Sáng / Tối
Trong bức tranh, người thanh niên có gương mặt tuấn tú khiến người ta nhìn qua là khó quên. Áo len cổ cao màu nâu nhạt tôn lên làn da gần như trong suốt. Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười còn vương nét ngây thơ, lặng lẽ nhìn người đối diện.
"Chuyện này là sao..." Giọng Khương Vọng nghẹn lại trong cổ họng, khuôn mặt quen thuộc ấy khiến tầm nhìn cậu tối sầm.
Thế nhưng chưa kịp phản ứng, số trang lại tự động lật tiếp, bức tranh thứ hai dần hiện ra trong ánh lửa.
[Tên quái vật: Lyons (A001).
Tóm tắt: Là một vật thí nghiệm, hắn sở hữu trái tim vĩnh viễn không ngừng đập. Sau khi bị người làm thí nghiệm tra tấn đến sinh lòng thù hận, hắn đã dựng nên cho tất cả mọi người một nhà giam hoàn hảo.
Lời ghi: Tình yêu vĩnh hằng không thay đổi.]
Trong tranh, người đàn ông vừa tao nhã vừa nguy hiểm. Bộ vest đen cắt may vừa vặn. Bông hồng đỏ trước ngực hòa cùng đôi mắt đỏ thẫm càng làm tăng vẻ mê hoặc.
Khương Vọng mím môi, gần như vô thức lật sang trang kế tiếp. Cậu đã mơ hồ đoán được mình sẽ nhìn thấy ai.
[Tên quái vật: Serbia.
Tóm tắt: Vốn là người cá, lẽ ra phải sinh sống dưới đáy biển sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=132]
Sau khi bị con người ám hại, đem đi nghiên cứu cải tạo, trở thành quái vật mất lý trí. Từ đó biến thành cỗ máy chỉ biết giết chóc.
Lời ghi: Chờ ngày được gặp lại em.]
Serbia ngồi trên chiếc giường làm từ vỏ sò, để lộ cơ bụng rắn chắc tám múi cùng tuyển nhân ngư gợi cảm. Chiếc đuôi cá xanh biếc phản chiếu ánh sáng tuyệt đẹp trong làn nước biển.
Khương Vọng không ngờ cả ba người đều xuất hiện trong cuốn sách này, trong lòng lập tức như bị dội một chậu nước lạnh.
Cậu đột ngột khép cuốn sách có tên thật là "Sách Tranh Quái Vật" lại. Bìa da va vào nhau phát ra tiếng trầm đục. Trừ khi bất đắc dĩ, tốt nhất vẫn không nên dùng đến nó.
"Hệ thống, giải thích lai lịch của cuốn sách này." Cậu thử gọi trong đầu, nhưng chỉ nhận được âm thanh điện tử lạnh lẽo: [Quyền hạn không đủ, không thể tra cứu thông tin vật phẩm này.]
Quyền hạn không đủ sao.
Khương Vọng suy nghĩ một lát. Dù có đăng lên diễn đàn người chơi e rằng cũng không tra được gì. Chi bằng...
Cậu mở giao diện liên lạc của Lục Ly, không ngờ nhanh như vậy đã phải chủ động tìm đối phương.
Do dự hồi lâu, cậu chậm rãi gõ trong khung trò chuyện: [Anh biết "Sách Tranh Quái Vật" không?]
Tin nhắn gửi đi, đối phương chậm chạp chưa trả lời.
Sau hai phó bản liên tiếp, tinh thần Khương Vọng cũng đã mệt mỏi. Cậu dự định quay về thế giới thực nghỉ ngơi, đồng thời xác nhận vài việc.
Sau khi cất cuốn sách vào balo hệ thống, cậu mở giao diện điều khiển. Ngón tay lơ lửng trên nút "Rời khỏi thế giới" trong một khoảnh khắc do dự, rồi nhấn xuống.
Ngay khi chạm vào nút, cơ thể cậu lập tức phân rã thành những hạt ánh sáng vàng, tan vào không khí.
...
Kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ sáng.
Khương Vọng mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần phòng bệnh trống trải, hồi lâu không nói gì, cứ thế nằm đến rạng đông.
Thật kỳ lạ.
Trước đây mỗi khi gặp ác mộng, cậu thường ngất đi, sau đó suốt một thời gian dài không thể ngủ lại.
Nhưng lần này lại có điều khác thường.
Cậu không có ký ức rõ ràng về cơn ác mộng, thế nhưng cơ thể lại chậm chạp không thể chìm vào giấc ngủ.
Phòng bệnh ngập mùi thuốc sát trùng, xen lẫn một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng khó xác định.
Đúng lúc ấy, cửa phòng vang lên tiếng gõ. Ngay sau đó, người bên ngoài không hề báo trước đã mở cửa bước vào.
Vị bác sĩ nam có ngũ quan rõ nét, cấu trúc xương mặt đẹp, luôn đeo kính gọng vàng mảnh. Môi mỏng hơi cong, trông ôn hòa lịch thiệp. Dưới áo blouse trắng là dáng người cao ráo thẳng tắp, bước chân gần như không phát ra tiếng.
"308, em tỉnh rồi." Giọng hắn ta trầm thấp dễ nghe, nhưng mang theo cảm giác không cho phép nghi ngờ.
Lúc này Khương Vọng mới dời ánh mắt sang người bác sĩ. Trước kia không để ý, giờ nhìn lại, cậu cảm thấy người này có một sự khó chịu khó nói thành lời.
Nụ cười hoàn hảo đến mức như đã được tính toán kỹ lưỡng, khiến người ta vừa nhìn đã sinh ra thiện cảm, vô thức hạ thấp cảnh giác.
"Hôm nay cảm giác thế nào?" Bác sĩ hỏi, giọng mềm nhẹ như đang nói chuyện với đồ vật dễ vỡ: "Tối qua ngủ có ngon không?"
Khương Vọng mở miệng, lại phát hiện mình không biết phải trả lời thế nào.
Cậu nên nhớ chuyện tối qua sao?
Sổ bệnh án đặt trên tủ đầu giường. Cậu thoáng nhìn thấy dòng chữ viết nguệch ngoạc: "Chứng hoang tưởng bị hại" và "Rối loạn căng thẳng sau sang chấn."
"Tôi... không nhớ." Cuối cùng cậu đáp, cổ họng khàn khàn vì lâu không uống nước.
"Không sao." Thẩm Tu Trúc mỉm cười trấn an: "Chúng ta từ từ điều chỉnh, hôm nay làm kiểm tra sức khỏe cơ bản trước."
Người đàn ông như không hề nhận ra ánh mắt dò xét của Khương Vọng, tự nhiên cúi xuống đặt bàn chân thiếu niên lên đùi mình.
Sau đó cẩn thận giúp cậu mang giày tất. Trước khi đứng dậy, Khương Vọng cảm thấy cổ chân mình dường như bị chạm nhẹ qua. Cậu khẽ nhíu mày.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận