Trước khi rời đi, hắn lưu luyến nhìn thiếu niên một cái, rồi chậm rãi bước vào chiếc gương trong phòng tắm, thân hình dần tan biến trong hư không.
Lúc này, trên giường, Khương Vọng mở mắt. Trong mắt cậu không hề có chút buồn ngủ nào. Cậu kéo tấm chăn đang trùm kín đầu xuống, lặng lẽ điều chỉnh lại nhịp thở.
May mà đối phương rời đi sớm, nếu không cậu suýt nữa đã bị ngộp chết.
Nếu không phải đã biết đối phương không cố ý, e rằng Khương Vọng đã nghĩ cái "gương kia ngự ở trên tường phiên bản hắc ám" kia cuối cùng cũng không nhịn nổi, muốn ngạt chết cậu.
Khương Vọng có thể cảm nhận rất rõ ác ý của người khác đối với mình. Chiếc gương thần này không biết từ đâu được thuê tới, lại khá lương thiện.
Không giết người, không phóng hỏa, còn nửa đêm lén đắp chăn cho người khác.
Nghĩ đến đây, suýt nữa Khương Vọng đã bật cười thành tiếng.
Thiếu niên vốn mang vẻ đẹp cổ điển hiếm thấy. Lúc này đôi mắt phượng xinh đẹp ánh lên ý cười lấp lánh, khiến cả người cậu toát ra sức sống rực rỡ.
Chưa kịp nằm xuống ngủ lại, Khương Vọng đã bị động tĩnh ngoài cửa sổ làm cho tỉnh táo hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=7]
Qua lớp cửa kính, vẫn nghe được tiếng sóng biển, nhưng ngoài ra còn có một âm thanh kỳ lạ khác.
"Lạch cạch", "Lạch cạch".
Giống như có thứ gì đó đập xuống sàn, mà âm thanh này nghe khá quen tai. Khương Vọng khẽ nhíu mày, nghe như tiếng đuôi cá quẫy.
Vừa tiễn một chiếc gương thần, giờ lại đến một nàng tiên cá sao?
Khương Vọng không tin mọi chuyện đơn giản như vậy. Nếu là nàng tiên cá trong truyện cổ tích thì còn đỡ, nhưng đáng tiếc đây là trò chơi kinh dị.
Tiên cá trong đó không móc tim móc phổi cậu ra đã là may, nói gì đến chuyện hiền lành.
Cậu lập tức cảnh giác, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, đề phòng có thứ gì đó bất ngờ áp sát mặt.
Nếu đối phương đập vỡ cửa sổ xông vào, cậu xoay người bỏ chạy vẫn còn cơ hội. Nhưng nếu nó không chơi theo lẽ thường, trực tiếp thừa lúc cậu ngủ say mà mổ bụng...
Khi đó đúng là khóc cũng không kịp.
Khương Vọng nghe tiếng động bên ngoài càng lúc càng gần, tim gần như nhảy lên tận cổ họng. Nhưng cậu không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, sợ đối phương tìm đến cửa.
Hơn nữa, nghe động tĩnh kia, không chỉ có một chiếc đuôi cá. Rõ ràng bọn họ đã bị đám sinh vật này bao vây.
Khương Vọng đoán những người khác cũng đã phát hiện ra, giống cậu âm thầm cảnh giác.
Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng bên ngoài cũng yên tĩnh trở lại. Trên bầu trời đã lộ ra viền trắng nhạt, dấu hiệu bình minh sắp đến.
Ngay khi Khương Vọng cho rằng đêm nay là một đêm bình yên, thần kinh vừa hơi thả lỏng, đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng thét chói tai xé toạc không khí.
Kèm theo đó là tiếng thở dốc đau đớn và âm thanh xương thịt bị thú dữ cắn xé.
Cuối cùng bọn họ cũng nghênh đón buổi sáng.
Khương Vọng thức trắng cả đêm, trong mắt đã xuất hiện những tia máu đỏ nhạt. Cậu chỉnh lại quần áo một chút rồi chuẩn bị ra ngoài tìm manh mối.
Khương Vọng mở bảng giao diện trò chơi, kiểm tra thanh tiến độ nhiệm vụ của mình, phát hiện đã đạt 5%.
Bên dưới thanh tiến độ ghi rõ: [Đạt 60% là mức đạt yêu cầu, có thể qua màn.]
[Đạt 80% được xếp hạng B.]
[Đạt 100% được xếp hạng A.]
Kích hoạt nhiệm vụ phụ và hoàn thành sẽ có khả năng tăng điểm đánh giá, đồng thời có thể nhận được "hộp quà bí ẩn" cùng các phần thưởng lựa chọn khác.
Cơ chế này không khác mấy so với những trò chơi trước đây Khương Vọng từng trải qua. Phần lớn đều có cốt truyện chính và nhiệm vụ phụ tách biệt.
Khương Vọng đóng giao diện nhiệm vụ lại. Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Có người đang gõ cửa.
Tiếng gõ dồn dập, dường như đã xảy ra chuyện gì đó.
Khương Vọng bước tới mở cửa. Bên ngoài là Trình Vi. Trên mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, dưới mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt, hiển nhiên cũng không ngủ ngon.
Thấy cửa mở, cô cố gắng lấy lại tinh thần: "Tôi có thể vào trong nói chuyện được không?"
Khương Vọng không nói gì nghiêng người sang một bên. Sau khi đối phương bước vào, cậu khép cửa lại lần nữa.
"Tối hôm qua cậu có nghe thấy động tĩnh gì không?" Thấy Khương Vọng gật đầu, sắc mặt Trình Vi hơi giãn ra: "Những tiếng động bên ngoài đó, nghe rất rõ ràng, không phải tiếng bước chân của con người."
"Tôi nghi trên thuyền này còn có thứ khác." Trình Vi lần lượt nói ra suy đoán của mình: "Đồng thời dưới biển cũng phải đề phòng. E là tối nay chúng sẽ còn quay lại."
Khương Vọng trầm ngâm một lát, rồi theo mạch suy nghĩ của cô nói: "Nếu ban ngày vẫn còn thời gian cho các trò chơi, thì chúng ta chỉ có thể tranh thủ lúc được tự do hoạt động để tìm manh mối."
"Hơn nữa ban đêm còn phải đề phòng mấy thứ ma quái đó." Trình Vi cười gượng.
"Chắc hôm qua đã có người chết." Trình Vi cũng nghe thấy tiếng hét thảm thiết gần sáng: "Chúng ta không có chìa khóa, chỉ có thể đợi mọi người tập trung đông đủ rồi xem thiếu ai."
Khi có người mở giao diện hệ thống, người khác sẽ không nhìn thấy. Ở một mức độ nào đó, đây là cách bảo vệ quyền riêng tư của người chơi.
Cô đưa tay thao tác trong không khí trước mặt Khương Vọng. Ngay sau đó, hai chai chất lỏng trông giống thuốc bổ bỗng xuất hiện giữa không trung.
Trình Vi cầm một chai đưa cho thiếu niên trước mặt: "Đồ ăn ở đây, để phòng ngừa bất trắc thì tốt nhất đừng ăn."
Khương Vọng có chút hứng thú với cảnh tượng kỳ lạ trước mắt, nhưng cậu chỉ gật đầu, nhận lấy chai dung dịch trên tay Trình Vi và nói lời cảm ơn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận