Sáng / Tối
Khương Vọng thầm nghĩ, nếu bản thể của hắn còn giữ được lý trí, chắc sẽ tức điên vì cảnh tượng này.
"Sờ..." Serbia thấy cậu đứng yên, lại tiến gần thêm chút, mái tóc xanh biển lướt qua cổ tay Khương Vọng.
Khương Vọng thở dài, ngón tay nhẹ nhàng luồn vào mái tóc đối phương.
Không ngờ tóc Serbia lại mềm mại đến vậy, mang theo chút mát lạnh. Khi cậu bắt đầu vuốt ve, Serbia lập tức nheo mắt, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ thỏa mãn.
"Các người đang làm gì?"
Giọng Lục Ly bất ngờ vang lên phía sau. Khi Khương Vọng quay đầu lại, chạm phải đôi mắt như cười như không ấy.
Người đàn ông vừa thoát khỏi lồng nước cả người ướt sũng, tóc đen dính vào gương mặt tái nhợt, lưỡi hái trên tay vẫn nhỏ nước tong tỏng.
Serbia lập tức căng người, lớp vảy lan ra từ sau gáy. Nhưng lần này hắn không lao vào tấn công ngay, mà mang ý khiêu khích kéo Khương Vọng ra sau lưng mình.
Bị chọc tức, Lục Ly giận quá hóa cười, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Cá chết."
Lưỡi hái của Lục Ly xé gió, ánh lạnh sắc bén lao thẳng về phía cổ họng Serbia.
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp rạch nát da thịt, ngón tay thon dài của Khương Vọng đột nhiên giữ lấy cổ tay Serbia, dùng một lực khéo léo kéo hắn ra sau.
Serbia loạng choạng đụng vào ngực Khương Vọng, ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh.
Dĩ nhiên Lục Ly chú ý đến động tác nhỏ ấy. Cậu ta mím môi, ánh mắt dần tối xuống.
Serbia sốt ruột ngửi quanh người Khương Vọng, xác nhận cậu không bị thương, rồi bất ngờ dùng đuôi cuốn cậu vào góc tường, tự mình chắn phía trước, nhe răng về phía Lục Ly.
Nhân cơ hội, Khương Vọng móc nửa ống thuốc cuối cùng trong túi ra, nhanh tay dùng kim tiêm đâm vào sau cổ Serbia.
Hắn phát ra một tiếng nghẹn ngào, thân thể lảo đảo, rồi dựa vào tường trượt xuống.
Hành lang bỗng yên tĩnh đến rợn người.
Lưỡi hái của Lục Ly "leng keng" rơi xuống đất. Cậu ta quỳ một gối, tay phải siết chặt ngực trái, máu đỏ sẫm rỉ qua kẽ ngón tay.
"Vết thương của cậu..." Khương Vọng bước nhanh tới, lại bị nắm chặt cổ tay.
"Giải thích trước đã." Lục Ly thở gấp. Xác nhận mình tạm thời chưa chết, đôi mắt nâu ánh lên vẻ tủi thân, đáng thương hỏi: "Vì sao cậu lại đối với con cá kia..."
Chưa dứt lời, phía sau đã vang lên động tĩnh. Không giống tiếng bước chân con người, mà như có thứ gì đang bò sát trên đất.
"Là những thực nghiệm thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=90]
Khương Vọng ngắt lời cậu ta, suy nghĩ cách thoát thân.
Cuối hành lang vang lên tiếng sột soạt, như vô số vật thí nghiệm đang kéo tới.
Những sinh vật đã bị cải tạo kia thậm chí còn bò trên trần nhà như nhện, thân thể dị dạng vặn vẹo dưới ánh đèn khẩn cấp, đổ xuống những cái bóng méo mó.
Đầu ngón tay Lục Ly còn dính máu của chính mình, cậu ta lại bật cười: "Xem ra chúng ta sắp chết cùng nhau rồi, thân ái của tôi."
Serbia dưới tác dụng của thuốc trở nên lơ mơ, nhưng vẫn theo bản năng đưa tay về phía Khương Vọng.
Khương Vọng nhanh chóng nhét chiếc vảy vào lòng bàn tay hắn. Ánh xanh nước biển bùng lên, ba con rồng nước lao ra từ đường ống vỡ, gầm thét nghiền nát ba thực nghiệm thể xông tới trước.
"Bên trái!" Lục Ly vung lưỡi hái lướt qua tai Khương Vọng, ghim chặt một con thực nghiệm thể như tắc kè biến sắc lên tường.
Khương Vọng trở tay ném ống nghiệm, làn khói tím nhạt bốc lên, mang theo tiếng gào thảm thiết của thực nghiệm thê.
Nếu cứ tiếp tục thế này... sớm muộn gì cũng sẽ hết thuốc, phải nghĩ cách thoát khỏi đây mới được.
Cùng lúc đó, Khương Vọng chú ý tới một thay đổi bất thường.
Theo lý thuyết, Serbia biến thành dáng vẻ này, chắc đám thực nghiệm thể phải tránh còn không kịp mới đúng.
Nhưng chúng lại chen chúc kéo tới, dường như trong cơ thể Serbia cất giấu thứ gì đó có sức dụ dỗ chết người.
Những quái vật này có năng lực tái sinh kinh người, cho dù bị chặt đứt tay chân, chỉ trong chốc lát là có thể mọc lại như cũ.
Khương Vọng vừa chống đỡ làn công kích cuồn cuộn không dứt, vừa nhanh chóng suy nghĩ cách đối phó.
Tay phải cậu cầm ống nghiệm đỡ đòn, tay trái nhanh gọn hạ gục một thực nghiệm thể đang lao tới, nhân cơ hội cúi xuống thu thập mẫu máu của Serbia.
Khi giọt máu đỏ sẫm rơi xuống bề mặt con chip trong nháy mắt, biến cố đột ngột xảy ra.
Con chip bỗng phát ra ánh sáng mạnh chói mắt, rồi chỉ trong giây lát lại trở về yên lặng. Còn những thực nghiệm thể xung quanh thì như bị tiêm thuốc kích thích, thế công càng lúc càng hung hãn.
"Thì ra là vậy..." Khương Vọng như chợt hiểu ra, siết chặt con chip trong tay.
Mục tiêu thật sự của đám quái vật này vốn không phải Serbia, mà chính là con chip trông có vẻ bình thường này!
Trước mắt chỉ có hai lựa chọn: hoặc cấy con chip vào cơ thể Serbia để đánh cược một phen, hoặc là phá hủy hoàn toàn con chip này.
Cách thứ hai tuy có thể khiến thực nghiệm thể mất kiểm soát, nhưng vẫn còn hơn là bị vây công đến chết như hiện tại.
"Rắc!"
Khương Vọng quyết đoán ném con chip xuống đất, rút từ bên hông ra một lọ chất ăn mòn.
Chất lỏng màu xanh nhạt vừa chạm vào con chip, tiếng dòng điện chói tai vang lên như tiếng rên rỉ giãy giụa trước khi chết, tia lửa điện tím xanh điên cuồng nhảy loạn trên bề mặt, cuối cùng "bốp" một tiếng rồi chìm vào tĩnh lặng.
Đám thực nghiệm thể vốn đang giương nanh múa vuốt đột nhiên như bị nhấn nút tạm dừng, đồng loạt đứng sững tại chỗ, sau đó lần lượt ngã xuống như những cỗ máy bị cắt điện do chập mạch.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận