Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 2

Ngày cập nhật : 2026-02-11 14:40:43
09:59.

Còn 10 phút.

Tiếng đếm ngược trong đầu càng lúc càng lớn, như một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Khương Vọng ngồi bên cửa sổ, khẽ đung đưa chân, dường như không hề bận tâm nơi này cách mặt đất rất cao, ngã xuống chắc chắn tan xương nát thịt.

Cậu cố tình không vào thế giới kinh dị ngay, chỉ muốn xem ác quỷ trông như thế nào.

Liệu có liên quan đến giấc mơ của cậu hay không.

Hình xăm trên bụng càng lúc càng nóng, như có thứ gì đó đang tiến gần.

So với lời mời tham gia trò chơi, con rắn xanh này giống một dấu ấn con mồi hơn. Ác quỷ dùng nó để xác định vị trí mục tiêu.

Hai ngày trước đã có điềm báo.

Ngày đầu tiên xuất hiện hình xăm, cậu nhìn lên trần nhà thì giữa trần nứt ra một khe hở. Bên trong lộ ra một con mắt đỏ xoay tròn, cuối cùng thu hẹp như mắt mèo, khóa chặt lấy cậu.

Như thể đang nói: tìm thấy con mồi.

Đêm hôm sau, cậu tỉnh dậy từ ác mộng, phát hiện bên giường có một người đứng đó.

Người đó mặc đồng phục y tá. Ánh trăng trắng bệch chiếu lên người cô ta, làn da có cảm giác trong suốt như sáp.

Hốc mắt trống rỗng nhìn chằm chằm cậu. Khóe mắt chảy ra một dòng máu, không ngừng nhỏ xuống giường.

Cô ta đưa bàn tay trắng xanh ra, móng tay đen dài và nhọn, dường như có thể dễ dàng móc thứ gì đó.

Ví dụ như... lá gan.

Vì vậy, cậu càng mong chờ chuyện sẽ xảy ra vào ngày thứ ba.

05:30.

Còn 5 phút.

Hành lang yên tĩnh. Cậu nghe thấy tiếng vật nặng bị kéo lê trên sàn, phát ra âm thanh chói tai.

"Rầm!"

Cánh cửa sắt bị đục thủng. Lưỡi dao sắc lạnh liên tục thọc vào, trên đó còn nhỏ máu đỏ tươi.

Cửa phòng bị đá tung.

Cuối cùng cậu cũng nhìn rõ kẻ đến.

Một người đàn ông cao lớn dị thường. Toàn thân quấn băng trắng, vết máu loang lổ thấm ra ngoài.

Hắn chỉ lộ đôi mắt đen. Dưới ánh đèn, chúng trông âm u, không có sức sống.

Giống như ánh mắt của một kẻ giết người từng thấy trên TV, tàn nhẫn và vô cảm.

Như thể tất cả chỉ là những khối thịt biết đi, còn hắn là kẻ cầm dao mổ.

02:30.

Hắn kéo lê con dao tiến về phía cậu, mũi dao cọ xuống sàn phát ra âm thanh rợn người.

Còn 3 phút.

Cậu không hét lên. Ngược lại, hứng thú nhìn ác quỷ tiến gần.

Mũi dao kề vào cổ cậu, rạch qua làn da mềm, để lại một vệt đỏ.

Nhưng động tác của hắn chợt cứng lại.

Cậu càng tin vào suy đoán của mình.

Chỉ khi qua 12 giờ đêm, ác quỷ mới có thể giết cậu.

Nếu trước đó cậu bị dọa đến phát điên, có lẽ khi thời gian đến, cậu sẽ bị xé xác ngay lập tức.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=2]


00:05.

Tiếng đếm ngược vang dội trong đầu.

Khương Vọng chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

Cậu mỉm cười với ác quỷ trước mặt.

Rèm cửa trắng bị gió thổi tung. Cơ thể cậu ngả ra sau, như con bướm gãy cánh rơi xuống.

Tưởng rằng sẽ nát thành một đống thịt, nhưng giữa không trung bỗng xuất hiện một cánh cửa kỳ lạ.

Toàn thân đen kịt, phía trên treo biểu tượng đầu lâu.

Ngay khi cậu chạm tới, cửa tự động mở ra.

Đếm ngược về 0.

...

[Chào mừng đến với phó bản cấp B "Du Thuyền Kinh Hoàng".]

[Trên du thuyền Marcel, nửa đêm thường vang lên tiếng hát kỳ quái. Ban đầu không ai để ý, thậm chí còn cho rằng đó là ân huệ của Hải Thần. Nhưng sau đó, tất cả những người từng nghe tiếng hát đều... chết thảm. Một mùa xuân nữa lại đến, Marcel sắp chào đón nhóm hành khách mới.]

[Bạn sẽ vào vai phóng viên điều tra, tìm kiếm bí mật của con tàu.]

[Phát sóng trực tiếp trò chơi kinh dị đã mở.]

[Số người xem hiện tại: 0. Vui lòng tăng độ nổi tiếng để thu hút thêm khán giả.]

Trước mắt cậu tối đen rồi xoáy vặn như kính vạn hoa.

Khi mở mắt ra lần nữa, cậu đã đứng trong đại sảnh tiệc xa hoa.

Trên bàn bày đầy món ăn tinh xảo và rượu vang đỏ. Mọi người ăn mặc lễ phục lộng lẫy, trò chuyện vui vẻ như đang dự dạ hội.

Giữa sàn nhảy, vài người đeo mặt nạ có động tác hơi cứng nhắc, chắc là người chơi giống cậu.

Cậu không vội lại gần, nâng ly rượu vang lên lắc nhẹ, lười biếng chờ buổi tiệc kết thúc.

"Xin chào, tôi có thể mời cậu nhảy một điệu không?"

Một cô gái mặc trang phục lộng lẫy, đeo nửa mặt nạ bạc, đôi mắt to sáng đến bắt chuyện.

Cậu đặt ly rượu xuống, cúi người lịch thiệp.

"Vinh hạnh của tôi, thưa cô."

Hai người bước vào giữa sàn nhảy, theo nhịp nhạc nhẹ nhàng chuyển động.

"Cậu nhảy rất đẹp." Cô gái khen.

"Cảm ơn, cô cũng vậy." Khương Vọng đáp, nụ cười vừa phải, đúng mực như một quý ông.

Cô gái chủ động nói: "Cậu cũng là người chơi, đúng không? Tôi tên Trình Vi."

Khương Vọng mỉm cười: "Chào cô, tôi là Bạch Vọng."

"Trước mắt, đây là phó bản giải đố cấp B." Trình Vi nhìn cậu dò xét: "Cậu có manh mối gì không?"

Khương Vọng chớp mắt, thản nhiên nói: "Cô có thấy... theo phần giới thiệu, chúng ta giống như vật hiến tế không?"

Trình Vi sững lại.

"Ý cậu là... chúng ta có thể là thức ăn của quái vật?"

Cậu gật đầu.

"Nếu quái vật biển là con thú dữ bị nuôi nhốt, mỗi năm thức tỉnh một lần. Khi nó phát hiện mình bị nuôi làm công cụ, nó sẽ cảm thấy gì?"

Bình Luận

0 Thảo luận