Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 125

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:13:31

Mục Khinh Hồng nhanh chóng kích hoạt đạo cụ đổi vị trí, trong chớp mắt hoán đổi chỗ với Khương Vọng, quật ngã bà cốt còn chưa kịp phản ứng xuống đất. Giữa các ngón tay hắn đã kẹp sẵn hai lá bùa trừ tà cấp cao.


Bà cốt nằm trên đất, gương mặt méo mó nhưng đầy ác ý: "Đừng uổng công, các ngươi không giết được ta!"


"Không thử sao biết." Mục Khinh Hồng cười khẽ: "Hy vọng món quà này vừa ý ngươi."


Ngay khoảnh khắc lá bùa vàng sắp dán xuống, thân ảnh trên đất đột nhiên vặn vẹo rồi tiêu tán.


Cùng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ phía sau phát ra tiếng "kẽo kẹt" rồi tự động mở ra, luồng khí lạnh âm u cuốn theo một thứ gì đó trườn ra khỏi khe cửa.


...


Bà cốt thoát khỏi căn phòng, ánh trăng phác họa thân hình mảnh khảnh của cô ta.


Nhưng... nói là chạy thoát, không bằng nói ván cờ được sắp đặt tỉ mỉ cuối cùng cũng đến lúc kết thúc.


"Thời khắc sắp đến rồi."


Ngón tay cô ta vuốt ve miếng ngọc bội phát ra ánh sáng u ám, lẩm bẩm một mình: "Tuy không đổi được thân thể trong sạch như ý, đúng là có chút tiếc nuối."


"Nhưng người tình của ta nhất định sẽ không chê ta, phải không?"


Không khí trước mặt người phụ nữ đột nhiên vặn vẹo, chấn động, như màn hình TV cũ xuất hiện những đốm nhiễu lấm tấm.


Trong ánh sáng chập chờn lúc tỏ lúc mờ, một bé trai tóc bạc mắt đỏ lặng lẽ hiện ra, im lặng nhìn cô ta.


"Ngươi đến rồi." Bà cốt dừng bước.


Cho dù Mục Khinh Hồng không mở miệng nhắc nhở, Khương Vọng cũng nhạy bén nhận ra hơi thở của bà cốt đã biến mất khỏi khu vực này.


"Bị gài bẫy." Ngữ khí Mục Khinh Hồng có vài phần tiếc nuối, nhưng cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch được gì.


Ít nhất, đã biết mục đích tiếp theo của đối phương.


Khương Vọng thấy thân phận đã bại lộ, liền dứt khoát không ngụy trang nữa, khôi phục giọng nói trong trẻo vốn có: "Ngọc bội bị bà cốt cầm đi. Nếu tôi không đoán sai, địa điểm tiếp theo của bọn họ chắc là ở từ đường."


Cậu chợt nhận ra sự trầm mặc khác thường của Mục Khinh Hồng, ngẩng đầu nhìn: "Sao vậy?"


"Không có gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=125]

Mục Khinh Hồng bước lại gần vài bước, đôi mắt hẹp dài như mắt hồ ly thoáng hiện ý trêu ghẹo: "Chỉ là cảm thấy dáng vẻ này mới hợp với cậu hơn."


Hắn sẽ không truy hỏi vì sao thiếu niên phải giả thành nữ. Mỗi người đều có lý do khó nói.


Huống chi lúc này, điều quan trọng hơn là nắm chắc manh mối.


"Nếu mục tiêu của bà ta là mượn oán khí của Quỷ tân nương, vậy chúng ta chỉ cần phá hỏng một nghi thức trước khi hoàn thành là được." Mục Khinh Hồng phân tích.


"Chuyện ngọc bội không cần lo." Khương Vọng khẽ nhếch môi: "Tôi đã động tay động chân lên đó."


Mục Khinh Hồng nhướng mày, hứng thú hỏi: "Cậu đã làm gì?"


"Dưỡng hồn ngọc cần dùng máu âm để nuôi dưỡng." Khương Vọng nói tiếp: "Nhưng thứ nó kỵ nhất lại là máu dương khí tràn đầy. Một khi nhiễm phải, nhẹ thì hồn phách tổn thương, nặng thì hồn bay phách tán."


Lúc này cậu khẽ nheo mắt, vẻ mặt còn giống hồ ly hơn cả người bên cạnh.


"Xem ra là cậu cố ý để bà ta lấy ngọc bội đi?" Mục Khinh Hồng khẳng định.


"Không sai." Khương Vọng gật đầu: "Theo lẽ thường, oán quỷ nhạy cảm nhất với mùi máu tươi."


"Nhưng lúc đó trạng thái của đối phương có lẽ không ổn, nên không phát hiện điều bất thường." Trong mắt Khương Vọng thoáng hiện lên suy tính: "Tiếp theo, chúng ta chỉ cần nghĩ cách dẫn Quỷ tân nương ra là được."


"Trên người bà cốt có âm khí, Quỷ tân nương khó nhận ra sự tồn tại của cô ta." Mục Khinh Hồng trầm ngâm.


"Đúng vậy. Nhưng mấu chốt không nằm ở cô ta." Khương Vọng nói.


"Ý cậu là chiếc vò dùng để hiến tế?" Mục Khinh Hồng hiểu ra.


"Đúng." Khương Vọng đáp: "Quỷ anh ở nơi này ôm hận đã lâu. Nếu để nó dung hợp với thân thể người mẹ, sức mạnh sẽ tăng gấp bội."


"Đến lúc đó bà cốt căn bản không phải đối thủ của Quỷ tân nương. Ác quỷ tranh chấp tất có một kẻ phải chết. Nơi này không thể dung chứa hai hung thần."


Hai người đang định đi tìm tế đàn phong ấn Quỷ anh, thì bên phía từ đường đã lặng lẽ kéo màn.


Nến trắng lay động, soi những bài vị trong từ đường lúc sáng lúc tối.


Trên mặt đất, trận pháp vẽ bằng chu sa phát ra ánh đỏ quỷ dị. Mỗi hoa văn đều chậm rãi hấp thụ oán khí tràn ngập trong thôn.


Ở trung tâm trận pháp, một đứa trẻ tóc bạc mắt đỏ, thân hình quái dị dần phình to. Hàng trăm cái đầu người méo mó chui ra từ cơ thể nó, phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng.


Con quái vật trùm đầu bằng bao vải thô, chỉ lộ ra cái miệng đen ngòm và đôi mắt không có tròng.


"Quả nhiên... mỗi lần thấy bộ dạng này của ngươi đều khiến người ta rợn tóc gáy." Bà cốt lạnh lùng nói.


Ngọc bội trong tay cô ta lúc này đã nhiễm đầy hắc khí. Cô ta không nói thêm, nhắm mắt tụng chú.


Theo từng âm tiết vang lên, trận pháp bắt đầu rung lên ù ù, mặt đất trong từ đường như sinh vật sống mà nhúc nhích.


Đêm đen đặc quánh, ánh nến leo lét.


Đột nhiên, một trận gió lạnh quét qua, tất cả ngọn nến đồng loạt tắt ngấm, bóng tối như thủy triều dâng tràn.


"Thùng thùng."


Tiếng đập cửa nặng nề đột ngột vang lên, mỗi tiếng như giáng vào tim người. Trán bà cốt rịn mồ hôi, nhưng pháp quyết trong miệng không dám lơi lỏng.


Cô ta biết, một khi bắt đầu nghi thức thì không thể gián đoạn.


Bình Luận

0 Thảo luận