Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 124

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:13:15

"Ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở." Bà cốt đưa ngón tay lên không trung, vẽ ra một đường cong quỷ dị. 


Vừa dứt lời, cả căn phòng như lạnh đi mấy phần. Từng luồng sương đen trào ra từ những khe hở trên sàn nhà, như thể có sự sống, nhúc nhích rồi dần ngưng tụ thành hình người.


Những u hồn ấy có gương mặt méo mó biến dạng, hốc mắt trống rỗng bỗng bừng lên ánh đỏ tươi, phát ra tiếng rít khiến người nghe sởn gai ốc.


"Ồn quá." Khương Vọng chịu đựng âm thanh chói tai kia, lùi về sau một bước, lưng áp sát tấm cửa gỗ lạnh băng.


Cánh cửa phía sau không biết từ lúc nào đã tự động đóng lại, nói cách khác bọn họ đã bị nhốt trong này.


Đám u quỷ với tư thế quái dị bao vây cậu trùng trùng điệp điệp, những ngón tay mục rữa vươn ra. Ngay khi sắp chạm tới mặt cậu...


Khương Vọng nghiêng người tránh đi trong gang tấc, móng vuốt sắc nhọn sượt qua cổ cậu, để lại năm vết rãnh sâu hoắm trên cánh cửa gỗ.


Đám u quỷ này vậy mà có thể chạm vào vật thật, là nhờ sức mạnh của bùa chú sao?


Hơn nữa, làn sương đen trên người chúng trông vô cùng kỳ lạ. Nếu chạm phải, còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì.


"Nói mới nhớ, hắn sắp tỉnh lại rồi, cũng đến lúc ta nên đổi một thân thể khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=124]

Bà cốt nở nụ cười bệnh hoạn, trong mắt ánh lên tia điên cuồng: "Một thân thể xinh đẹp, trong sạch, không chút tì vết."


"Để các ngươi gặp lại nhau bằng một cách khác cũng hay."


"Trói lại." Bà cốt vê hai tấm bùa ố vàng trong tay: "Giam cầm."


Hai lá bùa lập tức hóa thành xiềng xích đen sì, ghim chặt Khương Vọng tại chỗ. Ngay cả đám u quỷ cũng dừng động tác.


Bà cốt từng bước tiến lại gần, đưa tay về phía chiếc mũ choàng của cậu: "Để ta xem gương mặt này... Ta rất kén chọn vật chứa."


Nhưng ngay khoảnh khắc cô ta sắp chạm vào mũ choàng, hiệu quả cộng thêm của bộ trang phục lập tức phát huy tác dụng.


"Ầm!"


Một tấm chắn vô hình chặn tay cô ta lại. Trong mắt bà cốt lóe lên vẻ kinh ngạc, rồi khóe môi chậm rãi cong lên: "Chống cự vô ích."


Cánh tay cô ta đột nhiên thối rữa biến dạng, thịt mục rã tách ra, lộ ra xương trắng âm u, mạnh mẽ đâm thủng lớp bảo vệ.


"À, đúng rồi, phải cẩn thận đừng làm xước khuôn mặt nhỏ của ngươi..." Bà cốt cười hiểm độc. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt phía dưới, giọng cô ta bỗng khựng lại.


Khoảnh khắc mũ choàng bị xé toạc, ánh sáng từ bùa chú xung quanh trút xuống, soi rõ một gương mặt thiếu niên góc cạnh rõ ràng. Tóc mái mảnh buông xuống sát chân mày, đôi mắt phượng một mí xinh đẹp bình tĩnh nhìn cô ta, môi mỏng mím thành một đường thẳng kiên định.


Nhưng dù đẹp đến đâu, cũng không thay đổi được sự thật người trước mắt là nam.


"Nam nhân?" Bà cốt im lặng hồi lâu, chính cô ta cũng có chút bối rối: "Không đúng, rõ ràng giọng ngươi là giọng nữ."


Ở phía bên kia, tuy Mục Khinh Hồng bị đám u quỷ quấn lấy, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Khương Vọng.


Sau khi biết được ý định của bà cốt, hơn nữa hắn cũng có chút tò mò về gương mặt Khương Vọng, nên không lập tức ra tay ngăn cản.


Quả nhiên...


Mục Khinh Hồng không quá ngạc nhiên về giới tính của thiếu niên, trái lại ánh mắt vô thức dừng trên gương mặt đối phương.


Thiếu niên mang nét đặc trưng phương Đông: tóc đen, đồng tử nâu nhạt như mật ong.


Góc áo sơ mi bị cọ lệch, để lộ làn da trắng mịn cùng vóc dáng cân đối. Vòng eo thiếu niên thon gọn, trông như có thể dễ dàng ôm trọn trong một tay...


Trong lòng hắn khẽ dậy lên gợn sóng khác lạ. Trong trò chơi kinh dị này, giới tính chưa bao giờ là điều quan trọng.


Đôi mắt hồ ly dài hẹp của hắn chăm chú nhìn thiếu niên, bên trong ẩn chứa thứ cảm xúc khó gọi thành tên.


Bà cốt nhìn chằm chằm dung nhan Khương Vọng, đáy mắt thoáng hiện tia kinh diễm.


Từ trước đến nay cô ta khá khoan dung với mỹ nhân, nhưng sự khoan dung lúc này lại pha lẫn nguy hiểm.


"Quả là dung mạo khiến người ta rung động." Cô ta khẽ động ngón tay, luồng khí đen trói trên người liền như rắn độc quấn quanh cổ thon dài của Khương Vọng, siết chặt để lại vệt đỏ nhàn nhạt trên làn da tái nhợt.


Ngay cả nốt ruồi son mờ nhạt dưới xương quai xanh, dưới làn sương đen càng thêm yêu dị.


Bà cốt liếm môi khô khốc, giọng khàn đặc: "Ta đổi ý rồi, trước khi đánh thức hắn, chi bằng để các ngươi..."


Chưa nói hết câu, toàn thân cô ta đột nhiên run lên dữ dội. Dưới làn da bóng loáng vang lên những tiếng rạn vỡ rất nhỏ, từng luồng khí đen tràn ra từ các khe nứt.


"A!"


Sương đen trói Khương Vọng lập tức tan biến. Thần sắc thiếu niên thản nhiên ngước mắt, đầu ngón tay vẫn còn vương tro tàn sau khi lá bùa cháy hết.


"Bùa trừ tà cấp trung." Cậu nói như thể chỉ đang kể một chuyện vô cùng bình thường.


Mục Khinh Hồng chớp thời cơ, vài lá bùa xé gió bay ra, tiêu diệt sạch đám u quỷ đang lảng vảng xung quanh.


Hắn quay sang bà cốt, khóe môi cong lên nụ cười như có như không, nhưng khí thế quanh thân lại đầy nguy hiểm: "Để ta nghĩ xem nên "đáp lễ" thế nào đây."


Không khí ngột ngạt đến mức như sắp bốc cháy, tro tàn bùa chú xoáy tròn rơi xuống đất.

Bình Luận

0 Thảo luận