Người đàn ông đeo mặt nạ gõ cửa: "Chủ nhân, có người muốn gặp ngài."
Trong phòng hồi lâu không có tiếng đáp. Ngay khi Khương Vọng tưởng rằng bên trong không có ai, một giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên: "Vào đi."
Cánh cửa mở ra. Điều đầu tiên Khương Vọng nhìn thấy không phải chủ nhân du thuyền, mà là một màn hình giám sát đang chiếu lại toàn bộ hành động vừa rồi của họ.
"Đẹp không?" Người đàn ông tỏ vẻ không hài lòng khi thiếu niên chẳng hề phân cho hắn chút chú ý nào. Hắn bước tới trước mặt Khương Vọng, cười như không cười hỏi.
Cho đến khi bóng dáng cao lớn che khuất tầm nhìn, Khương Vọng mới hoàn hồn.
"Ngài không định ngăn cản chúng tôi sao?"Khương Vọng đã sớm đoán rằng đối phương có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
Trong lòng cậu thầm suy đoán ý đồ của đối phương. Ở khoang chính tầng 1, rõ ràng người này đã phát hiện ra sự tồn tại của họ, nhưng lại không có ý định giết chết họ.
Là muốn giữ lại những người còn lại làm mồi cho cá sao?
Người đàn ông có dung mạo tuấn mỹ, tóc đen ngắn gọn gàng, đường nét khuôn mặt rõ ràng sắc sảo, đôi mắt phượng hẹp dài càng thêm lạnh lẽo. Ngay cả đôi đồng tử đỏ sẫm như rượu vang cũng giống như đang khóa chặt con mồi.
Thân hình hắn như giá treo quần áo trời sinh, vai rộng eo thon chân dài. Bộ vest đen ôm sát mặc trên người hắn hoàn hảo tôn lên vóc dáng, mang lại cảm giác áp bức khó gọi tên.
"Tại sao phải ngăn cản?" Người đàn ông làm như không hiểu ý trong lời thiếu niên, trái lại còn nhiệt tình mời ngồi: "Ngồi đi."
Hắn thong thả ngồi xuống sofa, trong ánh mắt dường như còn mang theo ý cười trêu đùa.
Khương Vọng biết rõ kẻ đứng sau người đeo mặt nạ sao có thể dễ nói chuyện như bề ngoài. Cậu bất động thanh sắc đánh giá đối phương, đồng thời âm thầm đề phòng.
"Cảm ơn." Cậu ngồi xuống sofa đối diện, giọng điệu không có gì sai sót, nhưng trong lời nói lại chứa ẩn ý: "Xin hỏi, ngài không có sở thích đặc biệt kỳ quái nào chứ?"
Người đàn ông cười mà không đáp, vẻ ngoài phúc hậu vô hại khiến người ta càng muốn xé toạc lớp ngụy trang ấy: "Cậu đang ám chỉ điều gì?"
Ngón trỏ hắn khẽ gõ mặt bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=17]
Người đàn ông đeo mặt nạ lập tức hiểu ý, rót rượu đã chuẩn bị sẵn vào ly.
Rượu vang đỏ trong ly có màu hồng thẫm trong trẻo. Dù không sành rượu cũng có thể nhìn ra đây là loại hảo hạng.
Khương Vọng nâng ly lên nhưng không uống. Rượu thì là rượu ngon, nhưng con người trước mặt là hạng gì thì chưa thể nói chắc.
Người đàn ông nhìn ra sự cảnh giác của thiếu niên, cười nhạt một tiếng rồi uống cạn ly rượu của mình: "Đôi khi quá thông minh cũng không phải chuyện tốt."
Khương Vọng không để ý lời châm chọc ấy, chậm rãi nói: "Ngài nói quá, tôi chỉ không quen uống rượu mạnh mà thôi."
Người đàn ông cũng không tiếp tục xoáy vào chuyện này: "Không biết cậu tìm tôi có việc gì?"
Đương nhiên hắn không tin đối phương chỉ đến trò chuyện. Nhưng xét biểu hiện trước đó của thiếu niên, hắn cũng không ngại gặp mặt một lần.
Thực ra Khương Vọng cũng không ngờ sẽ gặp chủ nhân con thuyền sớm như vậy. Nhưng đã đến rồi, cũng không ngại thăm dò sâu cạn của đối phương.
Ánh mắt cậu dừng lại ở màn hình giám sát phía xa. Lúc này mọi người đều đã vào vị trí. Thế nhưng trong chín ô màn hình, có ba ô giống như bị hỏng, lóe lên những đốm nhiễu trắng.
Theo phân bố vừa rồi, ba vị trí ấy hẳn là nơi Triệu Thái tuyên bố đi vệ sinh, lối thoát hiểm phòng cháy ở tầng 3 và phòng thuyền trưởng hiện không có ai.
"Xem ra bạn cậu đã phát hiện ra thứ gì đó thú vị." Đầu ngón tay người đàn ông vuốt ve thành ly thủy tinh. Chất lỏng đỏ sẫm để lại vệt như máu trên thành ly: "Nhưng so với họ, tôi lại càng mong chờ biểu hiện tiếp theo của cậu."
Lúc này, Triệu Thái nửa đường nói muốn đi toilet, vốn dĩ chỉ là một cái cớ, nào ngờ gã thật sự không dám trực diện đối mặt chủ nhân du thuyền.
Tên đàn ông đeo mặt nạ đáng chết kia đã khủng bố như vậy, ai biết người mà ngay cả ông ta cũng phải cung kính hết mực sẽ làm ra chuyện gì.
Cũng không biết vì sao, có lẽ do vừa rồi bị dọa một trận, gã thật sự buồn tiểu.
"Cái tên Bạch Vọng kia đúng là đồ thần kinh, bịa lý do gì không bịa, cứ nhất định phải nói là muốn gặp chủ thuyền." Triệu Thái nhổ một bãi nước bọt xuống đất, bước vào nhà vệ sinh cách đó không xa: "May mà ông đây chạy nhanh."
Gã không hề có chút áy náy nào với Bạch Vọng, người đang vội vàng đi tìm chết. Muốn trách thì trách số cậu xui xẻo. Nhìn biểu hiện trước đó, gã còn tưởng Bạch Vọng là người chơi thông minh, hiện giờ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
Huống chi tiếp theo gã còn phải tìm một kẻ chết thay mới, từ tay người khác moi ra manh mối.
"Tí tách."
Trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước nhỏ giọt khiến người ta rợn tóc gáy, giữa không gian kín bưng và yên tĩnh càng trở nên đáng sợ.
Trong hoàn cảnh như vậy, chút may mắn vì thoát chết trong gang tấc của Triệu Thái lại lần nữa bị đánh tan, hàng phòng ngự tâm lý sụp đổ.
Triệu Thái nuốt nước bọt, cảnh giác nhìn quanh một vòng, không phát hiện điều gì khác thường.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận