Sáng / Tối
Khương Vọng chớp mắt, phản ứng rất nhanh, nhận lấy tập hồ sơ, hạ thấp giọng đáp: "Được."
Thấy cậu ngoan ngoãn nghe lời, nghiên cứu viên lộ vẻ hài lòng, lại quay sang sai bảo hai người còn lại: "Hai người các cô, qua đây giúp tôi xác nhận tình trạng của vật thí nghiệm."
Lâm Thư cau mày, định nói gì đó, nhưng bị Trình Vi kéo cổ tay lại, khẽ lắc đầu với biên độ rất nhỏ.
Hiện tại vẫn chưa phải lúc lộ thân phận.
Lâm Thư đành từ bỏ ý định, lặng lẽ đi theo người kia.
Khương Vọng cầm tài liệu bước vào khu A, phát hiện nơi này yên tĩnh đến lạ thường, thậm chí có một căn phòng được lính đánh thuê canh giữ.
Khi đi ngang qua căn phòng đó, cậu chớp đúng thời cơ, ném một ống nghiệm xuống bên chân hai người.
Tiếng thủy tinh vỡ gần như không thể nghe thấy, nhưng dung dịch trong ống nghiệm vừa tiếp xúc với không khí liền hóa thành một làn sương trắng.
"Cái gì vậy?" Một tên lính đánh thuê chưa nói hết câu đã im bặt. Cơ thể họ như bị nhấn nút tạm dừng, cơ bắp cứng đờ đứng yên tại chỗ, chỉ còn tròng mắt hoảng sợ xoay chuyển.
Khương Vọng bước ra khỏi bóng tối, xác nhận hai người đã mất khả năng hành động, rồi thản nhiên tháo thẻ ra vào bên hông họ.
"Đáng chết...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=87]
có kẻ đột nhập..." Hắn vừa định lấy bộ đàm ra, nhưng tay không nghe sai khiến mà rơi xuống đất, thân thể cũng trượt xuống sàn, ngay cả tầm nhìn cũng dần mờ đi.
Sau khi chắc chắn hai người đã hoàn toàn hôn mê, Khương Vọng quẹt thẻ mở cửa bước vào phòng.
Cánh cửa kim loại trượt sang hai bên phát ra tiếng rít khẽ. Ánh sáng bên trong mờ tối, chỉ có một máy theo dõi dấu hiệu sinh tồn phát ra tiếng "tích tích" đều đặn.
Ở giữa phòng, trên chiếc giường cố định bằng dây trói nằm một bóng người. Dù nghe thấy tiếng mở cửa, cậu ta cũng không có phản ứng gì.
Khương Vọng bình thản tiến lại gần, nhờ ánh sáng yếu ớt từ thiết bị mới nhìn rõ gương mặt quen thuộc kia.
Trông Lục Ly tiều tụy hơn trước rất nhiều, dưới mắt còn có quầng xanh nhạt.
Cổ tay và mắt cá chân cậu ta bị cố định bằng dây trói đặc chế, trước ngực dán điện cực giám sát.
Nhưng điều khiến người ta kinh hãi nhất là những vết sẹo lộ ra trên cổ áo, ngoằn ngoèo như rắn, giống như từng bị một chất có tính ăn mòn thiêu đốt.
Khương Vọng không lập tức tháo dây trói, mà đứng từ trên cao quan sát cậu ta. Đột nhiên, người trên giường mở mắt.
Đôi đồng tử màu nâu không hề có cảm xúc, như một thi thể không sinh khí. Cho đến khi nhận ra Khương Vọng đứng bên cạnh, ánh mắt cậu ta mới khẽ động.
"Quả nhiên là cậu." Giọng Lục Ly khàn đặc đến mức khó nghe.
Vừa dứt lời, dây trói phát ra tiếng rách toạc vì quá tải.
Khương Vọng còn chưa nhìn rõ Lục Ly đã hành động thế nào, cổ tay cậu đã bị giữ chặt bởi một sức mạnh dữ dội. Trong chớp mắt trời đất quay cuồng, đầu gối cậu đã quỳ giữa hai chân Lục Ly, kính bảo hộ và khẩu trang bị giật xuống.
"Lâu rồi không gặp, Bạch Vọng." Lục Ly đưa tay vuốt gò má cậu, động tác dịu dàng như đang chạm vào một món đồ dễ vỡ, nhưng cánh tay siết trên eo lại cứng như thép, không thể thoát ra: "Tôi bị tình nhân của cậu hại thảm quá."
"Cậu định bồi thường thế nào?" Giọng cậu ta không hề giận dữ, ngược lại còn mang theo vẻ trêu chọc mập mờ.
"Thế thì oan cho tôi rồi." Khương Vọng bị ép cúi xuống sát gần Lục Ly, hơi thở hai người gần như hòa vào nhau. Cậu rũ mi, khóe môi cong lên nụ cười mơ hồ: "Cậu vào đây đâu phải do tôi hại."
Đầu ngón tay Lục Ly lướt trên động mạch cổ cậu, nghe vậy khẽ cười: "Đúng vậy, nhưng nếu không có tình nhân của cậu tính kế, chưa chắc tôi đã ở đây."
Máy giám sát đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo chói tai, khung giường kim loại bắt đầu vặn vẹo biến dạng.
Khương Vọng cảm thấy có chất lỏng ấm nóng thấm vào cổ áo mình. Trán Lục Ly đang chảy máu, máu theo gương mặt chảy xuống, nhưng cậu ta không hề lau đi.
Máu đỏ sẫm nhuộm dính làn da hai người đang kề sát.
Lục Ly chỉ hơi dùng lực, tư thế hai người lập tức đảo ngược. Cậu ta đè Khương Vọng xuống dưới, cúi đầu sát cổ cậu, đầu lưỡi nhẹ cuốn đi giọt máu chảy trên xương quai xanh.
Khương Vọng bị động tác bất ngờ làm sững sờ, đáy mắt hiếm hoi thoáng hiện vẻ mờ mịt.
Như nhận ra cậu thất thần, ánh mắt Lục Ly tối lại, trừng phạt cắn lên vùng da đó, để lại dấu răng rõ rệt.
Khương Vọng hít vào một hơi, nghiến răng thốt ra hai chữ: "Đồ điên."
Nhưng vì giọng nói biến điệu, nghe lại giống như lời trêu ghẹo hơn là mắng mỏ.
Ánh mắt Lục Ly càng thêm u ám. Cậu ta rất muốn làm điều gì đó quá giới hạn với thiếu niên, nhưng đến thời khắc mấu chốt vẫn kịp khống chế bản thân, buông người ra rồi xoay xuống giường.
Cậu ta giật phăng các miếng điện cực trước ngực. Dưới lớp da trần, mơ hồ có tia điện màu xanh lam lóe lên.
Khương Vọng chống mép giường đứng dậy, cởi áo blouse trắng trên người ném cho cậu ta.
"Chu đáo thật." Lục Ly mặc áo vào, cài nút, còn thong thả nói thêm: "Nhưng thật ra tôi muốn kiểu bồi tội khác..."
Đột nhiên, cả con thuyền rung chuyển dữ dội. Từ xa vang lên từng đợt tiếng thét chói tai, xen lẫn tiếng gầm rú không giống con người xuyên qua nhiều lớp vách tường.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận