Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 40

Ngày cập nhật : 2026-03-03 16:48:59

Khóe môi Lyons cong lên thành một nụ cười mơ hồ: "Du thuyền Marcel từ trước đến nay chỉ tiếp đãi những vị khách đặc biệt." 


Khương Vọng khẽ nhướng đuôi mày: "Ví dụ như?"


"Ví dụ như..." Lyons chống tay lên tay vịn ghế, khẽ cười. Khương Vọng có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên người hắn, lẫn với một tia máu tanh: "Những vị khách không mời mà đến như các cậu."


Phòng phát sóng trực tiếp của Khương Vọng, phần bình luận một giây trước còn hò reo thích thú, giây sau bầu không khí bỗng im bặt.


[Đã ngoan rồi, xin tha.]


[Trời ơi, tôi sắp sợ tè ra quần rồi, cảm giác NPC này xuyên qua màn hình nhìn tôi vậy.]


[Ha ha, lầu trên né tránh chuyện người chơi chết tại chỗ rồi đó.]


[Á a a, Streamer cố lên, đừng để lộ thân phận.]


Nhiệt độ trong phòng dường như hạ thấp vài độ. Trong khoảnh khắc, Khương Vọng còn tưởng đối phương đã nhìn thấu thân phận người chơi của mình.


Cậu bình tĩnh điều chỉnh tư thế ngồi, vừa suy nghĩ cách thoát thân, vừa lặng lẽ đưa tay phải về phía khẩu súng lục trong túi.


"Đừng căng thẳng." Lyons nhìn vẻ mặt Khương Vọng thay đổi, dường như thấy chuyện này rất thú vị: "Chẳng phải cậu đã giao dịch với người cá rồi sao?"


"Đi hỏi Sean đi, có lẽ hắn biết chút gì đó." Lời vừa dứt, quản gia phía sau như nhận được mệnh lệnh, lấy từ bên hông ra một chiếc chìa khóa, cung kính đưa cho Khương Vọng. 


Khương Vọng vốn không tin trên đời có chuyện được lợi mà không phải trả giá: "Cái giá là gì?"


"Cái giá sao..." Lyons lười biếng chống tay, đầu ngón tay khẽ vuốt cằm, đáy mắt lóe lên tia thích thú: "Tạm thời cứ để đó. Một thời gian nữa, tôi sẽ tự mình yêu cầu cậu thay tôi làm một việc thú vị."


Ngoài dự đoán, người đàn ông cũng không hề có ý làm khó cậu.


Khương Vọng suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lựa chọn nhận lấy chiếc chìa khóa do quản gia đưa. Cậu khẽ nói một tiếng cảm ơn, rồi định cứ thế rời khỏi nơi này.


Cậu có thể cảm nhận được hai ánh mắt như hình với bóng đuổi theo bóng lưng mình, mãi cho đến khi cánh cửa phía sau khẽ khàng khép lại.


Đợi đến khi bóng dáng Khương Vọng biến mất ngoài cửa, quản gia không nhịn được mà nhíu mày. Do dự một lát, ông vẫn mở miệng nói: "Thưa chủ nhân, xin cho phép tôi nói thẳng..."


Quản gia nhìn gương mặt nghiêng bình tĩnh của Lyons, không đoán ra được suy nghĩ của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=40]

Ông cho rằng ít nhất chủ nhân cũng có chút để tâm đến thiếu niên vừa rồi: "Phòng thí nghiệm của tiến sĩ Sean hiện đang nuôi dưỡng một dạng sinh mệnh mới. Dạng sinh mệnh mới này chưa từng tồn tại ổn định. Hiện nó đang ở trạng thái vô cùng bất ổn, ngay cả nhân viên nghiên cứu cũng phải mặc đồ bảo hộ toàn thân mới có thể đến gần."


Lyons đứng trước cửa sổ sát đất. Hắn nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt kính, khóe môi bỗng cong lên thành một đường cung nhàn nhạt: "Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà cậu ấy chết, vậy cũng chứng tỏ giá trị trên người cậu ta chỉ đến thế mà thôi."


"Giao dịch đương nhiên sẽ không được thiết lập."


Hành lang tối đen như mực. Khương Vọng ấn nút bật đèn pin, luồng sáng chói mắt lập tức xé toạc màn đêm, chiếu rõ bộ khung đèn chùm pha lê vỡ nát trên mặt đất, cùng lớp bột trắng rơi vãi khắp nơi.


Yết hầu Khương Vọng khẽ chuyển động. Cậu bỗng thấy may mắn vì chủ thuyền không truy hỏi những điều bất thường này.


Những bức tranh treo trên tường hiện ra lờ mờ trong ánh sáng u tối.


Khương Vọng bước chậm lại, vừa đi vừa ngắm các bức tranh ven đường. Trong tranh, những người cá bị phong ấn đang nhìn cậu bằng ánh mắt oán hận.


Cậu không hề nghi ngờ rằng, một khi phong ấn bị phá vỡ, e rằng những người cá này sẽ lập tức lao tới xé xác, gặm nuốt thân thể cậu.


Khi cuối cùng bước đến trước cửa phòng mình, một cảm giác khác lạ chợt siết chặt trái tim cậu.


Mảnh giấy vụn cậu cố ý kẹp ở khe cửa trước khi ra ngoài đã biến mất.


Khương Vọng mặt không đổi sắc, rút khẩu súng bên hông, chậm rãi đẩy cửa vào.


Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng hít thở của chính cậu vang lên bên tai.


Ánh đèn pin quét qua từng góc phòng, cuối cùng dừng lại trên chiếc giường bừa bộn. Quần áo của cậu bị chất đống lộn xộn, mà dưới lớp chăn vốn phải được vuốt phẳng kia, dường như có thứ gì đó đang khẽ động đậy.


Khương Vọng bình tĩnh hơn cả những gì cậu tưởng. Cậu từng bước tiến lại gần giường, rồi bất ngờ hất tung chăn lên.


Một cậu bé loài người chừng 7, 8 tuổi đang co ro trong chiếc áo sơ mi của cậu. Chiếc áo quá khổ buông lỏng trên vai thân hình gầy nhỏ, để lộ mảng da trắng như tuyết.


Thứ gây chú ý nhất là mái tóc ngắn xanh thẳm như nước biển, dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra thứ ánh sáng kỳ dị.


Bình Luận

0 Thảo luận