Sáng / Tối
Khi hắn bước ra khỏi cửa phòng thí nghiệm, một người đàn ông cao ráo đang tựa vào tường hành lang. Người đó mặc áo gió màu đen, đường nét nghiêng rõ ràng chìm trong bóng tối sâu, khiến các nghiên cứu viên đi ngang qua đều ngoái nhìn.
Thời Chiêu ngẩng mắt, chạm ánh nhìn với Tô Chước. Trong khoảnh khắc ấy, hắn khẽ nhếch môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Nhưng Tô Chước lại như nhìn thấy không khí, lạnh nhạt dời mắt đi.
Đợi Khương Vọng đi ra, Tô Chước lập tức dõi mắt về phía thiếu niên, ánh nhìn thoáng dịu lại.
"Hôm nay thế nào?" Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Khương Vọng không kể chuyện vừa rồi: "Cũng không tệ."
Hôm qua Tô Chước mua đồ ăn còn dư lại một ít, thế là hai người quen đường quen lối về nhà Khương Vọng, chuẩn bị nấu bữa tối từ những nguyên liệu còn lại.
"Có kiêng ăn gì không?"
Tô Chước bận rộn trong bếp, Khương Vọng cũng không đứng không, ở bên cạnh phụ giúp: "Không có, làm gì cũng được."
"Dễ nuôi thật." Trong mắt Tô Chước ánh lên ý cười.
Có lẽ vì quen nhau mấy ngày nay nên quan hệ đã thân thiết hơn nhiều. Từ chỗ ban đầu ít nói, nay đã có thể trêu chọc nhau.
Để không mất quá nhiều thời gian, Tô Chước làm đơn giản vài món rồi bưng lên bàn.
Chuông cửa vang lên khi món cuối cùng vừa xong. Khương Vọng đành đặt bát đũa xuống, đi ra cửa: "Tôi ra mở cửa."
Nhưng khi mở ra, cậu có chút bất ngờ: "Tiêu tiên sinh, sao anh lại...?"
"Tôi đoán chắc nhà cậu không có gì ăn, nên mua ít đồ sang." Tiêu Diệc Hàn vốn định mua thức ăn ở khu trung tâm rồi về nhà tự nấu.
Nhưng sau khi mua xong, không hiểu sao lại bước đến trước cửa nhà thiếu niên.
Khương Vọng không từ chối ý tốt: "Cảm ơn, Tiêu tiên sinh chưa ăn tối à?"
"Chúng tôi vừa nấu xong, vào ăn cùng nhé?" Cậu khách sáo mời.
Giày da của Tiêu Diệc Hàn đã bước qua ngưỡng cửa: "Vậy làm phiền rồi."
Ánh mắt hắn lướt qua hai bộ bát đũa trên bàn, cuối cùng dừng lại ở chiếc tạp dề hoa nhỏ Tô Chước còn chưa kịp cởi.
"Đồ ăn chỉ đủ cho hai người." Tô Chước khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó hiểu.
Tiêu Diệc Hàn nhìn bàn ăn đầy ắp, dĩ nhiên biết đối phương nói dối, chỉ là không muốn chào đón mình mà thôi: "Nếu vậy tôi về trước cũng được..."
Khi nói câu này, hắn khẽ thở dài, nhưng chân lại không hề có ý định nhúc nhích.
Khương Vọng không nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=149]
Nhìn lượng thức ăn trên bàn, cậu thấy ba người chắc cũng đủ.
"Không cần đâu, thêm đôi bát đũa thôi mà."
Cậu xoay người vào bếp, không để ý ánh mắt giữa hai người đàn ông phía sau trở nên vi diệu.
Tô Chước cởi chiếc tạp dề hoa trông có phần buồn cười xuống, đột nhiên lên tiếng: "Gần đây Tiêu tiên sinh rảnh rỗi lắm sao?"
Tiêu Diệc Hàn đặt túi đồ ăn lên tủ cạnh cửa, cởi áo khoác ngoài, lộ ra thân hình rắn chắc với đường cơ bắp rõ ràng: "Vừa xong việc, tiện đường ghé qua."
Ánh mắt hắn lướt về phía nhà bếp: "Còn Tô tiên sinh, có vẻ rất giỏi chăm sóc người khác."
Trong bếp vang lên tiếng bát đũa va chạm lanh lảnh.
Khóe môi Tô Chước khẽ cong: "Dù sao tôi cũng quen Bạch Vọng sớm hơn." Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ cuối.
Khi Khương Vọng cầm bát đũa đi ra, cậu cảm thấy không khí có phần ngưng lại, nhưng chỉ nghĩ do hai người chưa quen.
Sau khi ngồi xuống, Khương Vọng dùng đũa chung gắp một miếng cá cho Tiêu Diệc Hàn: "Tiêu tiên sinh nếm thử đi, tay nghề Tô Chước rất ngon."
Gương mặt lạnh lùng của Tiêu Diệc Hàn dịu lại, cảm giác không vui khi nãy cũng tan đi phần nào: "Đừng khách sáo như vậy, cứ gọi tên tôi là được."
Từ trước đến nay Khương Vọng không phải người hay ngượng ngùng, hơn nữa trong lòng cũng có vài phần muốn kết bạn thân thiết với đối phương, nên thử lên tiếng: "Tiêu Diệc Hàn?"
Tiêu Diệc Hàn khẽ bật cười qua sống mũi, khóe môi cong lên một đường vui vẻ. Nhưng nụ cười ấy lại như mũi kim nhọn, đâm thẳng vào Tô Chước đứng bên cạnh, khiến sắc mặt hắn ta tối sầm như mực.
Sau khi ăn và thu dọn bát đũa xong, bầu không khí giữa ba người trở nên tinh tế đến mức căng như dây đàn, dường như chỉ cần một giây nữa thôi là sẽ đứt phựt.
Tiêu Diệc Hàn xếp gọn gàng nguyên liệu vừa mua vào tủ lạnh: "Tôi về trước."
Ánh mắt hắn như có ẩn ý lướt qua Tô Chước vẫn đứng yên bất động: "Tô tiên sinh còn không đi, sợ là sẽ làm lỡ giờ nghỉ ngơi của Bạch Vọng."
Hai luồng ánh mắt va vào nhau giữa không trung. Đáy mắt Tô Chước lạnh như phủ sương, còn Tiêu Diệc Hàn vẫn giữ nụ cười ngoài mặt nhưng trong lòng không hề cười.
Cuối cùng khi Tô Chước quay sang nhìn Khương Vọng, vẻ lạnh lẽo trên mặt hắn ta mới dịu đi đôi chút: "Nghỉ ngơi cho tốt."
Tiễn hai người đi xong, trong phòng ngủ giữa đêm khuya bỗng vang lên tiếng rên bị nén lại. Khương Vọng cuộn mình trong chăn đệm, mồ hôi lạnh thấm ướt áo ngủ, để lộ vóc dáng cân đối và đường cong eo thon.
Trên mặt cậu hiện lên sắc đỏ ốm yếu, hơi thở nóng bất thường. Những ngón tay trắng trẻo, thon dài siết chặt ga giường. Nhiệt độ cơ thể lúc nóng lúc lạnh khiến đầu ngón tay cũng run lên.
Thuốc cảm trong cửa hàng của hệ thống đã uống cạn nhưng hoàn toàn không có tác dụng. Mãi đến khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cơn dày vò không rõ nguyên do này mới đột ngột biến mất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận