Sáng / Tối
Ngay lúc đó, cánh cửa yếu ớt ầm ầm sụp xuống, mảnh gỗ văng tứ tung. Một người giấy mặc áo bông đỏ bay vào, đôi mắt đỏ máu phát ra ánh sáng quỷ dị trong bóng tối.
"Ha ha ha..."
Tiếng cười của người giấy vang vọng khắp từ đường, như móng tay cào lên giấy ráp, chói tai đến rợn người.
Bà cốt cười lạnh trong lòng, quả nhiên đối phương đã tới. May mà cô đã bố trí trận pháp xung quanh, chỉ chờ Quỷ tân nương tự chui đầu vào lưới.
Người giấy vừa bước vào, trên người lập tức bốc lên ngọn lửa xanh u ám, trong chớp mắt hóa thành tro tàn.
Nhưng biến cố xảy ra ngay sau đó.
Âm khí vốn dịu ngoan đột nhiên bùng phát, xông loạn khắp gian nhà. Từ xa vang lên tiếng chuông đồng chói tai, từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại...
Ngay trên ngạch cửa.
Một đôi giày thêu đỏ tươi bước qua bậu cửa. Mắt cá chân xanh tím buộc dây tơ hồng gắn chuông đồng. Áo cưới đỏ như máu, khăn voan rũ xuống, mỗi bước đi đều kéo theo tiếng chuông khiến người rợn sống lưng.
"Oa oa oa..."
Tiếng trẻ con khóc nức nở dội đến từ bốn phương tám hướng, lúc thê lương, lúc nức nở, như kể lại mối oán độc vô tận.
Bà cốt âm thầm thúc động trận pháp, nhưng sắc mặt đột nhiên đại biến.
Chỉ nghe "răng rắc" một tiếng giòn tan, dây tơ hồng đứt đoạn, chuông đồng vỡ vụn thành bột.
Trận pháp cô ta dày công bày bố tan rã như băng tuyết gặp nắng, sụp đổ trong chớp mắt.
May mà ở khoảnh khắc cuối cùng, nghi thức vẫn hoàn thành.
Hoa văn dưới chân cô ta bỗng phát ra ánh sáng chói lòa, soi cả từ đường sáng như ban ngày.
Ngọc bội nhiễm khí đen chậm rãi bay lên, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng u ám quỷ dị.
"Thật đáng tiếc." Bà cốt bật cười: "Các ngươi đến muộn rồi, trận pháp đã thành, hắn sắp sống lại."
"Cũng phải cảm ơn vị muội muội này. Nếu không phải năm xưa ngươi cam tâm hiến dâng mạng sống, ta đã không thể chờ đến hôm nay."
"Ngươi yên tâm, chờ hắn trở về, chúng ta nhất định sẽ báo đáp thật hậu..."
Giọng cô ta đột nhiên nghẹn lại.
Giữa trận pháp trống không.
Thân ảnh vốn nên đứng đó giờ chỉ còn một làn khói mỏng chậm rãi tan biến.
"Không thể nào!" Gương mặt bà cốt méo mó vì phẫn nộ, nhất thời không thể chấp nhận: "Là ai đã động tay động chân?"
"Thật đáng thương, đáng tiếc, cũng thật đáng giận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=126]
Giọng Quỷ tân nương như vọng từ nơi rất xa, khàn khàn mà thê lương vô hạn: "Ngươi lợi dụng sự u mê của dân làng, lợi dụng chấp niệm của ta, nhưng hôm nay chẳng qua chỉ là một giấc mộng lớn tan biến."
"Câm miệng!" Bà cốt đột ngột xoay người, mũi nhọn chĩa về phía Quỷ tân nương: "Là ngươi! Nhất định là con tiện nhân ngươi giở trò!"
Cô ta điên cuồng muốn khởi động lại trận pháp, nhưng khi chạm vào mắt trận thì khựng lại, ngọc bội lơ lửng giữa không trung giờ đang nứt vỡ từng tấc ngay trước mắt cô ta.
Ngọc bội xuất hiện những vết nứt như mạng nhện lan ra khắp mặt, phát ra tiếng "ca ca" rất khẽ. Bà cốt trợn trừng khóe mắt như sắp rách ra, run rẩy vươn tay muốn chụp lấy, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào...
"Phanh!"
Ngọc bội nổ tung thành vô số mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều phản chiếu gương mặt méo mó vặn vẹo của cô ta.
Bà cốt im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên điên cuồng cười ha hả: "Mười năm... Tròn mười năm rồi!"
Trong tiếng cười vang lên âm thanh "khanh khách" như xương cốt cọ vào nhau, nghe giống như đang khóc. Làn da thối rữa trên người cô ta ào ào rơi xuống, lộ ra bộ xương trắng bệch, nhưng chỉ trong chớp mắt lại mọc đầy những vết bầm đen như xác chết.
Khăn voan đỏ của Quỷ tân nương tự nhiên bay lên dù không có gió. Vài luồng khí đen âm u vừa mới thò ra, mặt đất đột ngột sáng lên hoa văn trận pháp đỏ như máu.
Những lá bùa lơ lửng giữa không trung bắt đầu xoay cuồng dữ dội, nghiền nát luồng âm khí thành từng mảnh.
"Đáng chết, ả tiện nhân!" Bà cốt vặn đầu ra phía sau, gắt gao nhìn chằm chằm Quỷ tân nương, trong mắt đầy oán độc và hận ý: "Ta muốn các ngươi đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh!"
...
Nửa giờ trước.
Việc tìm hũ tro cốt chứa Quỷ anh ở trong thôn không hề dễ dàng.
Khương Vọng cùng Mục Khinh Hồng đã sớm dò hỏi kỹ lưỡng, liền tìm đến nhà lão trưởng thôn.
Giọng Mục Khinh Hồng vang lên bên cạnh, trầm thấp mà căng thẳng: "Không còn nhiều thời gian."
Khương Vọng gật đầu, cổ họng cũng khô khốc.
Bọn họ bắt buộc phải tìm được vật chứa dùng để nuôi Quỷ anh trước khi bà cốt hoàn thành nghi thức.
Sân nhà được quét dọn sạch sẽ gọn gàng, nhưng càng đi sâu vào trong, mùi hôi thối càng nồng nặc, còn lẫn thứ mùi tanh ngọt khó tả khiến dạ dày người ta không khỏi co thắt.
"Cẩn thận bậc cửa." Mục Khinh Hồng thấp giọng nhắc, bước qua thanh gỗ chắn cửa cao bất thường trước.
Khương Vọng theo sát phía sau, nhưng khi bước tới, cậu cảm giác cổ chân bị thứ gì đó lạnh buốt khẽ chạm vào.
Là ảo giác sao?
Cậu nhíu mày cúi xuống nhìn, nhưng không phát hiện điều gì khác thường.
Bên trong phòng tối đen như mực.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận