Sáng / Tối
Sở Y Y cũng không rõ. Cô liếc nhìn Khương Vọng, bởi cậu bé kia xuất hiện cùng người trong gương.
Khương Vọng không muốn nói nhiều, chỉ giải thích đơn giản: "Giống như tấm gương đó, tạm thời không có hại."
Ngay khi cậu nói xong, Lâm Thư phản ứng cực nhanh, chĩa thẳng khẩu súng trong tay vào sau đầu Khương Vọng: "Rốt cuộc cậu có mục đích gì?"
"Chúng tôi chưa từng nghe nói NPC sẽ giúp người chơi hành động." Lâm Thư nói từng chữ một: "NPC là nhân vật do hệ thống điều khiển, không phải người chơi. Hơn nữa mỗi tình huống cậu đều quá bình tĩnh. Tôi chưa từng nghe trong giới người chơi có nhân vật nào như cậu."
"Điều đó khiến tôi không thể không nghi ngờ, cậu đang che giấu điều gì đó."
Biến cố bất ngờ khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Sở Y Y không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn hai người. Lục Ly đứng bên cạnh hầu như không phản ứng, dường như còn hứng thú xem kịch.
Cuối cùng Trình Vi lên tiếng ngăn lại: "Bình tĩnh đi, Lâm Thư."
"Nếu Bạch Vọng thật sự muốn hại chúng ta, cậu ta đã không đợi đến bây giờ, càng không nhiều lần giúp chúng ta tìm manh mối." Trình Vi khuyên nhủ.
Lâm Thư từng được Khương Vọng giúp đỡ hai lần. Cô biết Trình Vi nói không sai, khẩu súng trong tay dần hạ xuống. Bộ não vừa mất kiểm soát cũng dần nguội lại: "Xin lỗi, tôi vừa rồi hơi kích động."
"Hiện tại mục tiêu là xác định vị trí cụ thể của kế hoạch Hải Nguyệt." Để tránh xung đột không cần thiết, Trình Vi chuyển chủ đề: "Phó bản sẽ không xuất hiện thứ gì vượt ngoài thiết lập. Nói cách khác, chắc chắn kế hoạch Hải Nguyệt nằm trên con thuyền này."
Sở Y Y bỗng rùng mình: "Bảo sao hôm sau những thi thể đó lại biến mất..." Giọng cô gần như không nghe thấy: "Chắc chắn là bị mang đi giải phẫu, rồi dùng để nuôi đám người cá đó?"
"Bạch Vọng, cậu có nghe ra vị trí cụ thể không?" Trình Vi quay sang Khương Vọng: "Dù không hỏi được cũng không sao, chúng tôi chỉ cần biết chủ thuyền đứng về phía nào."
Dù sao, Bạch Vọng là người duy nhất ở đây từng tiếp xúc với vị chủ thuyền bí ẩn đó.
Khương Vọng không để tâm đến chuyện vừa rồi. Sau khi xem những tài liệu mình cần xong, cậu gật đầu, coi như đồng ý đề nghị: "Khi trời sáng, tôi sẽ đi tìm hắn ta."
"Nhưng đồng thời, các cô cũng cần hành động. Tôi không đảm bảo đối phương sẽ không nói dối."
Trình Vi hiểu cậu đang lo lắng điều gì, hiện giờ vẫn chưa rõ thân phận chủ thuyền. Mỗi lần tiếp xúc đều như đi trên dây.
"Chúng tôi sẽ tiếp tục thăm dò tầng dưới boong thuyền." Trình Vi nói: "Lát nữa tôi sẽ vẽ vài bản sơ đồ tổng quát bên trong con thuyền. Lúc trước khi điều tra, tôi phát hiện còn có mấy khoang lớn chưa rõ công dụng."
Kế hoạch cứ thế được định ra.
Khi những người khác bắt đầu thu dọn trang bị chuẩn bị hành động, Lâm Thư lặng lẽ đuổi theo Khương Vọng đang chuẩn bị rời đi.
"Vừa rồi xin lỗi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=51]
Lâm Thư lấy từ balo hệ thống ra hai đạo cụ, nói nhỏ: "Hai thứ này cho cậu."
"Đây là thuốc hồi phục cấp thấp và bùa trừ quỷ cấp trung."
"Nếu thấy có gì không ổn, lập tức rút lui. Chúng ta vẫn còn cách khác."
Cách một ngày, sáng sớm, Khương Vọng bước vào tầng 3 với tinh thần sảng khoái, chuẩn bị thử vận may.
Nói cũng lạ, từ khi bước vào trò chơi kinh dị này, tần suất cậu gặp ác mộng rõ ràng giảm hẳn. Điều khiến người ta bất ngờ hơn là cô bé trong mộng lần đầu tiên có sự thay đổi.
Chỉ là câu cô bé nói: "Bị tìm mất rồi" rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Vừa đặt chân lên hành lang tầng 3, Khương Vọng đã nhìn thấy quản gia đứng yên trong bóng tối.
"Chủ nhân đã chờ ngài từ lâu." Quản gia khom người hành lễ, dường như đã biết trước cậu sẽ đến: "Mời đi theo tôi."
Hai người đi đến cuối hành lang, cửa phòng chậm rãi mở ra.
Lyons đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế tựa chạm khắc hoa văn. Thấy người đến, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: "Cậu đến rồi."
"Hình như ngài đã biết trước là tôi sẽ đến." Khương Vọng nhướng mày, tự nhiên ngồi xuống đối diện.
Dù trước đó bọn họ mới chỉ gặp nhau ba lần.
"Cậu vẫn chưa ăn sáng, đúng không?" Lyons vừa dứt lời, cánh cửa phía sau liền mở ra theo tiếng gọi.
Một hàng hầu gái bưng khay bạc nối đuôi nhau bước vào, chỉ trong chớp mắt đã bày ra cả một bàn tiệc.
Trong xửng thủy tinh là bánh bao nước trong veo óng ánh, đĩa sứ đựng đầy quẩy vàng ruộm, trong chén sứ là sữa đậu nành còn bốc hơi nóng, bên cạnh còn có xíu mại, bún thịt, canh đựng trong ấm sành... Muôn màu muôn vẻ món ăn sáng kiểu Trung Hoa tỏa ra hương thơm quyến rũ.
"Đây là?" Khương Vọng thoáng nghi hoặc. Dù sao với sống mũi cao thẳng và đường nét rõ ràng, nhìn từ bên ngoài, rõ ràng Lyons mang diện mạo điển hình của người phương Tây.
"Nghe nói Bạch tiên sinh đến từ Hoa Hạ." Lyons vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng lời nói lại thấp thoáng cảm giác mong chờ được khen ngợi như một đứa trẻ: "Tôi bảo nhà bếp chuẩn bị riêng cho cậu ít hương vị quê nhà."
Khương Vọng nhìn bàn thức ăn phong phú trước mặt, chậm chạp chưa động đũa.
Lyons nhận ra sự do dự trong lòng cậu, liền chủ động gắp vài món bỏ vào miệng, mỉm cười nhìn cậu, như để chứng minh thức ăn không có vấn đề.
Nếu còn từ chối nữa thì lại thành ra làm bộ.
Ngón tay Khương Vọng thon dài, khớp xương rõ ràng, trên cổ tay gầy vẫn thấy rõ những mạch máu xanh nhạt.
Cậu gắp một chiếc sủi cảo tôm cho vào miệng. Lớp vỏ trong suốt bao lấy phần tôm băm nhuyễn bên trong, mềm mịn trơn mượt, khiến người ta không kìm được mà nuốt trọn trong một lần.
Bánh bao nước vỏ mỏng nhân đầy, bên trong nhiều nước dùng. Cậu dùng đũa chọc nhẹ một lỗ nhỏ, để nước nóng chảy ra chén cho nguội bớt rồi mới ăn phần nhân.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận