Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Mỹ Nhân Điên Phê Vạn Người Mê Livestream Game Kinh Dị

Chương 101

Ngày cập nhật : 2026-03-06 06:36:02

"Đừng thương hại bọn họ." Lyons rũ mi, những ngón tay thon dài nâng tay thiếu niên lên, đặt xuống một nụ hôn: "Ánh mắt của cậu... chỉ cần dừng lại trên người tôi là đủ." Giọng hắn kìm nén khát vọng, ánh mắt lại nóng bỏng đến mức như muốn thiêu đốt người ta.


"Anh đã nói." Khương Vọng chậm rãi đáp, không bị lừa cho qua chuyện khác: "Sẽ nói cho tôi... tất cả."


Lyons thở dài, không ngờ mình còn không bằng sức hấp dẫn của manh mối, đành trầm giọng: "Cậu nhìn thấy thì nhất định là sự thật sao?"


"Ý anh là, anh không hề mua bán bọn họ?" Khương Vọng nhíu mày, khó hiểu.


"Vì sao tôi phải làm vậy? Làm thế có lợi gì cho tôi?" Lyons cười nhạt, rồi như đọc được ánh mắt Khương Vọng, nói thêm: "Tiền bạc? Thứ đó với tôi không có giá trị."


Đầu óc Khương Vọng vận chuyển nhanh chóng.


Vì sao Lyons nói mình không mua bán vật thí nghiệm? Nếu điều mắt thấy chưa chắc là sự thật, vậy thì...


"Chủ nhân thực sự của con thuyền đang ở đâu?" Khương Vọng theo trực giác hỏi.


Khóe môi Lyons khẽ cong, đáy mắt lướt qua một tia cười đầy ẩn ý.


Cửa khoang phía sau lặng lẽ trượt mở, một ông lão mặc đồng phục quản gia bước vào, im lặng rót cho hắn một tách trà, không nói lời nào.


Khương Vọng chuyển ánh mắt sang người quản gia, trong đầu lóe lên ý nghĩ. Trên ngón tay ông lão có dấu vết đeo nhẫn lâu năm, tư thế đứng và ánh nhìn kia... đó không phải khí chất của một quản gia bình thường.


Chẳng lẽ ông ta mới là chủ nhân con thuyền?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/my-nhan-ien-phe-van-nguoi-me-livestream-game-kinh-di&chuong=101]

Như vậy mọi chuyện đều xâu chuỗi lại.


Cảnh tượng họ vừa thấy không phải ảo giác, mà là sự việc thực sự đã xảy ra, hơn nữa dường như đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.


Lyons bẻ cong nhận thức của họ, khiến những người đã chết từ lâu vẫn như xác không hồn mà "sống" trong ảo giác của chính mình.


"Nhận thức... gây nhiễu..." Khương Vọng lẩm bẩm, đột nhiên hiểu ra toàn bộ chân tướng.


Hài cốt của Cố Bạch, trên thực tế giống như một "mắt trận", cũng có thể coi như một lớp chắn, khiến những gì xảy ra bên trong không bị bên ngoài cảm nhận.


"Cậu là người đầu tiên biết những bí mật này." Giọng Lyons trầm thấp khàn khàn, mang theo khoái cảm nguy hiểm: "Cũng sẽ là người cuối cùng."


Đúng lúc đó, bên tai Khương Vọng đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống, lạnh lẽo và máy móc, không mang chút cảm xúc nào.


[Tiến độ nhiệm vụ 100%, có lựa chọn rời khỏi thế giới hay không?]


Khương Vọng không lập tức rời đi mà rơi vào trầm tư, cậu cần nhanh chóng nghĩ ra cách ứng phó.


"Chỉ đùa một chút thôi." Lyons thấy cậu nghiêm túc như vậy thì bật cười: "Yên tâm, tạm thời tôi chưa có ý định làm cậu biến mất."


Khương Vọng: "..."


Quả thật, chẳng buồn cười chút nào.


Cùng lúc đó, khán giả trong phòng phát trực tiếp cũng bàn luận sôi nổi:


[A? Chủ thuyền lại là vật thí nghiệm sao? Vậy vì sao anh ta lại bán đứng đồng loại? Vì bản thân từng dầm mưa nên muốn xé rách ô của người khác à?]


[Ai giải thích giúp với? Lượng thông tin quá nhiều, nghe mà như lạc trong sương mù, hoàn toàn không theo kịp nhịp độ!]


[Trời đất, tôi hiểu rồi, ý của NPC này là: tất cả mọi người trên thuyền đều là thật, nhưng đồng thời cũng là giả, bởi vì họ đang sống trong ảo cảnh.]


"Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin. Nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước." Khương Vọng đứng dậy nói.


"Dùng xong là vứt." Lyons lười biếng tựa lưng vào ghế: "Đúng là phong cách trước sau như một của cậu."


"Nhưng lần này e rằng không thể như ý cậu." Lyons đứng lên, bước tới trước mặt cậu: "Tôi muốn đi cùng cậu."


Khương Vọng khẽ nhíu mày, không hiểu đối phương đi theo mình để làm gì. Nhưng dù cậu có đồng ý hay không, quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay đối phương. 


Thôi vậy, cứ thuận theo tự nhiên.


Cậu khẽ thở dài, bình thản đáp: "Tùy anh."


Hai người một trước một sau đi về phía cửa phòng, nhưng ra hành lang lại không thấy bóng dáng ai.


"Cậu đang tìm hai người đó sao?" Lyons chú ý đến ánh mắt của cậu, nhướng mày hỏi.


"Sao có thể." Khương Vọng bình thản thu lại ánh nhìn.


"Tốt nhất là vậy." Lyons nói đầy ẩn ý: "Tôi còn tưởng Tiểu Vọng định thất hứa."


"Đã hứa thì tự nhiên sẽ làm." Khương Vọng qua loa đáp, đồng thời trong đầu nhanh chóng suy tính bước tiếp theo.


Nếu phá vỡ ảo cảnh thì sẽ ra sao? Thân thể của Cố Bạch có biến mất không? Phó bản có bị đặt lại từ đầu không?


Những câu hỏi ấy như làn sương dày đặc quấn lấy cậu. Đang suy nghĩ, cậu bất ngờ đụng phải một lồng ngực rắn chắc.


"Hư." Sống mũi đau nhói khiến mắt cậu lập tức ươn ướt.


Người này sao lại cứng như bức tường vậy?


Khi ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt, cậu sững lại, đó lại chính là Cố Bạch đã biến mất suốt một thời gian dài.


"Anh..." Cậu còn chưa kịp nói xong đã bị cắt ngang.


"Sao anh lại ra ngoài?" Lyons hỏi, biểu cảm không đổi, như chỉ đơn thuần là thắc mắc, nhưng Khương Vọng lại mơ hồ cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người hắn.


Khương Vọng lập tức đổi lời: "Hai người quen nhau sao?"


"Không quen." Chưa đợi Lyons trả lời, Cố Bạch đã nhanh chóng phủi sạch quan hệ.


Tuy Lyons lộ vẻ không vui, nhưng cũng không phản bác.


Bình Luận

0 Thảo luận