Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 152

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:46:32

"Tôi thức tỉnh dị năng rồi." Ngón tay Khương Vọng dừng lại bên cạnh khẩu trang do dự một lát, cuối cùng vẫn tháo nó xuống.


Dưới tác động của dị năng, gương mặt cậu dường như được phủ lên một tầng hào quang mờ ảo, đuôi mắt ửng đỏ nhàn nhạt: "Hình như là... loại cường hóa thân thể."


Cậu nói mơ hồ, lông mi khẽ run bất an: "Sự thay đổi này... có mang vào thực tế không?"


Hơi thở Tô Chước khẽ khựng lại, gần như không thể nhận ra. Khi thiếu niên ngẩng mặt, hắn nhìn thấy trong đôi mắt phượng xinh đẹp kia lấp lánh ánh sáng vụn, sắc môi cũng đỏ tươi hơn trong ký ức.


"Về lý thuyết... thì không." Giọng hắn vô thức hạ thấp vài phần.


Khương Vọng đeo lại khẩu trang, tâm trạng rõ ràng vui lên trông thấy: "Vậy thì tốt."


Trong bệnh viện tâm thần vẫn có người bình thường sinh sống, nếu đột nhiên thay đổi quá rõ rệt, rất có thể sẽ gây nghi ngờ.


"Thật ra dị năng của cậu có giá trị chiến lược rất lớn." Giọng Tô Chước trầm ổn, ánh mắt lại không rời khỏi khuôn mặt Khương Vọng: "Ở thế giới này, thứ khó kiểm soát hơn xác sống chính là lòng người."


"Chỉ cần cậu vận dụng năng lực đúng cách, có thể tránh được rất nhiều xung đột không cần thiết."


Khương Vọng gật đầu như đang suy nghĩ. Lời đối phương không phải không có lý, nhưng trong lòng cậu vẫn có chút xấu hổ.


Cậu thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh mình sử dụng loại dị năng này để khống chế người khác.


"Nhưng mà..." Tô Chước đột nhiên đổi giọng, khi nói câu này dường như cũng mang chút tư tâm: "Loại dị năng hệ tinh thần như vậy cũng rất dễ gây rắc rối. Trước khi có đủ năng lực tự bảo vệ, tốt nhất là đừng nên tùy tiện bộc lộ."


Thực ra Khương Vọng cũng hiểu rõ điều đó. Nếu không đến bước đường cùng, cậu hoàn toàn không muốn sử dụng năng lực này.


Hết thảy yên ổn trở lại, Khương Vọng đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn thẳng vào gương rồi khởi động dị năng của mình.


Thiếu niên trong gương dần dần thay đổi. Dù đường nét ngũ quan vẫn giữ nguyên, nhưng đuôi lông mày và khóe mắt khẽ nhếch lên, vẽ nên một đường cong đủ khiến người ta rung động.


Ánh mắt vốn trong trẻo nay lắng xuống, trở thành một vẻ quyến rũ khó diễn tả. Ngay cả độ cong tự nhiên trên khóe môi cũng phảng phất ý trêu ghẹo, như có như không dụ dỗ lòng người.


Khương Vọng lộ vẻ phức tạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=152]

Cậu luôn cảm thấy người trong gương chính là mình, nhưng đồng thời lại không hoàn toàn là mình.


"Rốt cuộc đây là năng lực quái quỷ gì..." Cậu nhíu mày. Người trong gương cũng nhíu theo, nhưng cái cau mày ấy lại tăng thêm vài phần yếu ớt khiến người ta muốn che chở.


Cậu mở phần hiển thị bình luận của phòng phát sóng trực tiếp, muốn xem phản ứng của mọi người.


Chỉ thấy khung bình luận khựng lại trong chớp mắt, sau đó bùng nổ như thủy triều.


[Trời ơi cái quái gì thế này! Nhan sắc yêu nghiệt bạo kích luôn à?]


[Dị năng này khác gì camera làm đẹp đâu! Có cả filter luôn! Nói thật nhé, Streamer đẹp quá trời quá đất a a a! Tôi phải chụp lại làm hình nền mới được.]


[Tôi xỉu đây, tôi thật sự xỉu rồi, tôi sắp bị vợ mê đến ngu luôn.]


Được rồi, khỏi cần nói thêm nữa.


Tai Khương Vọng nóng bừng. Trong lòng cậu hoàn toàn không có chút tự mãn nào khi được khen, chỉ có cảm giác xấu hổ cuồn cuộn dâng lên.


Cậu thu hồi dị năng. Người trong gương lập tức trở lại vẻ thanh sạch, gọn gàng ban đầu. Vừa lúc cậu thở phào nhẹ nhõm thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.


9 giờ năm 5 phút tối, ai lại đến vào giờ này?


Khương Vọng giấu con dao găm sát bên đùi, lặng lẽ bước tới cửa. Qua mắt mèo, cậu nhìn thấy Thời Chiêu đứng bên ngoài.


"Sao anh biết nhà tôi ở đâu?" Cậu hơi nheo mắt, mở cửa hỏi.


"Khu dân cư này có lớn bao nhiêu đâu, hỏi một chút là biết ngay." Thời Chiêu xách chiếc túi trong tay lên lắc lắc trước mặt cậu, mỉm cười nói thêm: "Muốn ăn khuya không?"


Khương Vọng suy nghĩ vài giây rồi nghiêng người tránh cửa: "Dù sao thời gian vẫn còn sớm, vào đi đã."


Thời Chiêu bước vào, nhìn quanh một lượt: "Nhà cũng không tệ."


"Đều là nhân viên nghiên cứu, chẳng phải tiêu chuẩn phân phối đều giống nhau sao." Khương Vọng cũng lấy thêm ít đồ ăn nhẹ trong tủ lạnh ra.


Thời Chiêu cười nhạt, uể oải ngồi xuống bàn: "Cũng đúng."


"Rượu ở đâu ra vậy?" Khương Vọng vừa nhìn chai vang đỏ đã biết không hề rẻ, trông như loại bày trong quầy rượu cao cấp.


"Lần trước ra ngoài thu thập vật tư mang về." Thời Chiêu rót rượu vào ly chân cao. Rượu chạm vào thành ly, sắc đỏ lấp lánh rất đẹp.


Khương Vọng nhận ly rượu, hương thơm thuần hậu, màu sắc cũng đẹp, đúng là rượu ngon: "Chuẩn bị kỹ thật."


Thời Chiêu cũng rót cho mình một ly, nhấp một ngụm rồi nói: "Lần này tôi đến tìm cậu có việc."


"Ồ?" Khương Vọng không vội nhận lời: "Tiến sĩ Thời cứ nói thử xem."


"Tôi muốn cậu ra ngoài tìm một thứ." Thời Chiêu mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia nguy hiểm.


"Tìm đồ không phải sở trường của tôi." Khương Vọng không muốn lãng phí thời gian vào mục tiêu phụ: "Anh có thể ủy thác cho dị năng giả."


"Đương nhiên tôi sẽ điều động dị năng giả." Thời Chiêu tựa lưng ra sau, vai thả lỏng: "Nhưng việc này chỉ có cậu mới làm được."


Bình Luận

0 Thảo luận