Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 77

Ngày cập nhật : 2026-03-04 05:19:50

Họ hoảng loạn cào vào cổ họng. Làn da khô quắt lại với tốc độ mắt thường thấy được, trong chớp mắt biến thành bộ xương bọc da. Khi ngã xuống, phát ra tiếng giòn như cành khô gãy.


"Bắn! Mau bắn đi!" Có người gào lên điên loạn.


Đạn lập tức trút xuống như mưa, nhưng khi còn cách Lục Ly ba thước thì đột nhiên khựng lại giữa không trung, như va phải bức tường vô hình, rồi leng keng rơi đầy đất.


Lục Ly thong thả rút súng, gần như không do dự. Mỗi phát đạn đều chính xác xuyên qua đầu một kẻ địch, đúng như một cỗ máy chiến đấu hình người.


Mùi máu tanh nồng nặc lan khắp phòng thí nghiệm. Hai người di chuyển giữa làn đạn dày đặc, một người điều khiển súng ống, người kia điều khiển máu tươi như lưỡi dao.


Thi thể ngã xuống dần chồng thành bức tường thấp méo mó. Khi tên lính đánh thuê cuối cùng bị Serbia rút cạn máu từ xa, viên đạn của Lục Ly đồng thời xuyên thủng cơ thể đang khô quắt đó.


Hai người dường như coi việc tàn sát là thú vui, ngấm ngầm so xem ai giết nhiều hơn.


Lần đầu Serbia gặp một con người có thực lực mạnh mẽ như vậy: "Có chút thú vị."


Lục Ly không đáp lời. Cậu ta tự lau vết máu vô tình dính trên súng bằng khăn tay, rồi ném chiếc khăn xuống đất.


"Rác rưởi đã dọn xong." Serbia nở nụ cười khát máu: "Giờ đến lượt ai đó rồi."


Như để đáp lại, trong không khí đột nhiên dậy lên từng vòng gợn sóng.


Cố Bạch bước ra từ không gian vặn vẹo. Hắn vỗ tay, trên gương mặt tái nhợt treo nụ cười hiền lành vô hại: "Quả là một màn trình diễn đặc sắc."


Giống như chỉ đơn thuần vỗ tay tán thưởng.


Nếu Serbia chưa từng giao thủ với hắn trước đó, e rằng cũng sẽ bị vẻ ngoài nhu nhược ấy đánh lừa.


Hắn nghiến răng nghĩ thầm, cũng chỉ có Bạch Vọng là kẻ ngốc mới nhận nhầm con quái vật ăn thịt người không nhả xương này thành bông hoa nhỏ yếu ớt.


"Xem lâu như vậy." Lục Ly đột nhiên lên tiếng. Tiếng viên đạn xé gió vang lên bên tai Cố Bạch: "Cũng nên thu chút lợi nhuận chứ."


Ngay khoảnh khắc viên đạn sắp xuyên qua ngực Cố Bạch, trước mắt hắn bỗng kết tinh thành một tấm chắn pha lê, hoàn toàn chặn đứng viên đạn.


"Chỉ có chút thủ đoạn này thôi sao?" Cố Bạch thở dài tiếc nuối: "Thật đúng là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=77]

khiến người ta thất vọng."


Lời còn chưa dứt, tấm chắn kia đột ngột vỡ tan. Vô số mảnh lăng kính sắc bén quét thẳng về phía hai người.


Mỗi mảnh đều chuẩn xác khóa chặt vị trí yếu hại, bịt kín toàn bộ đường lui của đối phương.


Lăng kính như một sinh vật sống, lượn quanh hai người, khúc xạ ra luồng sát khí chí mạng.


"Đúng là thủ đoạn quen mắt đến phát tởm." Serbia cười lạnh, đầu ngón tay khẽ động, dòng nước cuộn lên, từng tầng từng lớp bao vây lăng kính. Những mảnh sắc bén ấy giãy giụa trong màn nước, chỉ cần sơ suất một chút là có thể cứa nát da thịt hắn.


Lá chắn trước người Lục Ly ban đầu chặn được toàn bộ đòn tấn công, nhưng lăng kính đột nhiên hợp lại thành một khối chóp nhọn sắc bén, dồn toàn bộ lực vào một điểm.


Những vết nứt nhỏ li ti lan dần trên mặt lá chắn, phát ra tiếng rạn vỡ chói tai khiến người nghe ê răng.


Hai người trao đổi ánh mắt, ăn ý đồng loạt chuyển hướng sang Cố Bạch.


Mũi tên nước và viên đạn xé gió lao đi, nhưng ngay khoảnh khắc trúng mục tiêu lại xuyên thấu qua một ảo ảnh trong gương.


Thân thể Cố Bạch vỡ tung như mặt kính bị đập nát, rơi đầy đất, phản chiếu ra vô số hình ảnh méo mó.


Serbia nheo mắt nhìn chằm chằm những mảnh vỡ còn khẽ rung trên sàn, lạnh giọng nói: "Giả thần giả quỷ."


Hắn giơ tay lên, dòng nước sắc như lưỡi dao quét ngang mặt đất, nghiền toàn bộ mảnh vỡ thành bột mịn.


Nhưng ngay giây tiếp theo, đống bột ấy lại quỷ dị bay lơ lửng, một lần nữa kết tụ giữa không trung, hóa thành vô số mặt gương nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu hình ảnh của hắn và Lục Ly.


Những mảnh gương ấy tiếp tục công kích hai người. Lá chắn của Lục Ly không ngừng bị va đập, vết nứt ngày càng mở rộng. 


Dòng nước của Serbia tuy có thể đánh vỡ một phần gương, nhưng càng nhiều mảnh khác vẫn liên tục tái tổ hợp.


Cuộc giằng co kéo dài khá lâu.


Trong mắt Serbia thoáng hiện tia mất kiên nhẫn, đang định gia tăng thế công thì đột nhiên nhận ra một điều bất thường, hình ảnh phản chiếu trong những mảnh gương kia dường như không hoàn toàn là ảo giác.


Trong một mảnh nhỏ, bóng dáng Khương Vọng chợt lóe qua.


Động tác của Serbia khẽ khựng lại.


Ngay trong khoảnh khắc ấy, giọng nói của Cố Bạch vang lên từ bốn phương tám hướng, mang theo ý cười trêu chọc:


"Sao vậy, thấy mặt em ấy thì dao động à?"


Ánh mắt Lục Ly lạnh xuống, đột nhiên giơ tay. Lá chắn phình to, chấn vỡ toàn bộ mảnh gương xung quanh.


Ở phía xa, mặt kính lại lần nữa tụ lại. Bóng dáng Cố Bạch chậm rãi hiện ra, vẫn nụ cười bình thản như cũ, nhưng trong mắt hai người lại đầy vẻ khiêu khích.


"Thật đáng tiếc." Hắn khẽ thở dài: "Rõ ràng các người muốn gặp em ấy đến thế, vậy mà ngay cả cái bóng cũng không bắt được."


"Còn tôi..." Hắn hơi nghiêng đầu, ánh sáng phản chiếu từ gương chiếu vào đáy mắt: "Lại có thể nghe thấy giọng em ấy bất cứ lúc nào."


Không khí chợt đông cứng.


Giây tiếp theo, dòng nước cuồng bạo cùng hỏa lực thuốc súng đồng loạt bùng nổ, lao thẳng về phía Cố Bạch.


Nhưng mặt kính lại một lần nữa vỡ tan. Thân ảnh hắn tan biến như ảo ảnh, không để lại dù chỉ một dấu vết, tựa như cảnh tượng vừa rồi chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.


Bình Luận

0 Thảo luận