỉ 5 người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ và quay trở lại đại sảnh mới được xem là vượt qua bài kiểm tra.]
[Chúc các người chơi có trải nghiệm vui vẻ.]
Khương Vọng cúi mắt suy nghĩ. Nếu đây là bài kiểm tra gia nhập hội, lại không liên quan đến cái chết thật, vậy rất có thể phó bản này do chính người chơi tạo ra.
Dựa theo lời nhắc của phó bản, nhiệm vụ trước mắt là phải tìm được ngôi làng giữa sa mạc.
Nhưng tìm một ngôi làng trong sa mạc không phải chuyện đơn giản, nhất là nơi này rất có thể ẩn chứa nhiều nguy hiểm chưa biết.
Khương Vọng định đứng trên đồi cát quan sát tình hình, nhưng lại nhìn thấy một cảnh tượng bất ngờ.
Ở phía xa có ba địa điểm: một ốc đảo, một ngôi làng, và một nơi chỉ lác đác vài thân cây khô trụi lá.
Khoảng cách đến mỗi nơi đều khá xa. Nếu chọn đi đến một điểm, trong vòng một ngày gần như không thể kịp sang điểm thứ hai.
Hơn nữa nhiệt độ sa mạc rất cao, nếu đi bộ lâu mà không có nguồn nước, con người rất dễ bị say nắng rồi mất mạng.
Theo lẽ thường, hầu hết mọi người sẽ chọn đi về phía ngôi làng.
Nhưng nhiệm vụ... thật sự đơn giản như vậy sao?
Khương Vọng nheo mắt, cẩn thận quan sát ba lựa chọn trước mặt.
Cậu chợt nhận ra những thân cây khô kia sắp xếp có phần kỳ lạ. Chúng không mọc tự nhiên mà tạo thành hình tam giác có quy luật, giống như một dấu hiệu nào đó.
Xa hơn một chút, bóng dáng ngôi làng méo mó trong làn hơi nóng bốc lên, lờ mờ thấy vài làn khói bếp bay lên, trông có vẻ bình thường nhưng lại toát ra cảm giác không tự nhiên.
Còn ốc đảo thì mặt nước phẳng lặng đến bất thường, xung quanh không có lấy một con chim.
Xem ra chỉ có thể đánh cược.
Cát mềm lún sâu, mỗi bước đi đều tiêu hao sức lực. Dưới ánh mặt trời gay gắt, hơi nóng như ngọn lửa vô hình liếm qua da thịt, ngay cả mồ hôi vừa chảy ra cũng nhanh chóng bốc hơi.
Khương Vọng chỉ có thể cố chịu đựng sự khó chịu trên cơ thể, tiến về phía những thân cây khô.
Khoảng cách dần rút ngắn, chi tiết của những thân cây cũng hiện rõ.
Trên thân cây có khắc những ký hiệu nhỏ, giống như một dạng mật mã. Gần rễ cây, cát hơi nhô lên, như thể bên dưới đang chôn thứ gì đó.
Cậu ngồi xuống, gạt cát sang một bên, phát hiện bên dưới quả nhiên có một tấm bia đá, trên đó khắc mấy dòng chữ mờ:
"Con đường thật sự không ở trước mắt, mà ở dưới chân."
Khương Vọng đưa tay sờ trên mặt bia. Đúng lúc đó, đầu ngón tay cậu chạm phải một chỗ lõm bất thường.
Ngay sau đó vang lên một tiếng "Ầm!", cát dưới chân sụp xuống. Phía sau lưng cậu, nơi vừa bị cát lấp kín, lại xuất hiện một đường hầm sâu hun hút.
Gần như ngay khi Khương Vọng bước vào đường hầm, một giọng nói máy móc vang lên bên tai:
[Chúc mừng, bạn đã vượt qua cửa thử thách thứ nhất: "Lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực."]
Xung quanh tối đen như mực, Khương Vọng đành men theo vách tường đường hầm, chậm rãi tiến về phía trước. Không biết đã qua bao lâu, phía trước mới xuất hiện ánh sáng.
Trước mắt cậu là một ngôi làng không bị cát vàng vùi lấp, hoàn toàn khác với cảnh tượng vừa rồi.
Cây cối xung quanh xanh tốt um tùm. Bên trong có thể thấy dân làng qua lại, thậm chí còn có nhiều người bán hàng bày quầy ngoài chợ, cất tiếng rao.
Khương Vọng dừng bước, không lập tức tiến vào mảnh đất ấy.
Cậu ẩn mình dưới bóng cây quan sát. Chẳng bao lâu sau, lần lượt có những người chơi khác tụ tập trước cổng làng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận