Sáng / Tối
Hơi thở Anna trở nên nặng nề. Cô nhớ lại những cảnh tượng vẫn còn rõ ràng như trước mắt, đến nay vẫn cảm thấy đó là một cơn ác mộng vĩnh viễn không thể tỉnh lại: "Thật ra chúng tôi rất muốn rút khỏi những thí nghiệm này, mỗi ngày nhìn thấy chỉ toàn là đau khổ vô tận."
"Thậm chí có những cá thể thí nghiệm ngày càng giống con người. Điều đó khiến tôi thường sinh ra... ảo giác như mình đang giết người." Anna đặt tay lên ngực, dường như cảm giác day dứt, bất lực và vô số cảm xúc khác vẫn còn trộn lẫn nơi đó.
"Đó chỉ là một phần nguyên nhân. Còn một việc nữa, họ đang nghiên cứu "Tạo thần"." John nói ra tất cả những gì mình biết.
Vốn dĩ với cấp bậc của John, anh không đủ quyền tiếp cận loại thí nghiệm này. Nhưng giáo sư hướng dẫn của anh, tiến sĩ Sean đã tiến cử anh tham gia.
Không ngờ chính kế hoạch "Tạo thần" này lại từng bước đẩy anh xuống vực sâu.
Ngay khi người đàn ông nói những lời đó, trong đầu Khương Vọng vang lên một âm thanh nhắc nhở.
[Chúc mừng người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn: "Kế hoạch Tạo thần". Vui lòng lựa chọn nhiệm vụ phụ.]
[Nhiệm vụ phụ: A. Ngăn chặn thần giáng thế./ B.Thúc đẩy thần giáng thế.]
[Chú thích: Lần này có thể thực hiện theo hình thức nhiệm vụ tổ đội. Số lượng đội hiện tại: 2.]
"Tạo thần?" Khi nói ra hai chữ này, Khương Vọng dùng khóe mắt quan sát biểu cảm của Lục Ly và Serbia.
Lục Ly nghe vậy sắc mặt không đổi, ánh mắt cũng không dao động dù chỉ một chút. Sự bình thản gần như lạnh nhạt ấy càng chứng thực suy đoán của Khương Vọng: thân phận của người này e rằng không đơn giản chỉ là một người chơi bình thường.
Bề ngoài Serbia vẫn điềm tĩnh, nhưng khi nghe đến đó, nơi đáy mắt thoáng qua một tia mỉa mai gần như không thể nhận ra. Khóe môi khẽ cong lên, như đang chế giễu sự ngu xuẩn của loài người.
"Đúng vậy, cụ thể thí nghiệm này ra sao chúng tôi không rõ. Nhưng nếu thành công, nó sẽ mang lại tai họa khổng lồ cho toàn nhân loại." John cân nhắc từ ngữ rồi nói ra suy nghĩ của mình.
"Vì vậy mục đích tôi tìm các cậu đến đây là để phơi bày thí nghiệm này ra trước công chúng, khiến nó không thể tiếp tục." John nói.
Anna nhìn khuôn mặt trầm tư của Khương Vọng, khẽ nói: "Tình hình đại khái là vậy. Chúng tôi không nên ở ngoài quá lâu, phải quay lại ngay."
Cô dừng lại, ánh mắt lướt qua từng người: "Trước khi rời đi, các anh còn muốn hỏi gì không?"
Lúc này phòng phát sóng trực tiếp của Khương Vọng như nổ tung. Khu bình luận tràn ngập tin nhắn hỗn loạn.
[?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=67]
Không phải chứ, đây vẫn là tiếng phổ thông à?]
[Hóa ra không chỉ mình tôi ngơ ngác, tôi nhớ cốt truyện chính đâu có đoạn này.]
[Có phải Streamer đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn không? Trời ơi, tôi ghen đỏ mắt luôn. Biết nhiệm vụ ẩn khó tìm cỡ nào không?]
"Trên đường tới đây, chúng tôi không thấy một cá thể thí nghiệm nào." Khương Vọng quan sát hai nghiên cứu viên có vẻ thư sinh yếu ớt trước mặt, thế nào cũng không tin họ có thể dùng vũ lực khống chế những cá thể hung tàn đó: "Tôi nghĩ các người nên biết chuyện gì đang xảy ra."
Anna và John trao đổi ánh mắt, John khẽ gật đầu.
Anna lấy một lọ thủy tinh tinh xảo từ túi áo blouse trắng ra. Chất lỏng bên trong dưới ánh đèn phát ra ánh xanh lam quỷ dị: "Chúng tôi dựa vào thứ này." Cô khẽ lắc lọ: "Bình xịt ức chế thần kinh được nghiên cứu riêng để đối phó với cá thể thí nghiệm."
Khương Vọng nhận lấy lọ thuốc quan sát kỹ, Anna tiếp tục giải thích: "Phun lên người sẽ làm rối loạn khứu giác và hệ cảm nhận của cá thể thí nghiệm, khiến chúng theo bản năng tránh xa người sử dụng."
Ánh mắt cô chuyển về phía bóng người vẫn luôn im lặng phía sau Khương Vọng, giọng nói vô thức hạ thấp: "Nhưng tình hình bên ngoài... e rằng không liên quan đến thứ này. Những cá thể thí nghiệm đó không dám lại gần nơi đây, càng giống như là..."
"Bản năng của sinh vật sẽ báo động trước." John tiếp lời câu chuyện: "Giống như linh dương có thể ngửi thấy hơi thở của sư tử. Người bạn này của các cậu dường như khiến chúng cảm nhận được một loại... uy hiếp."
Khương Vọng đột nhiên nhớ lại lúc nãy ở hành lang, khi thực thể thí nghiệm T512 hung dữ kia nhìn thấy Serbia thì lại lùi bước như một con thú nhỏ bị giật mình.
Chẳng lẽ là...
Khương Vọng nhìn về phía Serbia, trong lòng nảy ra một suy đoán.
"Không biết trên người hai người còn dư bình xịt ức chế thần kinh nào không?" Khương Vọng ngẩng đầu hỏi.
"Đương nhiên là có." Anna dễ dàng đoán được mục đích của đối phương: "Nếu cậu cần thì bình này cho cậu, coi như thành ý hợp tác giữa chúng ta."
"Nói xong chưa?" Serbia hơi mất kiên nhẫn. Hắn chỉ muốn xử lý đám thực thể thí nghiệm này, sau đó tìm đám nghiên cứu viên đáng chết kia để tính sổ.
Còn hai nghiên cứu viên trước mắt, hắn cũng không định bỏ qua. Nhưng hắn biết muốn tìm ra vị trí của những người kia thì vẫn phải nhờ đến họ.
Đang vào thời điểm mấu chốt, đương nhiên Khương Vọng không thể rời đi. Cậu chỉ đành nở một nụ cười mang ý xin lỗi với Serbia.
Ánh mắt Serbia dừng lại trên mặt cậu một lát, rồi bất ngờ không truy hỏi thêm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận