Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 120

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:11:48

Khi cậu đang cúi đầu suy nghĩ, thân ảnh trước mắt đã lặng lẽ biến mất.


Mục Khinh Hồng đứng bên cạnh, nãy giờ chưa nói gì, đột nhiên hỏi: "Cô là nam?"


Khương Vọng nhanh chóng đổi giọng phủ nhận: "Không phải, chỉ là giả nam cho tiện dò hỏi tin tức."


Trong đáy mắt Mục Khinh Hồng thoáng qua một tia khác thường khó nắm bắt, nhưng cuối cùng chỉ lạnh nhạt "Ừ" một tiếng.


Hai người ngầm bỏ qua đề tài này, quay sang tìm hiểu thông tin từ những dân làng vừa kết thúc nghi thức ở từ đường.


Một dân làng khi nghe đến ba chữ "Quỷ tân nương" thì lập tức kích động, đầy oán hận: "Ả đàn bà đó! Chết bao nhiêu năm rồi còn không yên! Từ đường thờ phụng nàng ta từng ấy năm còn chưa đủ sao?"


Khương Vọng và Mục Khinh Hồng trao đổi ánh mắt. Phản ứng dữ dội kia cho thấy nơi này ẩn giấu điều gì sâu hơn.


"Không yên?" Mục Khinh Hồng híp mắt, hứng thú hỏi: "Nàng ta đã làm gì mà các ngươi hận đến vậy?"


Người kia thoáng biến sắc, cảnh giác nhìn quanh rồi hạ giọng: "Người ngoài đừng hỏi nhiều! Lúc sống đã tà dị, sau khi chết lại càng không yên ổn!"


"Nếu đã sợ vậy, sao còn thờ bài vị nàng ta?" Khương Vọng khó hiểu hỏi.


Sắc mặt người kia càng thêm khó coi, môi mấp máy vài lần rồi nghiến răng: "Ngươi tưởng chúng ta muốn sao? Nếu không phải..."


Hắn chợt dừng lại, như nhận ra mình suýt lỡ lời, rồi vội vàng xua đuổi: "Đi đi! Đừng đứng đây vướng mắt!"


Khương Vọng nhìn theo bóng lưng rời đi trong vội vã của hắn, trầm giọng: "Xem ra chuyện Quỷ tân nương không đơn giản."


"Bọn họ thờ nàng ta không phải vì kính sợ, mà là bị ép buộc." Mục Khinh Hồng nhanh chóng chỉ ra điểm mấu chốt.


"Chúng ta đoán sai rồi." Khương Vọng khẽ thở dài: "Tiểu Bạch và Quỷ tân nương có liên hệ, nhưng không phải mẹ con... Vậy sự tồn tại của nó rốt cuộc là gì?"


Nếu vậy... Quỷ anh thật sự đang ở đâu?


Chẳng bao lâu sau, Khương Vọng đã có câu trả lời.


Gần đến giữa trưa, nghi thức "phong ấn" mà dân làng nhắc tới chuẩn bị bắt đầu.


Hai người theo dòng người đến tế đàn giữa làng.


Một vòng hàng rào gỗ bao quanh khu vực tế đàn, trên đó quấn dây trắng đã ngâm chu sa, dải vải đỏ bay phần phật trong gió.


Trên mặt đất là những ký hiệu kỳ dị vẽ bằng hỗn hợp máu chó đen và bột vôi, dưới ánh nắng hiện lên sắc đỏ sậm.


Lão thôn trưởng đứng giữa tế đàn, động tác thuần thục như đã lặp lại vô số lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=120]

Ông ta gõ gậy xuống đất: "Đưa những kẻ đó lên."


Mấy dân làng áp giải những người bị bắt tới trước tế đàn.


Tiếng kêu khóc và giãy giụa vang lên, nhưng nhanh chóng bị áp chế. Dân làng cầm dao, nghi thức bắt đầu trong bầu không khí nặng nề.


Tiếng la thảm thiết xé toạc không trung. 


Những người bị đưa lên chịu đau đớn tột cùng, nhưng dường như không thể ngất đi hay kết thúc tất cả, chỉ có thể bất lực chờ nghi thức tiếp diễn.


Máu nhuộm đỏ những ký hiệu trên mặt đất, thân thể họ bị ném vào giữa tế đàn như vật hiến tế.


Đúng lúc ấy, từ phía xa vang lên tiếng bước chân nặng nề.


Hai dân làng chậm rãi tiến lại. Một người ôm bài vị vừa lấy từ từ đường, người còn lại bưng một chiếc vò đào dán đầy bùa vàng.


Chiếc vò phủ vải đỏ, bề mặt lồi lõm kỳ dị. Trong khoảnh khắc mơ hồ, dường như có thể nghe thấy tiếng trẻ con nức nở vọng ra từ bên trong, khiến khung cảnh càng thêm rợn người.


Trưởng thôn đứng ở trung tâm pháp trận, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào cái vò kia, môi khô khốc run rẩy: "Đặt nó này vào chính giữa."


Bốn người đàn ông lực lưỡng khiêng cái vò quái dị đó, gân xanh trên tay nổi cuồn cuộn, như đang phải chịu một sức nặng khó mà tưởng tượng nổi.


Bề mặt vò phủ kín hoa văn màu đỏ sậm, trông như vết máu đã khô, lại giống những ký hiệu cổ xưa dùng trong huyền thuật.


Khi cái vò quái dị ấy được đặt vào bên trong pháp trận, xung quanh bỗng nổi lên từng cơn gió lạnh âm u, tà khí cuộn trào, pháp trận vẽ trên mặt đất phát ra ánh sáng đỏ.


"Oa!"


Trong vò đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc xé lòng, nhưng âm thanh ấy không giống tiếng người, chói gắt như muốn đâm thủng màng tai.


Cái vò bắt đầu lắc lư dữ dội, hoa văn trên bề mặt quỷ dị sáng lên ánh đỏ, cộng hưởng với pháp trận dưới đất.


"Mau! Đổ máu chó đen vào!" Trưởng thôn gào lên.


Một thôn dân run rẩy nghiêng thùng gỗ, chất lỏng đặc sệt màu đỏ đen theo rãnh chảy về phía cái vò ở trung tâm.


Ngay khoảnh khắc máu sắp chạm vào thân bình...


"Rắc!"


Một tiếng giòn vang lên, trên bề mặt cái vò đột nhiên nứt ra một khe nhỏ.


"Chuyện gì thế này?" Trưởng thôn lảo đảo lùi lại, gương mặt vặn vẹo méo mó.


Vết nứt trên thân vò lan nhanh như mạng nhện, tiếng trẻ con bên trong càng lúc càng thê lương.


Những thôn dân đứng xem bắt đầu xôn xao, tiếng thì thầm lẫn với nỗi hoảng loạn không che giấu được.


"Chết rồi, phải làm sao đây? Sao cái vò lại nứt ra? Mau đi mời bà cốt! Mau lên!"


Bình Luận

0 Thảo luận