Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 10

Ngày cập nhật : 2026-02-14 08:38:48
Rõ ràng chỉ là lập đội thôi, nhưng từ miệng Sở Y Y nói ra lại giống như Trình Vi là kẻ bắt cá hai tay.

Đang lúc cô bất lực không biết nói gì, bên cạnh lại vang lên giọng nữ khác: "Chào Trình Vi, tôi cũng muốn chung tổ với cô."

Trước đó Lâm Thư đã xem buổi phát trực tiếp của Trình Vi, thấy cô cẩn trọng, không kéo chân sau, là người hợp tác tốt nhất.

"Á..." Trình Vi cầu cứu nhìn về phía Khương Vọng, lại phát hiện bên kia cậu cũng khó thoát thân.

"Xin hỏi tôi có thể chung tổ với cậu không?" Lục Ly chủ động đi đến trước mặt Khương Vọng mời.

Khương Vọng nhìn người đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu trước mặt, thẳng thừng từ chối: "Xin lỗi, không thể."

"Cậu không có đồng đội." Lục Ly bướng bỉnh nhìn cậu, không chịu bỏ cuộc.

"Tôi có." Khương Vọng phản bác.

Lục Ly lập tức đổi lời: "Tôi không có đồng đội."

"Người kia cũng là người." Khương Vọng chỉ về phía Triệu Thái đang bị bỏ rơi.

"Nhưng tôi chỉ muốn chung tổ với cậu." Thấy không được, Lục Ly lùi một bước: "Vậy ba chúng ta chung đội cũng được."

Khương Vọng: "... Xin lỗi, tôi từ chối."

Sau gần 10 phút giằng co, cuối cùng mọi người quyết định đổi từ 2 người 1 đội thành 3 người 1 đội.

Nam sinh 1 đội, nữ sinh 1 đội.

"Hai ngươi chọn tôi là đúng rồi đấy." Trên đường đi, Triệu Thái nói không ngừng, liên tục khoe khoang năng lực của mình: "Yên tâm đi, thân là người có kinh nghiệm, tôi sẽ che chở các cậu."

Nếu lúc này hai người tỏ vẻ biết ơn, gã có thể thuận thế yêu cầu sau khi kết thúc trò chơi chuyển điểm tích lũy cho gã.

Chỉ cần ngoan ngoãn làm kẻ chết thay, hoặc đưa điểm cho gã tiêu xài, gã tự nhiên sẽ quan tâm hơn một chút.

Khương Vọng không rơi vào bẫy của gã, hoặc đúng hơn là lười để ý: "Tôi định xuống tầng hầm B1, ai đi cùng?"

Dù một mình cậu cũng có thể đi, nhưng theo nguyên tắc đồng đội còn sống là được, vẫn hỏi một câu cho có.

"Tôi sao cũng được." Lục Ly như cái đuôi nhỏ, đi sát sau lưng Khương Vọng: "Cậu đi đâu, tôi đi đó."

Tuy Triệu Thái không vui khi bị xem như không khí, nhưng gã cũng biết trong game kinh dị không nên tách lẻ: "Vậy cùng đi."

Ba người vào thang máy xuống tầng -1.

Có lẽ đã lâu không ai dọn dẹp, mặt đất phủ đầy bụi, ngay cả những vật dụng kia cũng vậy.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=10]


Khương Vọng không hề ghét bỏ, trực tiếp ngồi xổm xuống lục tìm trong các thùng đồ.

Đèn pin cũ rách, cậu mở thử, ánh sáng phản chiếu ra vẫn khá mạnh, mang đi.

Mấy cây nến, mang đi.

Một cuộn dây thừng nguyên vẹn, mang đi.

Một lưỡi dao dùng để cắt ván gỗ, mang đi.

Khương Vọng cảm nhận niềm vui khi vật phẩm trên người ngày càng nhiều. Nhưng trong mắt người khác, cậu chỉ giống như đang nhặt đồ bỏ đi đầy hứng thú.

Phòng phát trực tiếp bùng nổ bình luận. Không ít người xem liên tục tặng thưởng và để lại lời nhắn, nhưng cũng có vài bình luận châm chọc chiếm đầy màn hình.

[Cười chết mất, soái ca sa cơ tại chỗ nhặt ve chai.]

[Streamer nhặt rác lắm thế làm gì, đến lúc chạy trốn vác theo đống rác sao?]

[Lầu trên nói nghe buồn cười ghê, biết đâu còn chưa kịp chạy đã chết rồi.]

[Ha ha ha, miệng mấy người độc thật. Tiếc là Streamer đẹp trai mà đầu óc không đủ dùng.]

[Không được rồi, ký ức đau đớn đang tấn công tôi, trong đầu toàn là rác đổi tiền.]

Cùng lúc đó, trong đầu Khương Vọng vang lên giọng máy lạnh lẽo.

[Đinh, chúc mừng người chơi, phòng phát sóng trực tiếp đạt mức nổi bật mới. Hiện xếp hạng tân thủ thứ 582, số người xem trực tuyến 1538. Mong người chơi tiếp tục cố gắng, nâng cao thêm độ nổi tiếng.]

Lục Ly cũng bắt chước Khương Vọng nhặt vài món, còn Triệu Thái thì hoàn toàn không hứng thú với đống đồ này, thậm chí âm thầm chế giễu.

Người mới đúng là người mới. treo đầy rác trên người như vậy, đến lúc Boss xuất hiện chạy cũng không nổi.

Chi bằng tích lũy thêm điểm, vào cửa hàng hệ thống mua vài lá bùa hộ thân.

Đúng lúc đó, động tác của Khương Vọng khựng lại, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

[Chúc mừng người chơi kích hoạt nhiệm vụ phụ cao cấp: "Vảy kỳ lạ".]

[Chi tiết nhiệm vụ: Hãy tìm chủ nhân của chiếc vảy này, vén màn bí mật.]

[Phần thưởng nhiệm vụ: 500 điểm tích lũy, vảy x1.]

Khương Vọng cúi đầu nhìn mảnh vảy trong tay. Vì mất nước quá lâu nên màu sắc đã xỉn đi, nhưng vẫn có thể thấy trên mặt vảy lấp lánh ánh sáng xanh biếc.

Không hiểu vì sao, cậu lại vô thức liên hệ mảnh vảy trong tay với bức tranh đã xem hôm qua.

Màu tóc của người đàn ông trong tranh rất giống màu mảnh vảy trước mắt. Nhưng dù tóc và vảy cùng màu, cũng không thể khẳng định người đó chính là chủ nhân của mảnh vảy này.

Dù sao trong truyện cổ tích "Nàng tiên cá", tóc thì đỏ mà đuôi lại xanh lục cơ mà.

Khương Vọng hoàn toàn không biết mình đã bỏ lỡ sự thật, cậu cất mảnh vảy vào túi, định mang theo "chiến lợi phẩm" rời đi.

"Ồ, nhặt rác xong rồi à?" Triệu Thái đứng một mình bị hai người phớt lờ nãy giờ, thấy thiếu niên đứng dậy thì không nhịn được mỉa mai châm chọc.

"Đây là chiến lợi phẩm." Khương Vọng không còn tay để cầm thêm, thấy hai tay đối phương trống không thì rộng rãi nói: "Có muốn chia cho anh một ít không?"

"Không cần." Triệu Thái bĩu môi khinh thường. Gã không muốn mang theo mấy thứ vướng víu này, đống rác đó ai thích thì lấy.

Nếu Triệu Thái biết thiếu niên vừa rồi nhặt đồ linh tinh mà lại kích hoạt được nhiệm vụ phụ cấp cao, chắc hẳn ruột gan cũng hối hận đến xanh mét.

"Tôi muốn." Lục Ly tiến lại gần Khương Vọng, ánh mắt mong chờ nhìn cậu.

Khương Vọng nhìn những thứ đối phương đang cầm, về cơ bản đều là đồ bỏ đi.

Kính râm và sổ tay... thậm chí còn có cả đĩa nhạc.

"Mấy thứ đó không ổn, xem của tôi này." Khương Vọng hứng khởi chia sẻ chiến lợi phẩm của mình, còn nhiệt tình đưa cho đối phương vài món.

Dĩ nhiên, đều là những thứ cậu không cầm nổi nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận