Sáng / Tối
Khóe mắt Serbia rơi xuống vài giọt nước mắt hóa thành trân châu, lơ lửng trong nước biển rồi chậm rãi chìm xuống góc tối.
Đồng tử màu bạc của hắn co lại thành một đường mảnh, bắt đầu buông thả bản thân. Trong đầu gần như tràn ngập ảo tưởng về thiếu niên.
Ánh mắt kinh ngạc khi lần đầu nhìn thấy hắn, nụ cười hướng về phía hắn, dáng vẻ không hề e dè khi đàm phán, khí thế sắc bén như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ...
Cơ thể Serbia thành thật đáp lại tất cả. Vảy trên đuôi hắn khẽ mở ra, để lộ lớp da nhạy cảm bên dưới.
Không biết đã qua bao lâu, ánh mặt trời dần dâng lên. Nắng sớm xuyên qua ô cửa chiếu lên gương mặt thiếu niên.
Khương Vọng mở bừng mắt, ánh nhìn hoàn toàn tỉnh táo, không hề có vẻ vừa mới ngủ dậy.
"Thứ" bước ra từ trong gương đêm qua đã biến mất, chỉ để lại góc chăn được chỉnh lại cẩn thận và cảm giác còn vương trên lòng bàn tay.
Cậu mệt mỏi xoa giữa trán, chuẩn bị rời giường rửa mặt.
Khi bước vào phòng vệ sinh, Khương Vọng trong gương lặng lẽ nhìn lại cậu.
Cậu tiến lại gần, gần như dán sát vào mặt kính. Trong nháy mắt, hình ảnh trong gương đột nhiên vặn vẹo.
Không phải ảnh phản chiếu của cậu, mà là một gương mặt tái nhợt mơ hồ thoáng qua.
Khương Vọng giật mình lùi lại, đụng vào bồn rửa tay.
Một cơn đau truyền tới bên hông. Tim cậu đập dồn dập. Đang định tiến lên xem xét, thì mặt gương đã trở lại bình thường.
Khẩu súng dưới gối vẫn còn nguyên vị trí.
Khương Vọng lấy nó ra, giắt ra sau thắt lưng, dùng áo khoác rộng che lại.
Bất kể trong gương là thứ gì, ít nhất hiện tại nó chưa biểu lộ ý định tấn công.
Khương Vọng đẩy cửa bước ra, gió biển mang theo hơi mặn ẩm ướt ập vào mặt.
Trên boong du thuyền, một bóng người cao gầy đang tựa lan can nhìn ra xa.
Nghe tiếng động, người đó quay lại. Ánh nắng sớm phác lên người cậu ta một viền vàng nhạt.
"Chào buổi sáng." Lục Ly nói, như thể đã đoán trước Khương Vọng sẽ ra ngoài vào giờ này.
"Chào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=33]
Khương Vọng gật đầu đáp lại.
Trông Lục Ly không lớn, khoảng hơn 20, cao hơn cậu một chút.
Hôm nay cậu ta buộc gọn mái tóc đen ra sau, để lộ gương mặt bình thường không mấy nổi bật, làn da trắng nhợt thiếu sức sống.
Thứ nổi bật nhất trên người cậu ta là đôi mắt. Con ngươi nâu sẫm dưới ánh mặt trời ánh lên sắc hổ phách, khiến người ta liên tưởng đến mật đường sánh đặc.
Nhưng nếu Khương Vọng nhìn kỹ, sẽ phát hiện trong ánh mắt ấy là sự lạnh lẽo hoàn toàn không liên quan gì đến vị ngọt của mật.
"Ngủ có ngon không?" Lục Ly ỷ ở mép thuyền, gió biển thổi tung mái tóc trước trán cậu ta trở nên rối loạn, giọng điệu nhẹ nhàng như thể bạn cũ quen nhau nhiều năm.
Trên mặt Khương Vọng hiện lên nụ cười vừa đúng chỗ: "Cũng không tệ lắm, chỉ là hơi lạ giường."
"Ở trên biển trôi dạt 3 ngày, ai mà chẳng thấy không quen." Lục Ly cười rồi xoay người lại.
Khương Vọng đột nhiên nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta: "Trước đây chúng ta từng gặp nhau sao?"
Sắc mặt Lục Ly khẽ thay đổi trong chớp mắt, nhanh đến mức gần như không thể nắm bắt: "Vì sao lại hỏi vậy?"
"Không có gì, chỉ là cảm thấy hình như cậu hơi quen." Khương Vọng nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Nhưng trí nhớ tôi lúc tốt lúc kém, có thể là tôi nhớ nhầm."
"Chắc là trùng hợp thôi." Lục Ly dời ánh mắt, nhìn về phía đường chân trời ngoài khơi xa: "Trên đời này có rất nhiều người trông giống nhau."
Khương Vọng nhận ra thần sắc đối phương có chút mất tự nhiên, nhưng cậu ta cũng không mở miệng phủ nhận chuyện bọn họ từng gặp nhau.
"Nói mới nhớ..." Lục Ly đột nhiên đổi đề tài: "Đêm qua tôi nghe thấy bên ngoài có động tĩnh."
"Lát nữa cậu sẽ biết." Khương Vọng cố ý giữ lại một chút bí ẩn.
"Không còn sớm nữa." Lục Ly cười cười, cũng không tiếp tục truy hỏi: "Gọi bọn họ dậy trước đi."
Chẳng bao lâu sau, mọi người đã tập trung trên boong tàu.
Trình Vi hạ giọng, ánh mắt lướt qua từng người: "Tôi nói thẳng, có người đang nghe lén chúng ta."
Sở Y Y giật mình run lên, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng biến mất: "Ý chị là sao?"
Trình Vi mở giao diện hệ thống, lấy một chiếc hộp vuông nhỏ cỡ bàn tay ra: "Ý trên mặt chữ, khắp nơi trên con thuyền này đều có thiết bị giám sát."
"Đây là thiết bị chặn tín hiệu, bây giờ mọi người có thể nói chuyện."
Bốn người có sắc mặt khác nhau. Trình Vi vẫn bình tĩnh, trực tiếp đi vào vấn đề chính: "Tối qua tôi và Bạch Vọng đã lên tầng 3 kiểm tra tranh, phát hiện hai manh mối."
"Thứ nhất, những sinh vật không rõ danh tính tối qua thực chất là người cá, hơn nữa chúng ta đã phát hiện một bức tranh người cá ở tầng 2."
"Thứ hai, bức thư có liên quan đến "Bữa tối cuối cùng" đã được mở khóa. Hiện giờ chỉ còn thiếu bức tranh cuối cùng."
Khương Vọng hiểu ý từ ánh mắt Trình Vi, lập tức nói tiếp: "Tôi phát hiện lá thư này ở phía sau bức tranh. Bên trong là nhật ký của một người từng tận mắt nhìn thấy người cá."
Cậu chuyền lá thư trong tay cho mọi người xem một lượt.
Lâm Thư nhớ lại cảnh tượng khiến người ta rợn tóc gáy tối qua, bắt đầu suy xét lại từng chi tiết trong ký ức: "Lá thư này miêu tả người cá là giống cái, nhưng căn cứ vào những gì chúng ta nhìn thấy hôm qua, tất cả người cá đều là giống đực."
Trình Vi liếc nhìn thư, phụ họa: "Đúng là như vậy..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận