Sáng / Tối
Nhưng lần này Khương Vọng không hiểu sao lại xấu hổ đến mức nhất quyết không chịu kêu thành tiếng. Cậu cảm thấy biểu hiện của đối phương có chút khác thường.
Rốt cuộc, tuy bề ngoài Thời Chiêu ôn hòa nhã nhặn, nhưng bên trong trước giờ vẫn luôn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, tự chủ. Thế mà lúc này, khóe mắt hắn lại ửng đỏ một cách mất tự nhiên, ánh nhìn hướng về phía cậu dường như tràn ngập khát vọng.
Khương Vọng trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, sau lưng lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh li ti.
Chẳng lẽ... Không phải chứ.
Lẽ nào dị năng của cậu không chỉ có tác dụng tăng cường thể chất, mà còn có khả năng mê hoặc tinh thần người khác?
"Bên trong có người không?"
Đúng lúc ấy, cửa phòng lấy máu đột nhiên vang lên tiếng gõ. Lúc này Khương Vọng mới hoàn hồn, bước tới mở cửa. Đầu ngón tay chạm vào tay nắm kim loại lạnh lẽo, cậu mới miễn cưỡng bình ổn lại hơi thở đang rối loạn của mình: "Xin lỗi, tôi ra ngay đây."
"À, à, được." Nhân viên nghiên cứu đứng tại chỗ, hiển nhiên không ngờ lại nhìn thấy Thời Chiêu ở đây.
Người sau đã khôi phục dáng vẻ thong dong thường ngày, chỉ là trước khi rời đi, ánh mắt hờ hững kia vẫn khiến nhà nghiên cứu không nhịn được mà rùng mình.
Nhân viên nghiên cứu không dám nói gì, chỉ cảm thấy nụ cười trên mặt tiến sĩ Thời lạnh lẽo đến đáng sợ.
Trước khi kết quả xét nghiệm máu được công bố, Khương Vọng kéo khẩu trang lên che kín sống mũi. Tiếng vải cọ xát sột soạt vang lên rõ ràng trong hành lang yên tĩnh.
Cậu cố ý giữ khoảng cách an toàn với mọi người, ngay cả hơi thở cũng cố gắng hạ thấp và chậm lại.
"Tạo hình của anh hôm nay độc đáo thật đấy." Vương Tiểu Minh ngậm thanh năng lượng tiến lại gần, lại bị mấy tiếng ho trầm thấp liên tiếp của Khương Vọng dọa lùi nửa bước: "Chà, cảm lạnh à?"
Vì cách một lớp khẩu trang, giọng Khương Vọng trở nên trầm đục, lại thêm thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng ho, nghe càng thêm chân thật: "Dạo này... khụ khụ... chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn quá."
"Giữ gìn sức khỏe đi." Vương Tiểu Minh ra vẻ đắc ý: "Học theo tôi này, ba năm rồi tôi chưa từng bị cảm nặng."
Khương Vọng ủ rũ định đáp lại, thì đã bị Thời Chiêu gọi đi.
"Kết quả thí nghiệm của cậu có rồi." Thời Chiêu đưa ra tờ báo cáo kiểm nghiệm: "Trong cơ thể đúng là có một lượng nhỏ virus xác sống, nhưng không cần lo lắng. Loại virus này khi kích thích các khớp thần kinh đã tạo ra một dạng biến dị có lợi."
"Khiến cậu thành công chuyển hóa thành dị năng giả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=151]
Ngón tay thon dài của hắn đột nhiên ấn vào một vị trí trên báo cáo. Khương Vọng nhìn thấy mẫu máu của mình dưới kính hiển vi hiện lên cấu trúc hình sao kỳ lạ.
Chắc là do hôm qua làm thí nghiệm giải phẫu xác sống, khâu bảo hộ không kỹ, khiến cậu vô tình bị lây nhiễm.
Khương Vọng suy nghĩ một lát, nhưng đối với việc bản thân biến đổi cũng không có cảm giác quá lớn: "Vậy... sử dụng dị năng như thế nào?"
"Hãy thử tưởng tượng... coi nó như một phần cơ thể của cậu." Giọng Thời Chiêu trở nên chậm rãi và nhẹ nhàng hơn.
Khương Vọng hít sâu một hơi, tập trung tinh thần, dồn toàn bộ sự chú ý vào bên trong đầu mình.
Trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, cậu như rơi vào một biển sương mù trắng đục. Vô số điểm sáng li ti đang di chuyển trong mạch máu.
Cậu thử gom những điểm sáng đó lại với nhau, sau đó bình tĩnh mở mắt, định quan sát sự thay đổi của bản thân: "..."
Khương Vọng đang bối rối nhìn bàn tay mình, hoàn toàn không chú ý đến biểu cảm của người bên cạnh.
"Tôi nghĩ... tôi biết dị năng của cậu là gì rồi." Giọng Thời Chiêu đột nhiên trở nên khàn khàn, ánh mắt như có thực chất, thiêu đốt làn da Khương Vọng.
"Cậu thu dị năng lại trước đi." Hầu kết của hắn khẽ chuyển động lên xuống, giọng nói trầm thấp mang theo một tia căng thẳng khó kìm nén.
Khi Khương Vọng dùng ánh mắt khó hiểu nhìn sang, Thời Chiêu mới thong thả nói ra suy đoán của mình: "Dị năng của cậu lấy bản thân làm môi giới, kích phát ham muốn yêu đương và dục vọng trong nội tâm người khác."
Không khí đông cứng vài giây. Khương Vọng lặng lẽ thu dị năng lại, biểu cảm khó có thể diễn tả thành lời.
Người khác thì phóng lửa phóng điện, sao đến lượt cậu lại thành ra quái dị thế này.
"Nhưng cũng có ưu điểm." Thời Chiêu đánh giá cậu, cố gắng xoa dịu bầu không khí: "Ít nhất... có thể tăng cường thể chất?"
Khương Vọng: "..."
Trong phòng livestream, phần bình luận đã cười đến phát điên.
[Ha ha ha ha, ai hiểu nổi đây, đúng là thể chất mị ma cực phẩm.]
[Mỹ nhân ngây thơ nóng bỏng quá, tối nay vào nhà anh nhé ~]
[Vợ iu càng ngày càng cay, còn tôi càng ngày càng cứng.]
Niềm vui khi có được dị năng nhanh chóng bị xấu hổ hòa tan.
Trên đường về nhà, Khương Vọng vẫn không dám ngẩng đầu. Tô Chước nhận ra tâm trạng thiếu niên bên cạnh có phần sa sút, bèn chủ động hỏi.
"Đang nghĩ gì vậy?" Tô Chước cố ý thả chậm bước chân.
Khương Vọng ngước mắt lên, rồi lại nhanh chóng dời đi: "Anh chỉ dùng súng ống để đối phó với xác sống, không thấy vất vả sao?"
Tô Chước có chút bất ngờ khi cậu lại quan tâm đến chuyện này: "Xác sống bình thường thì không vấn đề, nhưng chủng tiến hóa thì cần tốn thêm chút công sức."
Khương Vọng suy nghĩ rồi hỏi tiếp: "Trong đội của anh có dị năng giả không?"
"Có vài người." Tô Chước nhíu mày, quan tâm hỏi lại: "Sao vậy?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận